Ác thủ tiểu tử - Tuyết Nhạn
Giới thiệu: Chu Mộng Châu một đứa trẻ mồ côi con một của một kiếm khách lừng
Giới thiệu: Chu Mộng Châu một đứa trẻ mồ côi con một của một kiếm khách lừng
Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"
Trích đoạn: Hạ Liên Sơn một chiều thu ảm đạm! Gió tây thổi từng cơn cuốn theo
Giới thiệu: Đông Hải Bí Cung, một môn phái hùng mạnh ngoài Đông Hải xa xôi trong một
Giới thiệu: Nam Cung Bảo là một toà lầu các kiến trúc theo lối cung điện do Bảo chủ
Mở đầu: Len lỏi trong lượn sóng người cuồn cuộn trong thị trấn, Thảo Sương nắm
Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập
Giới thiệu: Mười mấy năm về trước Phong Dương Tử xuất thân không phải là danh môn
Giới thiệu: Đời kiếm khách không đối thủ tịch mịch hoang liêu vô cùng. Bạch y
Trích đoạn: Từ rừng núi miền Đông Hoa-kỳ xa xôi... Nói về tổ tiên anh
Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút
Tóm tắt nội dung: Truyện xảy ra vào thời Tống (960 - 1279) khi người Nữ Chân bắt
Giới thiệu: Quán tuyệt mãn kinh hoa, uy phong chấn hải. Anh hoa phát tiết, danh tiếng
Trích đoạn: Kỳ Liên sơn, núi kề núi, đồi tiếp đồi, chập chùng, nhấp nhô như sóng
Giới thiệu: Âu Dương Chính Lan - một thư sinh tuổi độ 25, 26. Chàng ta có dáng người
Giới thiệu: Hoàng hôn, chưa đến hoàng hôn. Mặt trời lặn đang chiếu trên đại
Giới thiệu: Một đêm cuối thu trời không trăng nhưng đầy sao, gió đêm se se lạnh,
Mở đầu: Linh Sơn Huyết Lệ- Võ Lâm Trung Nguyên sau thời Minh Chủ Lục Chỉ Cầm Ma
Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ
Trích đoạn: Vút... Vút... Ba bóng nhân ảnh lướt đi thật nhanh và chẳng mấy chốc
Bố Nobita có sở thích nghe đài radio, nhưng lần này ông đã đầu tư mua hẳn
"- Trời, đã sáu tháng kể từ lúc biết mày, tao chỉ thấy mày đưa hột cho người khác
Anh ngoài 30, giám đốc chi nhánh nột nhãn hàng lớn tại Hà nội. Một vợ và 2 đứa con.
Rõ ràng chúng ta tạo ra công bằng chỉ ở mức tương đối. *** Khi còn nhỏ, tôi và em
Có những chiều lạc lõng giữa phố đông, ta chơi vơi trong những miền gió thổi, chấp
Tôi xoay hắn lại gằn từng tiếng vào tai hắn: - Này Nôbita hãy đợi đấy tập ba! Nói
Trời, hết chịu nổi, đúng là đồ đàn bà, có váy mà mặc là tốt rồi, lại còn đòi
Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian
Thế là chúng tôi chia tay nhau, chỉ tiếc rằng chúng tôi mới chỉ nắm tay nhau chạy nhảy
Cô vốn là người hiền lành, hiền đến mức khờ khạo. Ấy vậy mà giờ lại hồn