Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 113 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Tư Không Hiểu Phong tuyệt không phải là người không biết nặng nhẹ, tuyệt không thể làm chuyện gì không đáng.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trong tượng bạch ngọc lão hổ thật ra có bí mật gì ? Mưa phùn gió bụi thổi bay vào mặt, bất tri bất giác Kiếm Môn Quan đã rớt lại đằng sau xa xa.


Vô Kỵ chợt nghĩ đến hai câu ca dao thê lương:


Nhất xuất Ngọc Môn Quan Lưỡng nhãn lệ bất kiền.


Tạm dịch:


Rời khỏi Ngọc Môn Quan Hai mắt lệ chưa khô.


Đây tuy không phải là Ngọc Môn, mà là Kiếm Môn, nhưng vừa qua khỏi quan, muốn sống sót trở về cũng khó như lên trời.


Vô Kỵ chợt nghĩ đến Thiên Thiên.


Chàng không dám nghĩ đến Phượng Nương, chàng thật không dám.


"Tương tư" làm cho người ta quấn quýt nhớ nhung thấu xương, ảm đạm tiêu hồn, "không dám tương tư" có tư vị ra sao đây ?


Đa tình tự cổ không dư hận.


Nếu quả mình không thể đa tình, cũng không dám đa tình, cho dù tình có thâm nhập xương cốt, cũng chỉ còn nước đem mảnh tình đó chôn sâu trong xương cốt, vùi mảnh tình đó rữa nát trong xương cốt, chết trong xương cốt.


Thứ tư vị đó ra sao ?


Vô Kỵ chợt xếp dù, để những tơ mưa lạnh buốt quất trên người mình.


Gió mưa vô tình, nhưng có bao nhiêu người biết tư vị vô tình ?


Chàng chợt muốn uống rượu.


Rượu cay, rượu phải cay.


Nhấm ớt hiểm với rượu, ăn một trái ớt hiểm tươi, uống một ngụm rượu, đó mới thật là cay đến mức quá độ.


Ớt hiểm đỏ tươi đến mức sáng nhoáng, mồ hôi trên trán cũng đỏ đến mức sáng choang.


Vô Kỵ xem ra cũng cảm thấy rất quá độ, nhưng đợi đến khi chàng ăn vào, chàng phát hiện lối nhấm khiếp đảm đó tịnh không chỉ "quá độ" như trong tưởng tượng.


Chàng bị cay đến mức mỗi một sợi tóc trên đầu đều "đứng" lên hết.


Mỗi một người ở chỗ này đều uống rượu như vậy.


Chỗ này ngoại trừ ớt hiểm ra, xem chừng căn bản không có thứ gì khác để nhấm với rượu.


Cho nên chàng tuy mau chóng bị cay đến mức "nộ phát xung thiên", cũng chỉ còn nước cứng đầu nghiến răng nuốt vào.


Chàng không chịu để người ta coi chàng là một tên "dở tệ".


Đất Thục gian nan.


Đất Thục chỗ nào cũng có triền núi, chỗ Vô Kỵ dừng lại uống rượu cũng là ở trên một cái gác cheo leo trên triền núi, dựng bằng những ống nứa bự bằng miệng chén, bốn bề một mảng xanh rờn, gió mát đợt nối đợt đón đưa, giữa khí trời nóng bức, đi đường mệt mỏi mà được nghỉ chân ở một nơi như vầy quả thật không tệ chút nào.


Hiện tại khí trời tuy còn chưa thể gọi là nóng, nhưng người đi ngang qua đây, đại đa số ai cũng dừng lại uống vài chén rượu nhấm ớt hiểm rồi mới tiếp tục lên đường.


Đường quá gập ghềnh khúc khuỷu, đi đường quá gian khổ, có thể có cơ hội hưởng thụ giây phút an nhàn phiêu dật, ai mà không muốn.


Đời người cũng như là đường bộ hành.


Cả một đời người gian khổ gập ghềnh, có bao nhiêu người có thể tìm ra chỗ dừng chân như vầy ?


Có lúc mình cho dù có thể tìm ra, cũng không có cách nào dừng chân được, bởi vì đằng sau mình còn có một ngọn roi đang bám theo mình.


Bản thân của sinh hoạt là ngọn roi, trách nhiệm, vinh dự, sự nghiệp, gánh nặng gia đình, cơm ăn, áo mặc, tương lai, ..., đều giống như ngọn roi đang theo sau quất vào người mình.


Mình làm sao có thể dừng lại ?


Vô Kỵ uống ực một hơi cạn chén rượu cay, đang chuẩn bị rót thêm chén nữa, lại đã nhìn thấy hai cái "hoạt can" trên triền núi.


Hoạt can không phải là kiệu.


Hoạt can là một thứ công cụ giao thông đặc hữu trong đất Tứ Xuyên, dùng hai ống nứa thô kệch khiêng nâng một cái ghế tre.


Có người đang ngồi trên ghế.


Không cần biết người mình nặng bao nhiêu, không cần biết đường khó đi bao nhiêu, người khiêng hoạt can nhất định có thể khiêng mình đi.


Bởi vì người có nghề khiêng hoạt can không những có kỹ xảo đặc biệt, hơn nữa mỗi một người đều là những lão thủ kinh nghiệm phong phú.


Vô Kỵ từ trước đây rất lâu đã nghe kể những truyền thuyết có liên quan đến hoạt can, lại một mực không tin mấy.


Hiện tại chàng đã tin.


Bởi vì chàng đã nhìn thấy người đang ngồi trên một cái hoạt can.


Nếu quả không phải chàng tận mắt nhìn thấy, chàng tuyệt không thể tin một người như vậy cũng có thể ngồi trên hoạt can, càng không thể tin hai can phu gầy ốm như hai cây tre không ngờ vẫn có thể khiêng người đó đi.


Chàng rất ít khi nhìn thấy người mập béo như vậy.


Một người không những mập mạp, mà còn mập đến mức đần vô ngần, không những đần, mà còn đần đến mức tục không chịu được.


Người đó nhìn không khác gì một đống thịt heo mỡ nung núc, y phục ăn vận lại giống như một phú hộ mới phát tài, chẳng khác gì tức không xài hết được tiền, chẳng khác gì sợ người khác không biết hắn có tiền.


Đồng bạn của hắn lại là một mỹ nam tử.


Gã không phải là mỹ nam tử tay yếu chân mềm có chút giống con gái như Đường Ngọc.


Gã cao to anh tuấn, tráng kiện, vai rộng, hông thon, mày dày, mắt to, tràn đầy mỵ lực nam tính.


Hiện tại hai cái hoạt can đều đã dừng lại, hai người đều đã tiến vào gác.


Người mập thở hổn hển ngồi xuống, giơ bàn tay núc ních mang đủ thức đủ dạng nhẫn bảo thạch thúy ngọc.


Thiếu niên anh tuấn cao to kia lập tức rút ra một cái khăn lụa trắng như tuyết đưa qua.


Người mập cầm lấy khăn lụa, chùi mồ hôi giống hệt một cô nương đánh phấn, chợt thở dài:


- Ta biết gần đây ta nhất định ốm lắm, ốm rất ghê.


Đồng bạn của hắn lập tức gật gật đầu, tỏ thái độ đồng tình:


- Ngươi gần đây bận bịu mệt nhọc, ăn lại quá ít, làm sao mà không ốm cho được.


Người mập nhăn mặt thở dài:


- Ốm dữ như vậy làm sao mà coi được chứ ?


Đồng bạn của hắn nói:


- Ngươi nhất định phải kiếm cách ăn cho nhiều một chút.


Kiến nghị đó người mập lập tức tiếp nhận, lập tức kêu đầu bếp trong điếm nấu hai ba cái giò heo, bốn năm con gà béo.


Hắn chỉ có thể ăn "chút ít" đó, bởi vì gần đây khẩu vị của hắn không được tốt mấy.


Nhưng hắn nhất định phải miễn cưỡng mình ráng ăn, bởi vì gần đây hắn quả thật đã ốm đến mức không thể tả nổi.


Bao nhiêu mỡ thịt trên mình hắn xem chừng căn bản không phải là hắn, không những chính hắn đã quên, cả đồng bạn của hắn hình như căn bản không nhìn thấy.


Chỉ tiếc là người khác đều nhìn thấy.


Một người thật ra là mập hay ốm, thân thể béo phị thật ra là ai, mọi người đều nhìn thấy rất rõ.


Mọi người đều nhịn không được len lén cười.


Vô Kỵ không cười.


Chàng tịnh không cảm thấy chuyện đó buồn cười, chàng cảm thấy đó là một bi kịch.


Tự mỹ thiếu niên đó đương nhiên cũng biết lời nói của mình rất buồn cười, gã lại vẫn nói như vậy, chỉ là vì gã cần sinh hoạt, cần sinh sống mà người mập kia cung cấp cho gã.


Một người vì sinh sống mà không thể không nói những lời làm cho người ta nghe thấy buồn cười, lúc mình nói cũng cảm thấy khó chịu, đó là một thứ bi kịch.


Người mập đó càng đáng buồn hơn.


Người hắn muốn lừa gạt tịnh không phải là người khác, mà là chính hắn.


Một người đến lúc cả chính mình cũng muốn lừa gạt, đương nhiên càng là một thứ bi kịch.


Vô Kỵ chợt cảm thấy hết uống rượu vô.


Ngoại trừ Vô Kỵ ra, không ngờ còn có người không cười.


Người đó không cười, tịnh không phải vì người đó cũng có tình cảm thâm sâu như Vô Kỵ, chỉ bất quá là vì người đó đã say.


Lúc Vô Kỵ đến, người đó đã nằm phục trên bàn, trên bàn đã có nhiều bình rượu cạn.


Người đó không đội nón hay khăn, để lộ mái tóc bạc trắng, trên mình mặc bộ y phục bố màu lam đã giặt đến mức trắng xóa.


Nhân tại giang hồ, đã đến tuổi già, uống say thì đã sao, không uống say thì đã sao ?


Vô Kỵ bỗng lại muốn uống.


Lúc đó, chàng lại nhìn thấy có người đi trên triền núi.


Sáu thanh y nhân, mang giày rơm, vớ bố, đội nón tre rộng vành, vành nón phủ xuống thật thấp.


Sáu người đi rất nhanh, cước bộ lại rất nhẹ nhàng, cúi đầu lầm lủi bước dài vào gác trà.


Trong tay bọn họ đều có cầm bao bố xanh, có bao rất dài, có bao rất ngắn.


Ngắn chỉ một thước bảy, dài lại tới sáu bảy thước, lúc cầm trong tay bọn họ, phân lượng xem ra rất nhẹ, vừa đặt lên bàn lại cọ quẹt "rảng rảng" trên bàn.


Không có ai cười.


Vô luận là ai cũng thấy được sáu người đó tuyệt đối là giang hồ hảo hán công phu không tệ.


Sáu cái bao bọn họ mang theo, nếu không phải là lợi khí sát nhân, cũng tuyệt không phải là đồ chơi.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Khúc phim cuối

Khúc phim cuối

Anh đọc tin tức ở từng dòng, rồi lại ngồi gõ tên nàng lên Google. Anh không gọi

30-06-2016
Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Nàng Cự Giải mạnh mẽ

Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến

25-06-2016
Thiên Thần của mẹ

Thiên Thần của mẹ

"Cái thai chưa được 3 tháng, cháu nên quyết định giữ lại đứa bé hoặc bỏ

23-06-2016
Bình yên nơi khác

Bình yên nơi khác

- Cô nói: Hãy xem như em chỉ là một nốt nhạc trầm trong lòng anh. Anh lắc đầu. - Anh

24-06-2016

The Soda Pop