- Đơn giản vậy sao ?
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Trên thế gian có rất nhiều chuyện bề ngoài rất phức tạp, nói ra lại rất đơn giản.
Đó cũng là một bài học rất tốt.
Một người sau khi đã trải qua vô số đả kích, có thể biến thành rất thông minh.
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi nghĩ ta có bao nhiêu cơ hội ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Ít ra là có bảy thành.
Vô Kỵ tuy không phải là một con bạc chân chính, nhưng đối với chàng mà nói, có bảy thành cơ hội đã quá đủ.
Lôi Chấn Thiên hỏi:
- Hiện tại ngươi còn có câu hỏi gì nữa không ?
Vô Kỵ đáp:
- Còn có một.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Ngươi cứ hỏi.
Vô Kỵ hỏi:
- Địa đạo này do một mình ngươi đào ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Trừ ta ra còn có ai khác chứ ?
Vô Kỵ đáp:
- Trừ ngươi ra, đáng lẽ còn có một người.
Lôi Chấn Thiên hỏi:
- Người nào ?
Vô Kỵ đáp:
- Một người giúp ngươi chuyển đất ngươi đào đi.
Chàng từ từ nói tiếp:
- Địa đạo này không phải là ngắn, đất đào nhất định không ít, nếu không có ai vận chuyển đi, đống đất đào đó lẽ nào ngươi nuốt hết vô bụng ?
Đó không những là một nan đề, hơn nữa là chuyện rất quan trọng.
Song quyền của Vô Kỵ đã nắm chặt.
Nếu Lôi Chấn Thiên không thể trả lời câu hỏi đó, biểu thị lời nói của lão hoàn toàn giả dối.
Vậy thì quyền đầu của Vô Kỵ lập tức đánh vào chỗ yếu hại nơi cổ họng lão.
Một quyền đó nhất định trí mệnh.
Lôi Chấn Thiên lại cười cười:
- Câu hỏi đó thật là hỏi rất hay, cực hay.
Thanh âm của lão rất đắc ý:
- Kỳ thật chính ta cũng đã nghĩ tới từ lâu, nếu vấn đề đó không thể giải quyết, ta căn bản không thể đào địa đạo đó, bởi vì ta không thể nuốt đống đất đó.
Vô Kỵ nói:
- Muốn giải quyết vấn đề đó tịnh không phải là dễ.
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Quả thật rất không dễ dàng.
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi đã giải quyết ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Nếu ngươi đến đây trước đây, nếu ngươi đo đạc cái huyệt động này, sẽ phát giác huyệt động này mỗi ngày một nhỏ lại, hiện tại ít ra đã nhỏ đi vài thước.
Vô Kỵ giật mình:
- Có phải là vì bốn bức vách càng lúc càng dày ?
Lôi Chấn Thiên mỉm cười:
- Ngươi thật không ngu.
Đào đất trộn với nước, trét lên vách, cái huyệt đó vốn là huyệt đất, bốn vách đều làm toàn bằng bùn đất, ai cũng không thể tính coi cái huyệt đó lớn nhỏ cỡ nào.
Ai cũng không thể nghĩ đến điểm đó.
Cách đó nói ra tuy rất đơn giản, nếu không phải là người thông minh tuyệt đỉnh, tuyệt đối không nghĩ ra.
Vô Kỵ chợt phát hiện Lôi Chấn Thiên còn tài trí hơn xa trong tưởng tượng của chàng.
Nhưng hiện tại lão đã bị xiềng xích như một con chó hoang ở đây, người của Đường gia xem ra càng đáng sợ hơn.
Hiện tại Đường Khuyết có phải đã phát hiện Vô Kỵ không còn ở khách phòng ?
Nếu hắn đã phát hiện, Vô Kỵ bây giờ quay về không khác gì là tự chui đầu vào lưới.
Nhưng Vô Kỵ làm sao có thể không quay về ?
Chàng đã không thể giống như Lôi Chấn Thiên, cả đời trốn trong địa động tối tăm không ánh mặt trời, chàng cũng không còn đường nào khác có thể đi.
Chàng chỉ còn nước mạo hiểm.
Mạo hiểm hết lần này tới lần kia, lúc nào cũng là mạo hiểm, mỗi một lần mạo hiểm đều có thể là lần cuối cùng. Vô luận đối với ai mà nói, thứ áp lực đó quá lớn.
Tính toán của Lôi Chấn Thiên hoàn toàn chính xác.
Lão vừa xông ra khỏi địa đạo, tất cả mọi mai phục ngấm ngầm lập tức phát động, toàn lực truy đuổi lão.
Đối với Đường gia mà nói, Lôi Chấn Thiên thật quá trọng yếu, còn trọng yếu hơn xa bất kỳ người nào.
Bọn chúng tuyệt không thể để cho lão trốn thoát.
Cho nên Vô Kỵ đã có cơ hội.
Chàng nắm chắc cơ hội trong nháy mắt đó, phóng qua khỏi khoảnh đất trống, xông vào khu rừng.
- Tiến ba thoái một, tả ba hữu một.
Phương pháp đó tưởng tất cũng tuyệt đối chính xác.
Phương đông đã hừng sáng, sương mù trắng xám đã dần dần bốc lên quẩn quyện quanh những thân cây, Vô Kỵ lần theo thân cây tiến về phía trước, tiến ba thoái một, tả ba hữu một ...
Giữa lúc đó, đột nhiên chàng nghe có một người lạnh lùng thốt:
- Cách bước đó của ngươi cả đời cũng không đi khỏi được.Mười chín tháng tư, trời mưa.
Thử thân hợp thị thi nhân vị ?
Tế vũ kỵ lư nhập Kiếm Môn.
Tạm dịch:
Thân này xứng sánh thi nhân chửa ?
Mưa bụi cưỡi lừa nhập Kiếm Môn.
Vô Kỵ không phải là thi nhân, cũng không có thi tình siêu thoát dật hứng như Lục Phóng Ông, nhưng chàng cũng đang lướt gió dầm mưa, che dù giấy dầu, cưỡi một thớt lừa, đã nhập Kiếm Môn, đã vào đất Thục.
Kiếm Môn Quan thiên hạ kỳ hiểm, song dực phiên thiên, quần phong hoàn lập, thật là "nhất phu đương quan, vạn phu mạc khai" xuất Kiếm Môn (một người chống giữ cửa ô, muôn người chẳng phá nổi Kiếm Môn), hai bên đường trồng bách cổ thụ cao thẳng sừng sững, liên tục suốt mấy chục dặm.
Người khiêng quan tài cho chàng nói cho chàng biết:
"Đó là loại cây bách Trương Phi, là loại bách lấy tên Trương Phi".
Người Thục sùng bái nhất là Gia Cát Vũ Hầu. Sau khi Gia Cát Vũ Hầu qua đời, người Thục đều quấn khăn trắng quanh đầu, cho đến hiện tại tập quán đó vẫn còn chưa đổi. Bởi vì mọi người đều sùng bái Gia Cát, cho nên Trương Phi cũng được ké chút hào quang.
Nhưng Vô Kỵ sao lại mang quan tài đến ?
Quan tài mới tinh, làm bằng gỗ nam mộc thượng hảo hạng, Vô Kỵ đặc biệt ra giá cao mướn bốn tay khiêng hòm giỏi nhất khiêng đi.
Bởi vì người nằm trong quan tài đích thị là bằng hữu tốt nhất. Vị bằng hữu đó tuyệt không thể phát điên.
Trong quan tài không những an toàn thoải mái, mà còn không bị mắc mưa, nếu quả có chuyện cần yên tĩnh nghĩ ngợi, sẽ tuyệt không có ai đả động tới.
Vô Kỵ cũng rất muốn chui vào quan tài.
Tuy chàng không giống Tư Không Hiểu Phong, chàng không sợ đạp phân, cũng không sợ đánh cờ, cũng không sợ mắc mưa, nhưng chàng có rất nhiều chuyện cần phải được yên tĩnh ngẫm nghĩ, nghĩ xem sau khi đến Đường gia nên biên tạo cố sự làm sao.
Cố sự đó không những phải có thể đả động được người của Đường gia, mà còn phải làm cho bọn họ tin tưởng hoàn toàn. Đó không phải là chuyện dễ, cố sự động lòng tuyệt không phải ai ai cũng có thể nghĩ ra.
Còn có bạch ngọc lão hổ, bạch ngọc lão hổ mà Tư Không Hiểu Phong nhất định bắt chàng tận tay giao cho Thượng Quan Nhẫn.
Tư Không Hiểu Phong tại sao lại xem trọng bạch ngọc lão hổ đó như vậy ?
Chương trước | Chương sau