Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Tay Vô Kỵ băng lãnh.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Chàng không bao giờ tưởng được chủ nhân của Phích Lịch Đường có thể cầu xin chàng làm bằng hữu, chàng nhịn không được phải hỏi:


- Ngươi có biết ta là ai không ?


Lôi Chấn Thiên đáp:


- Không cần biết ngươi là ai cũng vậy.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi làm sao biết ta có thể làm bằng hữu của ngươi ?


Lôi Chấn Thiên đáp:


- Ta không biết, nhưng ta biết người của Đường gia có nguyên tắc.


Vô Kỵ hỏi:


- Nguyên tắc gì ?


Lôi Chấn Thiên hỏi:


- Không phải là bằng hữu thì là thù địch.


Vô Kỵ thốt:


- Ta đã từng nghe câu đó.


Lôi Chấn Thiên nói:


- Ta cũng có nguyên tắc của ta, một khi ngươi không phải là bằng hữu của Đường gia, thì là bằng hữu của ta.


Lão lại hỏi Vô Kỵ:


- Ngươi có phải là bằng hữu của Đường gia không ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta không phải.


Lôi Chấn Thiên nói:


- Vậy ngươi đã là bằng hữu của ta.


oo NNaann ĐĐeề à à Ánh đèn chiếu trên mặt Lôi Chấn Thiên, trên mặt lão tràn đầy khát vọng và khẩn cầu.


Lão khát vọng một bằng hữu như vậy. Lão khẩn cầu người đó làm bằng hữu của lão.


Nhưng lão lại không biết người đó là ai.


Vô Kỵ chung quy thở dài:


- Không sai, ta đã không phải là bằng hữu của Đường gia, đương nhiên là bằng hữu của ngươi.


Chàng càng không tưởng được mình có thể đáp ứng yêu cầu của chủ nhân Phích Lịch Đường, đáp ứng làm bằng hữu của lão.


Chàng đáp ứng chỉ là vì hiện tại Lôi Chấn Thiên đã không còn là Lôi Chấn Thiên, chỉ bất quá là một lão nhân mù lòa bị lăng nhục lừa gạt, bị xích trói chịu đựng thống khổ.


Chàng vô phương coi lão nhân đáng thương đó là thù địch của chàng.


Chàng đáp ứng chỉ vì chàng biết hiện tại bọn họ quả thật đang cùng trên một chiến tuyến, nếu bọn họ làm bằng hữu, tất có lợi hơn.


Hiện tại Triệu Vô Kỵ đã không còn là một thiếu niên xung động nữa, cho dù chàng còn chưa học cách lợi dụng người ta, ít ra chàng cũng có thể phân đo lợi hại, biết nên làm sao mới có lợi cho mình.


Đó là một điểm rất trọng yếu.


Chuyện có lợi mà không làm hại người ta, chỉ cần là người có lý trí, tuyệt không nên cự tuyệt.


Hiện tại Lôi Chấn Thiên đã buông tay chàng, lại vẫn tỏ vẻ rất cao hứng, lẩm bẩm:


- Ngươi tuyệt sẽ không hối hận, ngươi kết giao bằng hữu với ta, ta bảo đảm ngươi tuyệt sẽ không hối hận.


Vô Kỵ điềm đạm thốt:


- Ta nghĩ ngươi hiện tại nhất định đã hối hận.


Lôi Chấn Thiên hỏi:


- Ta hối hận cái gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Hối hận ngươi đã kết giao với thứ bằng hữu như Đường gia.


Sắc mặt Lôi Chấn Thiên lập tức trầm hạ:


- Nhưng ta tịnh không trách bọn chúng, ta chỉ tự trách mình.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao vậy ?


Lôi Chấn Thiên đáp:


- Bởi vì ta đã coi thường bọn chúng.


Lão nắm chặt song quyền, gằn từng tiếng:


- Vô luận là ai đánh giá thấp đối thủ của mình đều là sai lầm tuyệt đối không thể tha thứ, tuyệt không đáng để tội nghiệp.


Đó là bài học qua những kinh nghiệm thống khổ của lão.


Vô Kỵ thốt:


- Câu nói đó ta nhất định sẽ vĩnh viễn ghi nhớ.


Lôi Chấn Thiên nói:


- Ngươi đã biết về con người của ta, nhất định cũng đã từng nghe qua chuyện về ta.


Vô Kỵ thừa nhận.


Lôi Chấn Thiên thốt:


- Ngươi nếu nghĩ ta vì tham mỹ sắc của Đường Quyên Quyên mới đáp ứng hôn sự đó, ngươi đã lầm.


Vô Kỵ hiện tại mới biết nữ nhân lúc cười mắt híp lại thành một đường tên là Quyên Quyên.


Quyên Quyên quả thật là một nữ nhân rất đẹp, không những đẹp mà còn có một thứ hấp dẫn lực làm cho nam nhân mê mệt.


Nữ nhân như ả ta, cho dù có nam nhân vì ả mà đi chết, Vô Kỵ cũng không cảm thấy kỳ quái.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi không phải là vì ả ?


Lôi Chấn Thiên cười lạnh:


- Ta không phải là một nam nhân chưa từng thấy mỹ sắc, vợ của ta cũng là mỹ nhân.


Vợ trước của lão là Mật Cơ.


Cái đẹp của Mật Cơ, sức hấp dẫn của Mật Cơ, Vô Kỵ cũng cảm nhận được.


Lôi Chấn Thiên thốt:


- Nhưng hiện tại ta đã bỏ rơi nàng ta, ta biết nàng ta nhất định sẽ không tha thứ cho ta, bởi vì ta cũng không thể tha thứ cho chính mình.


Lão buồn bã nói:


- Trên thế gian có rất nhiều chuyện cũng như vậy, lúc mình đã mất nó mới biết nó đáng quý.


Đó cũng là một bài học bắt nguồn từ kinh nghiệm thống khổ của lão.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi tại sao lại bỏ rơi vợ mình ? Tại sao lại đáp ứng hôn sự đó ?


Lôi Chấn Thiên đáp:


- Bởi vì dã tâm của ta.


Vô Kỵ hỏi:


- Dã tâm xưng bá võ lâm ?


Lôi Chấn Thiên đáp:


- Đường gia muốn lợi dụng ta xưng bá thiên hạ, ta cũng muốn lợi dụng bọn chúng như vậy, chỉ tiếc ...


Vô Kỵ thốt:


- Chỉ tiếc ngươi đánh giá thấp bọn chúng, người của Đường gia còn lợi hại hơn trong tính toán của ngươi nhiều.


Lôi Chấn Thiên thừa nhận:


- Cho nên mắt ta mới bị mù, mới bị người ta xích xiềng như một con chó vậy.


Lão lại dụng lực nắm chặt tay Vô Kỵ:


- Cho nên ta nhất định cần ngươi trợ giúp ta.


Vô Kỵ hỏi:


- Ta có thể làm gì cho ngươi ?


Lôi Chấn Thiên đáp:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tham ăn

Tham ăn

Ngày xưa, ở vương quốc Thái Lan, có một ngôi chùa rất lớn và đẹp, trụ trì ngôi

24-06-2016
Hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Anh yêu em, công chúa!

Anh yêu em, công chúa!

Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì "Anh yêu em!" *** Một chàng trai cao

01-07-2016
Đường về nhà

Đường về nhà

Phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Hẹn hò vội vã, đối thoại hời hợt. Quên mất cách đánh

28-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru