pacman, rainbows, and roller s
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 86 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Gã khiêng hòm thốt:

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bọn họ còn chưa chết sao ? Sao ngươi không quay đầu lại nhìn xem ?


Người bán bánh bột lọc lập tức quay đầu lại nhìn, nụ cười trên mặt đã cứng đơ.


Bốn người vốn đang ngồi sau lưng hắn, hiện tại đều đã ngã gục, trên huyệt Ngọc Chẩm sau sọ ghim chặt một khúc đũa tre, một khúc đũa tre dài thượt, chui nhập vào sọ năm tấc.


Sọ người vốn là chỗ cứng nhất trên mình, có thể bắn một khúc đũa tre xuyên vào sọ đã là chuyện kinh hồn động phách.


Đáng sợ là bốn người đó vốn đều là cao thủ nhất lưu trong giang hồ, không ngờ lại đều bị người ta lẳng lặng đoạt mạng mà không có ai phát giác được là ai đã hạ độc thủ.


Người đó xuất thủ quá nhanh, quá chuẩn, quá độc.


Người trong gác trà đã bỏ chạy hết từ sớm, cả chưởng quầy và chạy bàn cũng không biết trốn đi đâu.


Ngoại trừ người bán bánh bột lọc, Vô Kỵ, và Hắc Thiết Hán ra, trong gác trà chỉ còn lại ba người còn sống.


Vị công tử bụng khó chịu kia tuy còn sống, lại đã sợ hãi gần chết, cả người cơ hồ chui dưới gằm bàn.


Đồng bạn của hắn tình huống cũng không đỡ hơn được bao nhiêu.


Hà huống hai người đó luôn luôn ngồi trước mặt Tôn Hùng và Chung gia huynh đệ, đũa trúc lại rõ ràng bay tới từ đằng sau.


Đằng sau bọn họ chỉ có một người.


Một người còn chưa đi, chỉ vì người đó đã say mèm từ sớm, lúc Vô Kỵ đến, người đó đã nằm phục trên bàn, trên bàn còn bày đầy bình rượu cạn nhách.


Người đó không đội nón, để lộ đầu tóc bạc trắng, hiển nhiên là một lão nhân.


Trên mình lão mặc một bộ đồ vải bố lam, không những đã giặt tẩy đến mức trắng nhách, mà còn nhăn nheo rách rưới.


Lẽ nào lão nhân bệ rạc đó lại là một võ lâm cao thủ thân mang tuyệt kỹ, có thể không hơi không tiếng lấy mạng người ta, có thể huy thủ giết người cách ngoài mười bước ?


Người bán bánh bột lọc nắm chặt đôi Thiết Ưng Trảo của hắn, từng bước từng bước đi về phía lão nhân đó.


Hắn biết tay hắn đang toát mồ hôi, mồ hôi lạnh.


Đôi Thiết Ưng Trảo trong tay hắn cũng là lợi khí sát nhân, cũng đã từng có không ít anh hùng hảo hán chết dưới đôi Thiết Ưng Trảo đó.


Nhưng hiện tại tay hắn lại đang run, người khác có lẽ không nhìn thấy, tự hắn tất có thể cảm thấy được.


Người có thể bằng vào một khúc đũa, cách không đánh người, ghim xuyên qua sọ, tuyệt không phải là người hắn có thể đối phó nổi.


Một người đã từng lăn lộn trong giang hồ ba chục năm trời, ít ra cũng tự hiểu được điểm đó.


Nhưng hắn không thể thoái lui.


Hoài Nam phái hiện tại tuy không phải là một môn phái hiển hách, cũng đã từng có một đoạn lịch sử huy hoàng.


Không cần biết ra sao, hắn vẫn là chưởng môn nhân đương thời của phái Hoài Nam. Vì sinh sống, vì để chi trì mặt mũi bề ngoài, hắn có thể cải biến dung mạo thanh âm đi làm cường đạo, lại tuyệt không thể để thanh danh của Hoài Nam phái lụn bại trong tay mình.


Đó chính là bi kịch của người giang hồ.


Lịch sử huy hoàng trong giang hồ chính là nhờ vào vô số bi kịch giống như vậy tích lũy thành.


Ưng trảo đã nằm trong tay, tên đã lắp vào cung.


Hắc Thiết Hán giương cung căng tên, đôi mắt nheo nheo ghim trên đầu tóc bạc trắng của lão nhân kia.


Lão nhân bỗng nói, nói hàm hồ không ý nghĩa, phảng phất là nói say sưa, lại phảng phất là mớ mộng:


- Tại sao mọi người đều muốn cỗ quan tài đó ? Có phải toàn bộ đều không chịu được phiền muộn trong cuộc sống, đều muốn chui vào quan tài nằm ?


Tròng mắt của người bán bánh bột lọc co thắt, tay lại càng nắm chặt lại.


Hiện tại hắn đã xác định lão nhân kia chính là người hồi nãy dùng mấy đoạn đũa ghim xuyên đầu lâu của đám đồng bọn của hắn.


Hắn chợt gọi lớn:


- Tiền bối.


Lão nhân vẫn còn nằm phục trên bàn, thở đều đều, xem chừng lại đã ngủ vùi.


Người bán bánh bột lọc cười lạnh:


- Bằng vào tuổi tác của ông, tôi vốn nên gọi ông một tiếng "tiền bối", tôi còn chưa quên quy củ trong giang hồ, ông tốt hơn hết cũng đừng quên tự tôn tự trọng.


Lão nhân chợt cười lớn:


- Hay, nói hay.


Trên khuôn mặt nhăn nheo khô cằn của lão đầy vết tàn nhang, lông mày rụng gần hết, mắt say mông lung, nụ cười không khác gì một con sơn dương khát nước.


Lão ngẩng đầu dậy, nhìn người bán bánh bột lọc:


- Không tưởng được trong một Hoài Nam phái nho nhỏ không ngờ lại có thứ người như ngươi, không ngờ còn hiểu biết quy củ giang hồ, còn có chút khí phái của một chưởng môn nhân.


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Tôi không phải là Hoài Nam chưởng môn.


Lão nhân hỏi:


- Ngươi không phải ?


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Tôi chỉ bất quá là một người bán bánh bột lọc.


Lão nhân cười:


- Nguyên lai ngươi đến để bán bánh ?


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Người bán bánh có khi cũng có thể sát nhân.


Lão nhân hỏi:


- Ngươi muốn giết ai ?


Người bán bánh bột lọc đáp:


- Giết ông.


Lão nhân lại cười lớn:


- Tự ngươi cũng nên biết ngươi tuyệt không phải là đối thủ của ta, sao lại phải đi tìm chết chứ.


Người bán bánh bột lọc chợt cũng cười lớn:


- Tôi giết được ông là giết được một võ lâm tiền bối danh chấn giang hồ. Ông giết tôi lại chỉ bất quá là giết một tên bán bánh bột lọc, sao tôi chết không được chứ.


Giữa tràng cười lớn, Thiết Ưng Trảo của hắn đã bay ra.


Năm xưa, Ưng Trảo Vương từ Hoài Nam xuất đạo, danh động thiên hạ, chỉ bằng vào một đôi thiết quyền, và Đại Ưng Trảo Lực nhờ mười ba năm khổ luyện mà thành, đã sáng lập ra Hoài Nam Ưng Trảo Môn, chưa từng phải dùng qua binh khí.


Đáng tiếc là đám hậu nhân của lão ta chưa luyện được công phu tinh thuần gì, cũng không có thần lực của lão, cho nên mới chế tạo ra một đôi binh khí kỳ hình ngoại môn như vầy, bổ sung cho công lực còn chưa đủ.


Lúc lão ta lâm tử, nhìn thấy thứ binh khí đó, là đã biết phái Hoài Nam sớm muộn gì cũng khó tránh khỏi bị hủy dưới đôi Thiết Ưng Trảo đó.


Bởi vì lão ta biết vô luận là binh khí tinh xảo cỡ nào đi nữa, vẫn luôn luôn không thể nào bì được với song thủ linh xảo, ba mươi chiêu Đại Ưng Trảo Thủ của lão ta nếu dùng thứ binh khí đó mà sử xuất, tuyệt đối không có cách nào phát huy ra uy lực vốn có.


Lão ta cũng biết đám hậu nhân của lão ta sau khi có thứ binh khí đó lại càng không chịu khổ luyện chưởng lực.


Nhưng đôi binh khí đó lại quả thật rất linh xảo bá đạo, hai đồng trảo như hai lòng ưng trảo, không những hung liệt như hổ báo, mà còn có thể tùy tiện đẩy đưa thu xuất.


Nếu quả vận dụng đến mức xảo diệu, thậm chí có thể dùng nó mà bứt một cọng tóc trên đầu.


Người bán bánh bột lọc cũng đã trải qua nhiều năm khổ công luyện tập đôi binh khí đó, vừa đánh ra, song trảo tề phi, thiết trảo bên tay trái khinh linh biến ảo lưu động, thiết trảo bên tay phải lại cương liệt bá đạo uy mãnh.


Trong cùng một lực lượng đó, vừa có xảo nghệ, cũng có mãnh lực. trong một chiêu thức đó, vừa có hư chiêu, cũng có thực chiêu, hư chiêu dụ địch, thực chiêu đánh vào chỗ trí mệnh của đối phương.


Trong đôi mắt say sưa mông lung của lão nhân chợt bắn lóe tinh quang, hét lớn:


- Buông.


Tiếng hét vừa ra khỏi miệng, thân người lão đã vụt bật dậy, ống tay áo phần phật, Thiết Ưng Trảo lập tức bị chấn động vuột khỏi tay bay ra, bay xa tới cỡ hai chục trượng, rơi trên triền núi bên ngoài gác.


Người bán bánh bột lọc không ngờ không bị chấn động té ngã, không ngờ vẫn còn đứng yên bất động ở đó.


Nhưng nhãn châu của hắn từ từ lồi lộ, một tơ máu đỏ tươi lần theo khóe miệng hắn chảy ra.


Lão nhân nhìn hắn chằm chằm, chợt thở dài:


- Ngươi muốn giết ta, ta không thể không giết ngươi.


Người bán bánh bột lọc nghiến răng, không mở miệng.


Lão nhân thốt:


- Kỳ thật ngươi nên biết ta là ai, ta cũng biết ngươi là ai.


Người bán bánh bột lọc chợt hỏi:


- Ta là ai ?


Hắn vừa mở miệng, một ngụm máu tươi liền phún ra.


Lão nhân lắc đầu thở dài:


- Ưng Trảo Vương, Vương Hán Vũ, ngươi còn làm khó làm gì chứ.


Người bán bánh bột lọc dùng tay áo chùi sạch máu nơi khóe miệng, nói lớn:


- Ta không phải là Ưng Trảo Vương, không phải là Vương Hán Vũ.


Máu vừa chùi sạch lại trào ra, hắn thở hổn hển:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Vòng đời làm mẹ

Vòng đời làm mẹ

Con đã đi lòng vòng cả quả đất để tìm kiếm một người thuộc về mình. Người sẽ

25-06-2016
Người bạn một đêm

Người bạn một đêm

Khi bế tắc và khó khăn nhất trong cuộc sống, bạn sẽ tìm đến ai? Những người

24-06-2016
Password của chồng

Password của chồng

Rồi em phát hiện ngón tay giữa của anh có cái nhẫn bạc khắc chữ T. Anh đeo nó bao

01-07-2016
Gấu bông Carmen

Gấu bông Carmen

Ba năm trước, Ashley con gái tôi bị ung thư. Sau cuộc đại phẫu thuật, con bé trở nên

01-07-2016