Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 103 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Không cần biết người trong quan tài là ai cũng vậy ?

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Cho dù ngươi có đem bà vợ của ta giấu trong quan tài, chỉ cần trong quan tài không có gì khác, ta cũng để cho các ngươi đi.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi hứa ?


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Hoài Nam môn hạ chưa bao giờ có người nuốt lời bội tín.


Vô Kỵ nói:


- Vậy thì cực tốt.


Chàng một mực đang lo lắng, sợ người bọn họ muốn tìm thật ra là Đường Ngọc.


Chàng không muốn vì Đường Ngọc mà động thủ với bọn họ, cũng không thể để bọn họ đem Đường Ngọc đi.


Hiện tại chàng tuy đã biết bọn họ tịnh không phải vì Đường Ngọc mà đến, lại còn chưa đoán ra bọn họ tại sao lại muốn cái quan tài đó.


Quan tài đang đặt bên dưới lan can ngoài gác.


Bốn tên khiêng hòm kêu một lon trà, ngồi bên cạnh quan tài, vừa uống vừa ăn bánh mì khô mang theo.


Trà tuy vừa nguội vừa đắng, bánh mì tuy vừa khô vừa cứng, bọn chúng lại vẫn ăn rất ngon lành, uống rất ngon lành.


Đối với người như bọn chúng mà nói, lạc thú trong đời người vốn không có quá nhiều, cho nên bọn chúng một khi có thể tìm được một chút khoái lạc, tuyệt không chịu bỏ qua.


Cho nên bọn chúng còn sống.


Khoái lạc vốn không phải là "tuyệt đối", chỉ cần tự mình cảm thấy khoái lạc là khoái lạc.


Kỳ quái là người bán bánh bột lọc không những có hứng thú đối với cỗ quan tài, đối với bốn tên khiêng hòm đó xem chừng cũng rất có hứng thú.


Bọn chúng ăn mặc không vừa vặn thân thể, người ốm gầy như cây tăm, đầu tóc bù xù, vừa đen vừa dơ, thật không có chỗ nào đáng để người ta nhìn.


Người bán bánh bột lọc đó lại một mực đang nhìn bọn chúng, đôi mắt giống như cây đinh ghim chặt trên thân mình bọn chúng, không dời đi được.


Hắn tuy nói là muốn xem quan tài có phải chỉ có một người hay không, nhưng đôi chân hắn lại giống như bị ghim một chỗ dưới đất, tịnh không di động tới một bước.


Vô Kỵ trái lại nhịn không được phải đề tỉnh hắn:


- Quan tài đang ở đó.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Ta thấy mà.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao người còn chưa qua xem ?


Trên khuôn mặt khô gầy của người bán bánh bột lọc chợt lộ xuất một nụ cười lạnh quỷ bí, nói gằn một câu vượt ngoài ý liệu của Vô Kỵ:


- Bởi vì ta còn chưa muốn chết dưới Phích Lịch Đạn của Lôi gia huynh đệ.


Vô Kỵ lập tức hỏi:


- Lôi gia huynh đệ ? Lôi gia huynh đệ của Phích Lịch Đường ?


- Không sai.


- Lôi gia huynh đệ đã đến ?


- Ít ra đã có bốn người đến.


- Đang ở đây ?


- Đang ở đây.


Người bán bánh bột lọc lạnh lùng nói tiếp:


- Bốn vị nhân huynh đang ngồi uống trà ăn bánh mì bên cạnh quan tài là Tứ Đại Kim Cương môn hạ của Lôi Chấn Thiên.


Vô Kỵ biến sắc.


Chàng đương nhiên biết Phích Lịch Đường có Tứ Đại Kim Cương, là tử đảng của Lôi Chấn Thiên, cũng là tử địch của Đại Phong Đường.


Bốn người vừa nghèo vừa dơ vừa thúi đó lại là Tứ Đại Kim Cương của Phích Lịch Đường ?


Bọn chúng tại sao phải hạ mình như vậy ? Tại sao phải đến khiêng quan tài cho chàng ?


Cho dù bọn chúng đã phát hiện chàng là Triệu Vô Kỵ, cũng bất tất phải làm như vậy.


Bọn chúng ít ra còn có cách tốt hơn có thể dồn chàng vào tử địa.


Tên khiêng hòm lớn tuổi nhất chợt thở dài, từ từ đứng dậy.


Tả thủ của gã còn cầm chén trà, hữu thủ còn cầm nửa miếng bánh mì, quần áo trên người vừa dơ vừa cũ, rách rưới đến nỗi cơ hồ cả mông đít cũng không che kín được.


Nhưng trong một tích tắc, bộ dạng của gã đã hoàn toàn biến đổi.


Mắt gã phát sáng, trên người tản phát động lực, vô luận là ai cũng thấy được người đó tuyệt không phải là một tên khuân vác thấp hèn ti tiện.


Người bán bánh bột lọc cười lạnh:


- Quả nhiên là ngươi, ngươi đổi qua nghề khiêng hòm từ hồi nào vậy ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Nửa năm nay huynh đệ bọn ta đều làm nghề này.


Người bán bánh bột lọc hỏi:


- Bọn ngươi đều đi khiêng quan tài cho người ta ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Không những khiêng quan tài, cả phân cũng khiêng.


Người bán bánh bột lọc hỏi:


- Bọn ngươi tại sao lại đi làm mấy chuyện đó ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Bởi vì nghe nói làm mấy chuyện này lâu ngày, bộ dạng của một người có thể cải biến.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Bộ dạng của bọn ngươi quả thật đã cải biến không ít.


Gã khiêng hòm thở dài:


- Cho nên ta mới không tưởng nổi làm sao ngươi có thể nhận ra bọn ta.


Người bán bánh bột lọc hững hờ thốt:


- Đó có lẽ chỉ vì nhãn lực của ta đặc biệt tốt, có lẽ vì có người tiết lộ tin tức về bọn ngươi.


Gã khiêng hòm biến sắc:


- Biết chuyện này không có mấy ai, là ai đã bán đứng bọn ta cho ngươi ?


Người bán bánh bột lọc không nhìn gã nữa.


Hắc Thiết Hán lướt người tới, trầm giọng:


- Huynh đệ bọn ta và Lôi gia tịnh không có qua lại, chỉ cần các ngươi để lại cỗ quan tài đó, không cần biết các ngươi muốn đi đâu, không cần biết các ngươi muốn làm gì, huynh đệ bọn ta tuyệt đối không can dự vào, không hỏi không han.


Gã nghĩ ngợi, lại nói:


- Nếu có người hỏi về các ngươi, huynh đệ bọn ta cũng không nói ra, coi như ngày hôm nay chúng ta căn bản không có gặp mặt.


Trước mặt Hắc Bà Bà, gã luôn luôn rất ít khi mở miệng, hiện tại lời nói lại hoàn toàn là khẩu khí của tay lão luyện giang hồ, mỗi một câu nói ra đều đủ để bày tỏ đại ý, hơn nữa còn chừa lại đường đi cho người ta.


Đáng tiếc gã khiêng hòm kia tịnh không nhận tình, lạnh lùng thốt:


- Trong tay ngươi cầm Kim Cung Ngân Tiễn, bách bộ xuyên dương, bách phát bách trúng, người đứng bên cạnh ngươi tuy khẩu âm đã biến đổi, ta cũng có thể nhận ra hắn là Ưng Trảo Vương Hoài Nam chưởng môn đương thời.


Người bán bánh bột lọc tịnh không phủ nhận.


Gã khiêng hòm lại nói:


- Hai người bọn ngươi không ngờ chịu để cho ta một con đường sống, huynh đệ bọn ta vốn đáng lẽ nên cảm kích vô cùng, hà huống bốn người đi theo bọn ngươi cũng đều là cao thủ nhất đẳng, trong đó xem chừng còn có danh gia của Táng Môn Kiếm, Chung thị huynh đệ, và Thiết Quyền Tôn Hùng.


Người bán bánh bột lọc thốt:


- Hảo nhãn lực.


Gã khiêng hòm nói:


- Bằng vào sáu người bọn ngươi, hôm nay muốn lấy mạng của bốn huynh đệ ta ở đây tịnh không khó, chỉ tiếc ...


Người bán bánh bột lọc hỏi:


- Chỉ tiếc cái gì ?


Gã khiêng hòm cười lạnh:


- Chỉ tiếc người đã chết, quyền đầu cũng biến thành mềm nhũn, cũng không có cách nào sử Táng Môn Kiếm.


Người bán bánh bột lọc mỉm cười:


- May là bọn họ còn chưa chết.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Một chuyến đi

Một chuyến đi

Ngồi trên xe từ sân bay về nhà, cô chẳng biết nói gì trong câu chuyện phiếm về cuộc

23-06-2016
Mẹ

Mẹ

Con nhỏ trong mắt tôi bỗng lớn vút lên. Cao tới mức để nhìn thấy cái trán dồ

23-06-2016
Bạn tôi

Bạn tôi

Những người như anh đã để lại phía sau cuộc đời mình những dấu chân mà thời gian

26-06-2016
Vì sao ta yêu nhau?

Vì sao ta yêu nhau?

Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định

01-07-2016
Ốc nhỏ

Ốc nhỏ

Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng

30-06-2016
Ăn sáng trong vườn

Ăn sáng trong vườn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng

24-06-2016

XtGem Forum catalog