Lúc hắn té quỵ, nghe Đường Khuyết nói :
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Nếu ta không để ngươi chết, ngươi có muốn chết cũng không dễ gì.
* * * * *
Trong viện rất mát mẻ, bởi vì trong viện có rất nhiều cây.
Đường Khuyết đứng dưới một gốc cây cành lá rất um tùm, cũng không biết là cây hòe? Cây xuân? Hay là ngân hạnh?
Đối với cây, Vô Kỵ không biết nhiều lắm. Đối với người, chàng biết lại không ít.
Tuy chàng không biết gốc cây đó là cây gì, lại biết con người đó là người ra sao.
Con người đó, không còn nghi ngờ gì nữa, là người đáng sợ nhất trong số những người bình sinh chàng từng gặp.
Chàng chưa bao giờ tưởng được người đó có võ công cao như vậy, thân thủ nhanh như vậy.
Đó vẫn không phải là chỗ đáng sợ của Đường Khuyết.
Đáng sợ nhất là biến hóa của hắn.
Chủ ý của hắn lúc nào cũng đều đang biến hóa, làm cho người ta vĩnh viễn không đoán nổi trong lòng hắn thật đang nghĩ gì.
Con người của hắn cũng lúc nào chỗ nào đều đang biến, có lúc thông minh, có lúc ấu trĩ, có lúc nhân từ, có lúc tàn khốc.
Có lúc hắn làm chuyện còn buồn cười hơn cả khờ dại, có lúc chuyện làm lại khiến cho người ta cả khóc cũng khóc không ra.
Hiện tại Khúc Bình đã lọt vào tay hắn, bằng vào tính khí của Thiên Thiên, nếu biết tin tức của Khúc Bình, nhất định sẽ bất chấp tất cả, mạo hiểm đến Đường Gia Bảo Phố cứu người.
Nàng có thể cứu được ai?
Sau khi đến Đường Gia Bảo Phố, chuyện duy nhất nàng có thể làm chỉ sợ là đợi người ta đem dây thừng câu cổ nàng. Vô Kỵ chỉ hy vọng có thể cứu Khúc Bình ra trước khi nàng nghe được tin này. Nếu quả chàng là người ẩn hình ba đầu sáu tay, không chừng có thể làm được. Chỉ tiếc chàng không phải.
Ngân phiếu mới tinh.
Tuy đại đa số người mập đều dơ bẩn, đều lười hơn người khác, Đường Khuyết lại là ngoại lệ.
Hắn giữ mình sạch sẽ.
Nam nhân không thích nữ nhân hình như đều giữ mình sạch sẽ, bọn họ đều nghĩ chuyện nam nữ là chuyện rất dơ bẩn.
Vô Kỵ chầm chậm bước qua, đưa ngân phiếu lại cho Đường Khuyết.
Đường Khuyết thốt :
- Ngươi bất tất phải trả cho ta.
Vô Kỵ nói :
- Ta chưa bao giờ giết người miễn phí, cũng chưa bao giờ thu tiền vô cớ.
Đường Khuyết thốt :
- Người ta muốn giết tịnh không phải chỉ có vị Triệu công tử đó.
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi còn muốn ta đi giết ai?
Đường Khuyết cười cười :
- Con người ta muốn ngươi đi giết, ngươi chỉ nên thu nửa giá tiền.
Vô Kỵ hỏi :
- Sao vậy?
Đường Khuyết đáp :
- Bởi vì ngươi khinh ghét gã, gã cũng căm ghét ngươi. Ngươi không giết gã, gã sẽ giết ngươi.
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi nói Tiểu Bảo?
Đường Khuyết thốt :
- Trừ gã ra còn có ai khác chứ?
Đó thật là chuyện vượt ngoài ý liệu, ai cũng không tưởng được Đường Khuyết không ngờ muốn người ta đi giết Tiểu Bảo, nhưng ai cũng không thể phản đối, Tiểu Bảo tịnh không phải là người làm cho người ta ưa thích.
Một người như vậy nếu có chết đi, ai cũng không thể vì gã mà nhỏ lệ.
Vô Kỵ càng không thể.
Nếu Đường Khuyết hôm qua muốn chàng đi giết Tiểu Bảo, chàng tuyệt không cảm thấy khó khăn chút nào.
Hiện tại tình huống lại đã khác biệt.
Chàng đã biết Tiểu Bảo là "Tây Thi", cũng là người duy nhất chàng có thể hoàn toàn tín nhiệm.
Chàng đột nhiên phát hiện người Đường Khuyết mỗi lần kêu chàng đi giết đều là người chàng tuyệt đối không thể giết.
Chỉ tiếc chàng lại khơi khơi không thể cự tuyệt.
Đường Khuyết hỏi :
- Ngươi không tưởng nổi ta lại muốn ngươi đi giết gã?
Vô Kỵ đáp :
- Ta không tưởng nổi, ta nghĩ các ngươi là bằng hữu, bằng hữu rất tốt.
Đường Khuyết đáp :
- Hảo tửu có thể biến thành chua, hảo bằng hữu cũng có thể biến thành xấu.
Vô Kỵ hỏi :
- Sao vậy?
Đường Khuyết đáp :
- Bởi vì ta không thích một bằng hữu không có mũi.
Hắn nheo mắt cười cười, thản nhiên hỏi :
- Ngươi nghĩ lý do đó còn chưa đủ?
Vô Kỵ đáp :
- Hình như còn chưa đủ.
Đường Khuyết thốt :
- Đối với ta mà nói đã đủ rồi.
Vô Kỵ hỏi :
- Tại sao?
Đường Khuyết đáp :
- Trước đây ta thích gã, bất quá là vì gã có khuôn mặt rất dễ nhìn.
Hắn nói rất thẳng thắn.
Vô luận khuôn mặt dễ nhìn cỡ nào, nếu không có mũi, cũng không còn dễ nhìn nữa.
Hắn đương nhiên không muốn nhìn một người như vậy nữa, càng không muốn dây dưa với người đó nữa.
Lý do đó đã đủ rồi.
Đường Khuyết chợt cười :
- Ta nhớ ngươi giết người hình như chỉ hỏi có mười vạn ngân lượng hay không, tịnh không hỏi lý do.
Vô Kỵ điềm đạm thốt :
- Ta chỉ bất quá muốn biết ngươi có thật muốn giết gã không.
Đường Khuyết hỏi :
- Nếu ta thật muốn giết gã, ngươi sẽ làm sao?
Vô Kỵ đáp :
- Chuyện có thể kiếm tiền, ta đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Đường Khuyết mỉm cười :
- Vậy số tiền đó ngươi đã thu được rồi, hơn nữa thu rất dễ dàng.
Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận :
- Muốn giết gã quả thật không khó.
Đường Khuyết hỏi :
- Ba ngày có đủ không?
Vô Kỵ hỏi :
- Ngươi muốn gã chết lúc nào?
Đường Khuyết đáp :
- Tốt hơn hết là không quá ba ngày.
Chương trước | Chương sau