- Bởi vì có người hồi nãy treo cổ trong rừng, kinh động đến mai phục ở đây, cho nên ta mới có cơ hội lén tới đây.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Vô Kỵ hỏi :
- Người đó là ai?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Không biết.
Lão thở dài :
- Ta chỉ biết trong Đường Gia Bảo Phố người muốn treo cổ tuyệt không phải chỉ có mình y.
Vô Kỵ lại hỏi :
- Ngươi tại sao lại nhất định muốn đến tìm ta?
Tay Lôi Chấn Thiên lạnh ngắc :
- Vì Mật Cơ đã đến.
Vô Kỵ hỏi :
- Mật Cơ?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Mật Cơ là vợ trước của ta.
Vô Kỵ hỏi :
- Sao ngươi biết nàng ta đã đến?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Bởi vì hôm nay có người đưa một nhúm tóc của nàng đến cho ta.
Mỗi ngày đều có một cái rổ từ bên trên thòng xuống, đưa đồ ăn thức uống cho lão.
Hôm nay, trong rổ không những có một con gà nướng, mười cái bánh bao, và một bình nước lớn, còn có một nhúm tóc.
Lôi Chấn Thiên thốt :
- Ta tuy không nhìn thấy, nhưng ta có thể sờ thấy đó là tóc của Mật Cơ.
Lão chế tác ra ám khí nguy hiểm nhất trên thế gian, chỉ cần một chút sơ xuất, có thể nổ tung.
Lão là người mù, chỉ có thể bằng vào cảm giác của đôi tay để thao tác tất cả.
Cảm giác của đôi tay đó đương nhiên cực kỳ linh mẫn.
Mật Cơ là vợ của lão, bọn họ đã chung giường sẻ lược bao nhiêu năm, lão sờ vuốt tóc nàng cũng không biết đã bao nhiêu lần, đương nhiên có thể cảm thấy được.
Nghĩ đến điểm đó, trong lòng Vô Kỵ chợt cảm thấy có chút ghen tỵ, nhịn không được hỏi :
- Ngươi đã bỏ rơi nàng ta, hà tất phải lo đến tóc của nàng?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Ta không thể không lo.
Vô Kỵ thốt :
- Ồ?
Lôi Chấn Thiên nói :
- Bọn chúng đã thấy được ta đang cố ý câu giờ, cho nên lần này cấp cho ta hạn kỳ mười ngày.
Vô Kỵ hỏi :
- Hạn kỳ gì?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Bọn chúng muốn ta nội trong mười ngày phải hoàn thành nhiệm vụ bọn chúng đã giao cho ta.
Vô Kỵ hỏi :
- Nếu ngươi làm không được?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Vậy bọn chúng mỗi ngày sẽ giao cho ta một thứ trên người Mật Cơ.
Giọng nói của lão đã có biến :
- Ngày thứ nhất bọn chúng giao cho ta tóc, ngày thứ hai rất có thể là một ngón tay, ngày thứ ba có lẽ là lỗ tai.
Ngày thứ tư là gì? Ngày thứ năm sẽ là gì? Lão không dám nói ra, Vô Kỵ cả nghĩ đến cũng không dám nghĩ.
Lôi Chấn Thiên nói :
- Ta bỏ rơi nàng quả thật có nỗi khổ bất đắc dĩ, người khác tuy không thể tha thứ, nàng lại không thể không minh bạch.
Vô Kỵ thốt :
- Ồ?
Lôi Chấn Thiên không trực tiếp trả lời câu đó :
- Không phòng nhất vạn, chỉ phòng vạn nhất, đó là đạo lý mà mọi người trong giang hồ đều nên hiểu rõ. Một khi là người xông pha giang hồ, không cần biết khi đang làm gì, đều nhất định trước hết phải lưu lại một đường lui cho mình.
Vô Kỵ cũng hiểu rõ điểm đó.
Lôi Chấn Thiên nói :
- Ta cũng có thể coi là tay lão luyện giang hồ, cho nên trước khi ta và Đường Gia Bảo Phố liên minh, đã lưu lại một ngõ sau cho mình.
Lão nói tuy không mấy minh bạch, nhưng Vô Kỵ đã hiểu ý tứ của lão.
Trước khi lão đến Đường gia, nhất định đã đem bí mật hỏa khí của Phích Lịch đường và tài phú tích tồn bao năm giấu kín ở một địa phương cực kỳ ẩn bí, ngoại trừ lão ra, chỉ có Mật Cơ biết bí mật đó.
Lôi Chấn Thiên nói :
- Thỏ chết giết chó, chim hết bẻ ná, nếu ta làm Tán Hoa Thiên Nữ cho Đường gia, bọn chúng tuyệt không để cho ta sống sót nữa.
Vô Kỵ thốt :
- Nếu ngươi làm không xong, bọn chúng nhất định sẽ giết Mật Cơ.
Lôi Chấn Thiên thốt :
- Cho nên ta nhất định phải tìm ngươi, ta chỉ còn nước đến tìm ngươi.
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi muốn ta đi cứu nàng?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Ta cũng biết đó là chuyện rất khó làm được, nhưng ngươi nhất định phải nghĩ cách giùm ta.
Vô Kỵ trầm mặc, qua một hồi rất lâu, chợt hỏi :
- Ngươi có biết Thượng Quan Nhẫn không?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Ta đương nhiên biết, nhưng ta luôn luôn không ưa người đó.
Vô Kỵ hỏi :
- Sao vậy?
Lôi Chấn Thiên lạnh lùng đáp :
- Bởi vì y đã bán đứng Đại Phong đường.
Vô Kỵ khản giọng :
- Đại Phong đường không phải là tử địch của ngươi sao?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Đó là chuyện khác, ta luôn luôn nghĩ một người thà đi bán phân cũng đừng nên bán đứng bằng hữu.
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi có biết lão ta hiện tại sắp trở thành con rể của Đường gia không?
Lôi Chấn Thiên đáp :
- Ta biết.
Lão cười lạnh, lại nói :
- Hiện tại căn ốc lão ở là chỗ ta trú ngụ trước đây, ta chỉ hy vọng sau này hạ trường của lão cũng như ta.
Mắt Vô Kỵ sáng lên :
- Ta cũng hy vọng ngươi có thể làm cho ta một chuyện.
Lôi Chấn Thiên hỏi :
- Chuyện gì?
Vô Kỵ đáp :
Chương trước | Chương sau