XtGem Forum catalog
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 72 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Sáu người đi chung đường, ăn vận giống hệt nhau, lại khơi khơi không ngồi chung bàn.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Sáu người lại đi chiếm cứ sáu cái bàn, rõ ràng chặn hết đường đi của mọi người trong gác.


Chỉ có lão thủ thân kinh bách chiến, kinh nghiệm phong phú mới có thể trong nháy mắt chọn lựa vị trí tốt như vậy.


Sáu người cúi đầu ngồi xuống, song thủ vẫn nắm chặt cái bao trên bàn.


Người thứ nhất tiến vào cao lớn, cường tráng, cao hơn một cái đầu so với đại đa số người, cái bao mang theo cũng dài nhất.


Hai bàn tay cầm bao của gã, trên đốt ngón tay của ngón cái, ngón trỏ, và ngón giữa của bàn tay phải đều có một lớp chai rất dày.


Người thứ hai vào vừa cao vừa gầy, hông tóp lưng còng, phảng phất đã già hóp.


Cái bao hắn mang theo ngắn nhất, đôi bàn tay cầm bao vừa khô cằn vừa gầy guộc, giống như vuốt chim.


Hai người đó Vô Kỵ hình như đã từng gặp, lại không nhớ đã gặp ở đâu.


Chàng căn bản không nhìn thấy mặt bọn họ.


Chàng cũng không muốn nhìn.


Những người đó đến đây xem chừng đã tồn tâm đến gây phiền hà cho người ta, không cần biết bọn họ tìm ai gây phiền hà, Vô Kỵ đều không muốn lo tới chuyện của người khác.


Không tưởng được người vừa cao vừa gầy hông tóp lưng còm lại bỗng hỏi:


- Cỗ quan tài bên ngoài là ai đem đến ?


Người càng không muốn gặp phiền hà, phiền hà trái lại càng muốn đổ lên người hắn.


Vô Kỵ thở dài:


- Là ta.


Vô Kỵ đã nhớ người đó là ai.


Chàng tuy còn chưa nhìn thấy mặt người đó, lại đã nhận ra thanh âm của hắn.


"Bánh bột lọc chấm đường đây, bánh bột lọc nhân đậu xanh đậu đỏ đây".


Một người vừa cao vừa gầy, trên vai quảy gánh hàng che lụa xanh, một mặt dùng giọng Tô Hàng rao bán, một mặt bước vào một khoảnh đất trống sáng choang ánh đèn giữa một khu rừng.


Theo sau còn có người bán dưa muối, bán rượu, bán bánh tai heo Hồ Bắc, bán bánh bột chiên, bán bánh bò Sơn Đông, bán bánh bột nhào đường Phúc Châu, bán bánh bột gạo Lĩnh Nam, bán vịt quay, bán bánh da lợn, bán chè tào hủ, bán sữa đậu nành Bắc Kinh, ngũ hoa bát môn, đủ các thức các dạng hàng gánh, dùng đủ các thức các dạng lời rao từ nam chí bắc, từ bốn phương tám hướng ùa tới.


Chuyện xảy ra đêm hôm đó, Vô Kỵ vĩnh viễn không quên được, thanh âm của người bán bánh bột lọc chàng cũng nghe rất rõ, cho nên chàng cũng ghi nhớ lời nói của Tiêu Đông Lâu:


"Trước đây bọn họ đều là bộ hạ cũ của ta".


Người bán bánh bột lọc đó hiện tại đang làm gì ? Tại sao lại nảy sinh hứng thú đối với một cỗ quan tài ?


Người cao lớn kiện tráng, trên ba ngón tay của bàn tay phải có vết chai dày cộm chợt ngẩng đầu, nhìn Vô Kỵ chăm chăm.


Vô Kỵ đã nhận ra gã.


Ánh mắt của gã cực sáng, khóe mắt cực bén, bởi vì gã từ hồi bảy tám tuổi đã bắt đầu luyện nhãn lực.


Những vết chai trên ngón tay gã vừa dày vừa cứng, bởi vì gã từ hồi bảy tám tuổi đã bắt đầu dùng ba ngón tay đó kéo cung.


Vô Kỵ đương nhiên nhận ra gã, bọn họ không phải chỉ mới gặp mặt một lần.


Kim Cung Ngân Tiễn, Tử Mẫu Song Phi, tráng hán người cao tám thước đó chính là Hắc Thiết Hán, con trai của Hắc Bà Bà.


Hắc Bà Bà là ai ? Là người có thể bắn một mũi tên xuyên qua mắt ruồi ngoài mười trượng.


Trong cái bao gã đang cầm đương nhiên Kim Bối Thiết Thai Cung và Ngân Vũ Tiễn danh chấn giang hồ của mẹ con bọn họ.


Gã không ngờ lại không nhận ra Vô Kỵ, chỉ bất quá cảm thấy người trẻ tuổi trên mặt có vết thẹo kia hình như là đã từng gặp mặt, cho nên hỏi dò:


- Bọn ta trước đây có từng gặp mặt chưa ?


Vô Kỵ đáp:


- Chưa.


Hắc Thiết Hán hỏi:


- Ngươi không quen ta ?


Vô Kỵ đáp:


- Không quen.


Hắc Thiết Hán thốt:


- Rất tốt.


Người bán bánh bột lọc hỏi:


- Sao ?


Hắc Thiết Hán đáp:


- Hắn không quen ta, ta cũng không quen hắn.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Rất tốt.


Nghe bọn họ nói hai chữ "rất tốt", Vô Kỵ biết phiền hà đã đến.


Sáu người đó vô luận là mang đến phiền hà gì, phiền hà đó nhất định không thể quá nhẹ.


Vô Kỵ đã nhận thấy điểm đó, người khác cũng thấy, khách nhân trong gác đại đa số đã len lén trả tiền, len lén đi ra, chỉ còn vị công tử khẩu vị không được tốt kia còn đang cúi đầu nhai nhồm nhoàm.


Xem chừng cho dù trời có sập xuống, hắn cũng phải đợi ăn xong con gà đó rồi mới chịu đi.


Thứ người đó đương nhiên không thể lo tới chuyện của người khác.


Người bán bánh bột lọc chợt đứng dậy, cầm cái bao, từ từ bước tới trước mặt Vô Kỵ:


- Ngươi khỏe chứ ?


Vô Kỵ thở dài:


- Cho tới hiện tại cũng được, không có gì tệ, chỉ tiếc hiện tại xem chừng đã có phiền hà.


Người bán bánh bột lọc cười cười:


- Ngươi là người thông minh, chỉ cần không làm chuyện hồ đồ, sẽ không có phiền hà.


Vô Kỵ thốt:


- Ta luôn luôn rất ít khi làm chuyện hồ đồ.


Người bán bánh bột lọc nói:


- Rất tốt.


Hắn đặt cái bao xuống, lại nói:


- Ngươi đương nhiên cũng không nhận ra ta.


Vô Kỵ đáp:


- Không quen.


Người bán bánh bột lọc hỏi:


- Ngươi có nhận ra đây là gì không ?


Hắn dùng hai ngón tay tháo vòng thắt trên bao, để lộ một thứ binh khí ngoại môn hình dạng kỳ lạ, đúc bằng kim loại nguyên chất, tinh quang lấp lóe.


Vô Kỵ đáp:


- Đó có phải là Thiết Ưng Trảo, độc môn binh khí của Hoài Nam Ưng Trảo Môn ?


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Hảo nhãn lực.


Vô Kỵ nói:


- Tai của ta cũng rất thính.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Ồ ?


Vô Kỵ nói:


- Ta nghe được khẩu âm ngươi nói tuyệt không phải là người Hoài Nam.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Ta không phải đến làm Hoài Nam môn hạ để học nói.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi học cái gì ?


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Học giết người.


Hắn hững hờ nói tiếp:


- Một khi ta có thể dùng công phu bản môn đi giết người, không cần biết ta nói giọng gì cũng vậy.


Vô Kỵ nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Cây, lá và gió

Cây, lá và gió

"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó... đầu tiên hãy yêu người đó trước

29-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016
Lũ ếch muốn có vua

Lũ ếch muốn có vua

Lũ ếch đã chán chường mệt mỏi với việc tự trị. Chúng đã được tự do quá nên

23-06-2016
Tiếng nói của mẹ

Tiếng nói của mẹ

Nước mắt tôi cứ trào ra không thể ngăn lại được, nhỏ nhẹ nói: "An An! Ngoan nào,

29-06-2016
Tất cả đã quá muộn

Tất cả đã quá muộn

Cô lẳng lặng giải quyết mọi việc một mình và cũng lẳng lặng chịu đựng nỗi đau

01-07-2016
White

White

(khotruyenhay.gq) Nghe kể rằng... phòng 101... dãy C... khu quân sự tôi đang học... từng có

01-07-2016