Nhưng chàng đã có thể đứng lên, hơn nữa có thể cảm thấy nơi đây rất rộng rãi.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Chàng lại nghe lão nhân đó nói:
- Đây là nhà của ta.
Đây còn là ở dưới đất, nhà của lão nhân đó sao lại ở dưới đất ? Lẽ nào lão không thể gặp người ta ? Không muốn gặp người ta ?
Hay là người ta không để cho lão gặp ?
Ở đây vẫn là Đường Gia Bảo Phố, nếu lão không phải là người của Đường gia, nhà của lão sao lại ở Đường Gia Bảo Phố ?
Nếu lão là người của Đường gia, tại sao lại trú dưới đất ?
Thanh âm nói chuyện của lão nhân đó trầm lắng, khàn khàn, phảng phất tràn đầy thống khổ, thống khổ không thể nói ra với người ta.
Vô Kỵ có rất nhiều vấn đề muốn hỏi lão, nhưng lão đã hỏi Vô Kỵ trước:
- Ngươi có mang theo đuốc không ?
- Không.
- Có mang theo hỏa liêm hỏa thạch không ?
- Cũng không.
Không có lửa, không có ánh sáng, nhìn không thấy.
Chỗ thò năm ngón tay của mình ra cũng không thấy, không có ánh sáng thật là một chuyện rất thống khổ.
Vô Kỵ nói:
- Ở đây là nhà của ông, ông đáng lẽ nên giữ đồ dẫn lửa.
Lão nhân hỏi:
- Ta cần có đồ dẫn lửa làm gì ?
Vô Kỵ đáp:
- Thắp đèn.
Lão nhân hỏi:
- Ta tại sao phải thắp đèn ?
Vô Kỵ hỏi:
- Ông chưa từng thắp đèn sao ?
Lão nhân đáp:
- Ta chưa bao giờ thắp đèn, ở đây cũng không thể thắp đèn.
Vô Kỵ ngẩn người.
Chàng thật không thể tưởng tượng được một người làm sao có thể quanh năm sinh hoạt ở một địa đạo tối tăm không ánh mặt trời như vầy.
Lão nhân lại hỏi:
- Ngươi là ai ? Sao lại đến đây ? Ngươi tìm Đường gia có phải là có thù hận gì không ?
Lão hỏi một hơi ba câu hỏi, Vô Kỵ cả một câu cũng không trả lời.
Vô Kỵ cả một chữ cũng không nói.
Lão nhân hỏi:
- Ngươi tại sao lại không nói ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì ta không nhìn thấy lão, ta tuyệt không nói với người ta không nhìn thấy.
Lão nhân thốt:
- Nếu ngươi không quá ngu, hiện tại đáng lẽ đã nghĩ đến ta là người mù.
Vô Kỵ quả thật đã nghĩ đến điểm đó.
Lão nhân thốt:
- Ngươi nhìn không thấy ta, ta cũng nhìn không thấy ngươi, vậy là rất công bình rồi.
Vô Kỵ vẫn không nói gì.
Chàng chừng như thật đã hạ quyết tâm tuyệt không nói với người mình không nhìn thấy.
Lão nhân cũng không nói gì.
Một người trẻ tuổi bị một lão đầu tử thần bí quái dị dẫn đến một nơi như vầy, làm sao có thể nhịn không mở miệng ?
Lão tính Vô Kỵ sớm muộn gì sẽ nhịn không nổi, lão không tưởng được Vô Kỵ hoàn toàn khác biệt với người khác.
Vô Kỵ trầm lắng nhẫn nhịn phi thường.
Cũng không biết đã qua bao lâu, lão nhân trái lại lại nhịn không được, chợt hỏi:
- Ta bội phục ngươi, tiểu tử ngươi thật là giỏi.
Vô Kỵ không mở miệng.
Lão nhân thốt:
- Ngươi đương nhiên có thù với Đường gia, nhưng ngươi không ngờ có thể trà trộn lọt vào Đường Gia Bảo Phố, không ngờ có can đảm đến cấm khu của Đường Gia Bảo Phố thám thính, bằng vào một điểm đó, đã rất là giỏi rồi.
Vô Kỵ không mở miệng.
Lão nhân thốt:
- Đến lúc này, chỗ này, ngươi không ngờ vẫn có thể nhẫn nhịn trầm tĩnh, xem chừng đã tính ta ở đây nhất định có đèn, nếu quả ngươi kiên trì không mở miệng, ta sẽ thắp đèn lên.
Lão thở dài, lại nói:
- Tiểu tử trẻ tuổi như ngươi thật không có nhiều, ta thật rất cần một bằng hữu như ngươi.
Vô Kỵ vẫn không mở miệng.
Vô luận lão nhân đó nói gì, chàng cả một chút phản ứng cũng không có.
Tới lúc đó, đèn đã được thắp lên.
Ánh đèn chiếu ra từ một trản thủy tinh đăng chế tác cực kỳ tinh xảo, vô luận dưới bất kỳ tình huống nào, vô luận gió lớn tới cỡ nào, đều tuyệt đối không động được tới ngọn lửa trong lồng đèn.
Đối với đèn, lão ta nhất định phải đặc biệt cẩn thận, bởi vì nơi này đâu đâu cũng chất đầy lưu huỳnh, tiêu thạch, hỏa dược, chỉ cần sơ sài một chút, hậu quả khó thể tưởng nổi.
Lão nhân ngồi sau một cái bàn rất lớn, trên bàn đặt đầy khí cụ mà Vô Kỵ chưa từng thấy qua, có thứ giống như ngân châm, có thứ giống như ống điếu, có thứ giống như hạt nhãn khô, có thứ cong cong quẹo quẹo.
Trong địa thất vừa tối mù, vừa ẩm ướt, ngoại trừ cái bàn đó ra, trong góc còn có một cái giường.
Lão nhân đó hoạt động trong huyệt động này giống như một con chuột đất, tay chân đều bị người ta dùng một sợi xích sắt rất to khóa buộc, trên bộ mặt trắng tái vì không khí ẩm thấp mà mọc đầy lang ben to như đồng tiền, nhìn giống như một cái mặt nạ rẻ tiền, từ trên thân người lão ta phát ra một mùi hôi khăm khẳm, lão ta ít nhất đã một năm liền chưa tắm rửa.
Y phục mặc trên người lão đã rách rưới tới mức cả ăn mày cũng không thèm đụng đến.
Lão sống không khác gì một con chó.
Nhưng thần tình của lão, động tác của lão, lại khơi khơi mang theo một thứ ngạo khí khó tả.
Một người như vậy còn có chỗ nào đáng để kiêu ngạo ?
Vô Kỵ đang nhìn tay lão.
Toàn thân lão vừa dơ dáy vừa hôi thúi, đôi tay lại sạch sẽ lạ thường, không những sạch sẽ mà còn rất ổn định.
Ổn định một cách lạ thường.
Lão tuy mù như một con dơi, sống không khác gì một con chó, đôi tay lại bảo dưỡng rất tốt.
Lão đặt đôi tay trên bàn, cũng không biết vì để bảo vệ cho sạch sẽ khô ráo, hay là khoe với người ta.
Vô Kỵ không thể không chú ý đến đôi tay đó.
Chàng không bao giờ tưởng được một người như vậy lại có một đôi tay như vậy.
Ngọn lửa trong thủy tinh đăng cực kỳ ổn định.
Lão nhân hỏi:
- Hiện tại ngươi có phải đã nhìn thấy ta ?
Vô Kỵ đáp:
- Ừm.
Lão nhân hỏi:
- Hiện tại ngươi có phải đã có thể nói được rồi ?
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi là ai ?
Câu đó chàng vốn không muốn hỏi, lại nhịn không được phải hỏi, bởi vì trong lòng chàng chợt có một ý tưởng rất kỳ quái.
Không những kỳ quái, mà còn đáng sợ.
Lão nhân phảng phất cũng bị câu hỏi đó làm giật mình, lẩm bẩm:
- Ta là ai ? Ta là ai ?
Chương trước | Chương sau