- Ta còn có bằng hữu, Phích Lịch Đường còn có đệ tử, nếu bọn họ biết tình huống hiện tại của ta, nhất định sẽ nghĩ cách cứu ta ra.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Vô Kỵ hỏi:
- Tình huống hiện tại của ngươi bọn họ đều không biết ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Bọn họ hoàn toàn không biết, bọn họ vẫn nghĩ ta luôn luôn đang hưởng phước ở đây.
Lão lại nói:
- Đường gia đã hoàn toàn cách ly ta với người khác, mười tháng nay, ngươi là người còn sống đầu tiên ta gặp.
Mười tháng nay, vật hoạt động duy nhất lão có thể đụng tới là một cái rỗ.
Cái rỗ thòng từ trên xuống chuyên chở tất cả mọi thực vật và thức uống nhu yếu cho lão, đánh đổi lấy hỏa khí lão làm trong ngày.
Nếu quả ngày nào không có hỏa khí, sang ngày thứ hai lão chỉ còn nước nhịn đói.
Đó là một thứ giao dịch rất thực tế.
Tác phong của Đường gia luôn luôn rất thực tế, cho nên luôn luôn rất hữu hiệu.
Mười tháng nay, chuyện duy nhất khiến cho lão cảm thấy vừa ý là đào địa đạo đó.
Lão tịnh không phải thật muốn đào một địa đạo trốn ra khỏi Đường Gia Bảo Phố, lão biết chuyện đó là chuyện không thể làm.
Lão đào địa đạo đó chỉ bất quá là kiếm cho mình có chuyện làm, để cho mình còn chút hy vọng.
Một người nếu cả hy vọng cũng không có, làm sao có thể sống còn ?
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Ta đã khổ công mười tháng, tuy mục tiêu của ta vẫn còn rất xa, địa đạo này tuy chỉ đào tới vườn hoa, nhưng ta lại vẫn có thu hoạch.
Vô Kỵ nói:
- Ngươi đã cứu ta.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Ta vì vậy mà đã tìm được một bằng hữu.
Vô Kỵ thở dài:
- Chỉ tiếc bằng hữu của ngươi không còn sống được lâu.
Lôi Chấn Thiên hỏi:
- Tại sao ?
Vô Kỵ đáp:
- Ngươi đương nhiên biết muốn trà trộn lọt vào Đường Gia Bảo Phố tịnh không phải dễ.
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Không phải dễ phi thường.
Vô Kỵ thốt:
- Ta tịnh không phải trà trộn lọt vào, ta là khách nhân của Đường gia, là Đường Khuyết dẫn ta vào, chỗ ta ở là khách phòng nơi Đường gia chiêu đãi tân khách.
Lôi Chấn Thiên nói:
- Ngón nghề của ngươi không tệ.
Vô Kỵ hỏi:
- Nếu Đường Khuyết phát hiện khách nhân của hắn đột nhiên không thấy mặt, ngươi nghĩ ta còn có thể sống bao lâu ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Hắn không thể phát hiện.
Vô Kỵ hỏi:
- Tại sao ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Bởi vì hắn còn chưa phát hiện ngươi không đang ở trong khách phòng, ta sẽ đưa ngươi về.
Vô Kỵ cười khổ:
- Ngươi làm sao đưa ta về được ? Cho ta ăn thuốc tàng hình ? Biến ta thành ruồi ?
Đó quả thật là một nan đề.
Lôi Chấn Thiên lại xem chừng đã có tính toán từ sớm:
- Ta trước tiên đưa ngươi lần theo địa đạo đến vườn hoa.
Vô Kỵ hỏi:
- Sau đó ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Sau đó ta xông ra trước.
Lão lại giải thích:
- Bọn người mai phục ở đây phát hiện ta, nhất định sẽ động dụng toàn lực truy tìm ta.
Vô Kỵ thốt:
- Lần này ngươi nhất định sẽ bị bọn chúng bắt được.
Lôi Chấn Thiên nói:
- Ta không quan hệ gì, hiện tại Tán Hoa Thiên Nữ còn chưa chế tạo thành công, bọn chúng cho dù có bắt được ta, tối đa cũng chỉ bất quá đem ta về, xiềng thêm một hai vòng xích.
Vô Kỵ thốt:
- Bọn chúng nhất định sẽ hỏi ngươi tại sao lại chạy trốn.
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Ta có thể không nói.
Lão ngạo nghễ nói:
- Ta là Lôi Chấn Thiên, bọn chúng cũng nên biết Lôi Chấn Thiên không phải là trẻ nít không có năng lực, nếu ta thật muốn xông ra huyệt động đó tịnh không phải là chuyện không làm được.
Vô Kỵ không thể không thừa nhận, vô luận tính làm sao, Lôi Chấn Thiên đều có thể coi là nhất lưu cao thủ trong đương kim thiên hạ.
Lôi Chấn Thiên nói:
- Không cần biết ra sao, ta đều tuyệt không thể đem cái địa đạo này khai ra.
Vô Kỵ hỏi:
- Tại sao ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Bởi vì ta còn muốn ngươi dùng cái địa đạo này đến liên lạc với ta.
Lão lại nói:
- Một khi ngươi có tin tức gì, phải nghĩ cách đến đây cho ta biết.
Vô Kỵ hỏi:
- Nếu ta quên ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Ngươi tuyệt sẽ không quên, bởi vì ta tuyệt sẽ không quên.
Ta đã không quên ngươi, lúc nào cũng có thể đem bí mật của ngươi nói cho Đường Khuyết biết.
Câu nói đó lão tịnh không nói ra, cũng bất tất phải nói ra.
Vô Kỵ không phải là khờ.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Lúc bọn họ truy đuổi ta, ngươi chớp thời cơ xông vào khu rừng.
Vô Kỵ nói:
- Lọt vào cánh rừng đó, ta vẫn không quay về được.
Lôi Chấn Thiên hỏi:
- Sao vậy ?
Vô Kỵ đáp:
- Cánh rừng đó là một mê trận.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Ngươi chỉ cần ghi nhớ, tiến ba thoái một, tả ba hữu một là có thể đi xuyên qua khu rừng.
Vô Kỵ hỏi:
Chương trước | Chương sau