Trên mặt lão tuy hoàn toàn không có biểu tình gì, trong thanh âm lại mang theo một nỗi thống khổ và trào phúng vô phương hình dung được.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Lão bỗng thở dài:
- Ngươi vĩnh viễn không tưởng được ta là ai, bởi vì chính ta cũng cơ hồ đã quên ta là ai.
Vô Kỵ lại nhìn tay lão, trong lòng lại dâng lên một ý tưởng vừa kỳ quái, vừa đáng sợ.
Một ý tưởng mà cả chính chàng cũng không dám tin, lại khơi khơi không khỏi nghĩ tới.
Bởi vì thần tình kiêu ngạo của lão nhân đó, bởi vì đôi tay ổn định lạ thường của lão, cũng bởi vì Mật Cơ.
- - Nàng tại sao nhất định phải đến Đường Gia Bảo Phố ? Đường Khuyết tại sao nhất định muốn dồn nàng vào tử địa ?
Vô Kỵ chợt thốt:
- Ta biết ngươi là ai.
Lão nhân cười lạnh:
- Ngươi biết sao ?
Vô Kỵ đáp:
- Ngươi họ Lôi.
Ánh mắt chàng ghim chặt trên mặt lão nhân, sắc mặt lão nhân quả nhiên đã có biến, biến thành rất đáng sợ.
Vô Kỵ không dám nhìn mặt lão nữa, nói lớn:
- Ngươi là Lôi Chấn Thiên !
Toàn thân lão nhân đột nhiên bạnh cứng, giống như có một mũi châm đột nhiên đâm thấu tủy sống.
Qua một hồi rất lâu, rất lâu, cả người lão lại chừng như đột nhiên băng hội, nói từng tiếng:
- Không sai, ta là Lôi Chấn Thiên !
oo Giang Nam Lôi gia bằng vào độc môn hỏa dược ám khí mà thành danh, cho tới nay đã được hai trăm năm.
Hai trăm năm qua, biến hóa trong giang hồ cực nhiều, thanh danh của bọn họ lại thủy chung vẫn bảo trì không lụn bại.
Giang Nam Phích Lịch Đường không những uy chấn võ lâm, thế lực hùng hậu, hơn nữa còn là hào phú có tiếng trong giang hồ, đệ tử Lôi gia vô luận đi đến đâu đều được người ta hoan nghênh tôn trọng.
Đặc biệt là Đường chủ hiện thời, Lôi Chấn Thiên, không những văn võ song toàn, hùng tài đại lược, mà còn là mỹ nam tử hữu danh trong giang hồ.
Lão nhân mù như dơi, dơ thúi như chó hoang đó không ngờ chính là chủ nhân của Giang Nam Phích Lịch Đường, Lôi Chấn Thiên !
Chuyện này có ai có thể tin chứ ? Ai dám tin chứ ?
Vô Kỵ tin.
Chàng đã sớm nghĩ đến điểm này, nhưng chàng lại vẫn không thể không kinh hãi, không thể không hỏi:
- Ngươi sao lại có thể biến thành bộ dạng như vầy ? Có phải là người của Đường gia đã bán đứng ngươi ?
Kỳ thật chàng bất tất phải hỏi cũng biết đây là thủ đoạn của Đường gia.
Tuy chàng cũng không tưởng tượng được sau khi Phích Lịch Đường và Đường gia liên hôn kết minh sẽ có hạ trường bi thảm như vậy, nhưng chàng cũng biết tài phú và quyền thế của Đường gia tuyệt không cho phép người khác chia hưởng.
Hiện tại tài phú và quyền thế của Phích Lịch Đường đều đã biến thành vật trong túi của Đường gia, Lôi Chấn Thiên đương nhiên đã mất đi giá trị lợi dụng.
Hiện tại lão sống tuy như con chó, nhưng lão còn có thể sống là một kỳ tích.
Vô Kỵ lại hỏi:
- Chúng tại sao còn chưa giết ngươi ?
- Bởi vì ta còn có đôi tay này.
Lôi Chấn Thiên thò tay ra, tay của lão vẫn ổn định làm sao, linh xảo làm sao, mạnh mẽ làm sao.
Lão lại ưỡn ngực, kiêu ngạo thốt:
- Một khi ta còn có đôi tay này, bọn chúng không thể giết ta, cũng không dám giết ta.
Vô Kỵ hỏi:
- Tại sao không dám ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Bởi vì nếu ta chết, "Tán Hoa Thiên Nữ" của bọn chúng cũng chết.
Vô Kỵ hỏi:
- Tán Hoa Thiên Nữ ? Tán Hoa Thiên Nữ là ai ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Tán Hoa Thiên Nữ không phải là một người, mà là một thứ ám khí.
Lão chầm chậm nói tiếp:
- Một thứ ám khí vô tiền khoáng hậu, thứ ám khí đó một khi xuất hiện trong giang hồ, tất cả mọi ám khí trên thế gian đều sẽ biến thành không khác gì đồ chơi của trẻ nít.
Trên thế gian thật có thứ ám khí đáng sợ như vậy sao ? Có ai tin được ?
Vô Kỵ tin.
Chàng nhớ đến ám khí trong hầu bao của Đường Ngọc.
Hai mũi ám khí đó tuy chưa hại chết người, trái lại đã hại chính Đường Ngọc, nhưng uy lực của nó ai ai cũng thấy được.
Đường Ngọc chỉ bất quá bị đâm một chút đã thành phế nhân, y thuận tay quăng ám khí đó ra đã chấn hủy một góc miếu.
Thứ ám khí đó không những có độc của Đường Môn, cũng có uy lực hỏa khí độc môn của Phích Lịch Đường.
Có thể đem hai thứ độc môn ám khí uy chấn thiên hạ đó hỗn hợp lại thành một, trên thế gian còn có ai có thể đón đỡ ?
Lòng bàn tay Vô Kỵ đã đẫm mồ hôi lạnh.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Đường gia đã có dã tâm xưng bá thiên hạ từ sớm, chỉ cần thứ ám khí đó vừa chế tạo thành công, thời kỳ bọn chúng xưng bá thiên hạ đã đến.
Vô Kỵ hỏi:
- Hiện tại thời kỳ đó đã đến chưa ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Còn chưa.
Lão ngạo nghễ nói tiếp:
- Không có ta là không có Tán Hoa Thiên Nữ, bởi vì hiện tại thứ ám khí đó vẫn còn chưa hoàn toàn chế tạo thành công, cho nên bọn chúng tuyệt không dám động đến ta.
Vô Kỵ hỏi:
- Nếu quả bọn chúng chế tạo thành công ?
Lôi Chấn Thiên đáp:
- Có Tán Hoa Thiên Nữ là không còn Lôi Chấn Thiên ta.
Vô Kỵ nói:
- Cho nên ngươi tuyệt không thể để cho bọn chúng thành công nhanh chóng.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Tuyệt không thể.
Vô Kỵ chung quy đã thở phào.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Sống như ta, có người nhất định sẽ nghĩ ta thà chết còn sướng hơn, nhưng ta vẫn không muốn chết.
Vô Kỵ nói:
- Nếu ta là ngươi, ta cũng tuyệt không thể chết, chỉ cần ta còn có thể sống còn, nhất định phải sống, chỉ cần còn có thể sống thêm một ngày, phải sống thêm một ngày.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Ồ ?
Vô Kỵ nói:
- Bởi vì ta còn phải đợi cơ hội báo phục, cơ hội lúc nào cũng có thể đến, chỉ cần người còn sống, là còn cơ hội.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Đúng.
Lão chợt biến thành rất hưng phấn:
- Ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi, ngươi quả nhiên thật là người ta muốn tìm.
Vô Kỵ còn chưa hoàn toàn minh bạch ý tứ của lão, chỉ còn nước đợi lão nói tiếp.
Lôi Chấn Thiên thốt:
- Hiện tại mắt của ta đã mù, lại bị bọn chúng khóa nhốt như chó hoang ở đây, cho dù có cơ hội, ta cũng vị tất có thể nắm lấy, cho nên ta nhất định phải tìm một bằng hữu có thể giúp ta.
Lão mò mẫm, nắm chặt tay Vô Kỵ:
- Ngươi chính là thứ bằng hữu mà ta cần, ngươi nhất định phải làm bằng hữu của ta.
Chương trước | Chương sau