XtGem Forum catalog
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 69 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Ưng Trảo Vương Vương Hán Vũ đã chết từ lâu, không ai có thể giết hắn, hắn ...

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


hắn bị bệnh chết, ta ... ta ...


Trong ánh mắt của lão nhân lộ xuất vẻ đồng tình, nhẹ giọng:


- Ta biết, ngươi chỉ bất quá là một người bán bánh bột lọc.


Người bán bánh bột lọc gật gật đầu, nhắm mắt, từ từ quỵ xuống.


Hắn đã đạt được cái gì hắn muốn, chết không hối tiếc.


Bởi vì hắn tịnh không phải là Vương Hán Vũ, uy danh không phai mờ của Hoài Nam phái tịnh không bị hủy trong tay hắn.


Cho nên không ai có thể đánh bại Ưng Trảo Vương, trước đây cũng không, sau này lại càng không.


Nhiệt lệ lưng tròng chung quy nhịn không được trào đầy mặt Hắc Thiết Hán, gã bỗng hét lớn một tiếng như pháo nổ:


- Buông.


Dây cung "tinh" một tiếng, Ngân Vũ Tiễn dài ba thước sáu tấc theo đà dây bắn ra, tiếng hét như sấm sét pháo đạn, tên bay như sao xẹt.


Hắc Thiết Hán người cao tám thước, hai tay có sức lực ngàn cân, Kim Bối Thiết Thai Cung của gã lực nặng năm trăm thạch, Ngân Vũ Tiễn tuy không thể khai sơn xạ nguyệt, nhưng cũng đủ để xuyên vân liệt thạch.


Giang hồ có truyền thuyết, nếu có ba người đứng xếp hàng, một tiễn của gã có thể bắn xuyên cả ba người.


Nhưng ngân quang vừa lóe lên, tiễn đột nhiên đã lọt vào tay lão nhân, lão chỉ thò hai ngón tay, kẹp chặt mũi Ngân Vũ Tiễn xuyên vân liệt thạch đó.


Giữa một tích tắc, mặt Hắc Thiết Hán xám xịt, Lôi gia tứ huynh đệ lộ nét mừng.


Không tưởng được, trong tích tắc đó, tình huống đột nhiên lại cải biến.


Trên mặt lão nhân chợt lộ xuất một thứ biểu tình cực kỳ quái dị, giống như một thiếu phụ nhát gan chợt tỉnh lúc nửa đêm, chợt phát hiện có nam nhân lạ mặt đang đè trên mình mình, sợ hãi đến mức cực điểm.


Lão bỗng lăng không phi thân, phóng ra ngoài gác, trong nháy mắt đã không còn thấy hình bóng.


Muốn học "bắn", trước tiên nhất định phải luyện nhãn lực.


Hắc Thiết Hán từ lúc bảy tám tuổi đã bắt đầu luyện nhãn lực, phải luyện đến mức nhìn thấy rõ một con muỗi trong phòng tối như là người khác nhìn thấy chim ưng bay giữa trời mới có thể coi là có thành tựu.


Nhãn lực của Vô Kỵ cũng tuyệt không thua kém gì.


Nhưng bọn họ đều không nhìn ra lão nhân đó tại sao lại đột nhiên bỏ chạy, tuyệt đỉnh cao thủ như lão tuyệt không phải dễ bị người ta hù chạy, trừ phi lão đột nhiên nhìn thấy quỷ, đột nhiên bị độc xà cắn.


Nơi đây không có quỷ, cũng không có độc xà.


Lão sợ cái gì ?


Gã khiêng hòm kia một tay cầm chén trà, một tay cầm khúc bánh mì cứng ngắc, biểu tình trên mặt từ hoan hỉ biến thành kinh ngạc, từ kinh ngạc biến thành sợ hãi, từ sợ hãi biến thành hoài nghi.


Hiện tại trên mặt gã chợt lại biến thành hoàn toàn không có chút biểu tình gì, chợt gọi:


- Ông chủ.


Vô Kỵ không phải là ông chủ.


Chàng cả đời chuyện kỳ quái cũng đã làm không ít chuyện, lại chưa từng làm ông chủ.


Nhưng bốn gã khiêng hòm cứ một mực gọi chàng là ông chủ.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi đang gọi ta ?


Gã khiêng hòm đó đáp:


- Không cần biết bọn tôi họ gì, bọn tôi là do ông mướn, ông là ông chủ của bọn tôi.


Vô Kỵ không thể không thừa nhận.


Gã khiêng hòm lại nói:


- Ông bỏ ra năm tiền mướn bọn tôi khiêng hòm, muốn bọn tôi khiêng cỗ quan tài này cho ông đến đất Thục.


Vô Kỵ thốt:


- Không sai.


Gã khiêng hòm hỏi:


- Bộn tôi trên đường có làm sai cái gì không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không có.


Gã khiêng hòm hỏi:


- Ông bỏ ra năm tiền mướn bọn tôi một ngày, tốn tiền có oan uổng không ?


Vô Kỵ đáp:


- Không oan uổng.


Chàng không thể không thừa nhận điểm đó, người khiêng hòm như bọn họ thật rất khó tìm.


Gã khiêng hòm nói:


- Ông bỏ tiền mướn bọn tôi khiêng cỗ quan tài này, bọn tôi đã toàn tâm toàn ý khiêng quan tài cho ông, hơn nữa sẽ khiêng quan tài cho ông đến nơi đến chốn bình bình an an.


Vô Kỵ thốt:


- Rất tốt.


Gã khiêng hòm nói:


- Vậy chuyện khác ông bất tất phải lo tới, những chuyện đó ông hoàn toàn không có quan hệ gì.


Lời nói của gã nói rất rõ ràng.


Bọn họ tịnh không biết lai lịch thân phận của ông chủ này, cũng không muốn biết, chỉ bất quá hy vọng ông chủ cũng không lo tới chuyện của bọn họ.


Vô Kỵ chỉ có một chỗ không rõ lắm.


Chàng nhịn không được phải hỏi:


- Các ngươi có biết người trong quan tài là ai không ?


Một gã khiêng hòm đáp:


- Là bằng hữu của ông.


Vô Kỵ hỏi:


- Các ngươi có biết bằng hữu của ta là ai không ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Không cần biết bằng hữu của ông là ai, đều không liên quan gì đến bọn tôi.


Vô Kỵ hỏi:


- Vậy tại sao các ngươi phải khiêng cỗ quan tài đó cho ta ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Bởi vì bọn tôi muốn.


Gã điềm đạm nói tiếp:


- Chỉ cần là bọn tôi tự mình muốn làm, không cần biết bọn tôi làm gì, cũng không quan hệ gì đến ông.


Vô Kỵ thở dài:


- Có lý.


Chàng không thể không thừa nhận lời nói của bọn họ rất có lý, nhưng trong lòng chàng lại khơi khơi có cảm giác rất vô lý.


Tất cả mọi chuyện đều rất vô lý, mỗi một chuyện mỗi một người làm đều không thể dùng thường lý để giải thích.


Nhưng những chuyện đó quả thật đã xảy ra, hơn nữa đã có năm người vì những chuyện đó mà mất mạng. Sinh mạng tuyệt đối là thật, chết cũng vậy.


Vô Kỵ lại thở dài:


- Các ngươi có thể nói cho ta biết các ngươi thật ra còn muốn làm gì không ?


Gã khiêng hòm lưỡng lự, chung quy trả lời:


- Bọn tôi chỉ bất quá muốn giết một người, một người hoàn toàn không có quan hệ gì với bọn tôi.


Hắc Thiết Hán hỏi:


- Người các ngươi muốn giết là ta ?


Gã khiêng hòm đáp:


- Phải.


Hắc Thiết Hán tịnh không thể coi Vô Kỵ là bằng hữu, nhưng Vô Kỵ luôn cảm thấy thiếu mẹ con bọn họ một chút ân tình.


Bốn gã khiêng hòm đã bắt đầu hành động, rất mau chóng lại gần Hắc Thiết Hán, bao vây lấy gã.


Trường cung đại tiễn, chỉ có thể công phá từ xa, cự ly càng gần, càng vô phương phát huy uy lực.


Bốn gã khiêng hòm đó, không còn nghi ngờ gì nữa, đều là tay lão luyện giang hồ thân kinh bách chiến, đương nhiên đều rất minh bạch điểm đó, bằng vào kinh nghiệm và võ công của bọn họ, muốn giết Hắc Thiết Hán chỉ bất quá là chuyện trong nháy mắt.


Vô Kỵ chợt nói lớn:


- Đợi một chút.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Em rơi

Em rơi

Có những lúc em đứng chông chênh trên gờ đá bằng một chân, tự thích thú khi chìm vào

24-06-2016
Thư chưa gửi chị

Thư chưa gửi chị

Một góc tối trong căn gác nhỏ đơn sơ, một khoảng lặng bao trùm một vùng đất "lắm

23-06-2016
Ở bên cô ấy

Ở bên cô ấy

Anh biết thế giới này đầy rẫy những người cô độc. Người ta quá khó tìm thấy

26-06-2016
Tóc đỏ

Tóc đỏ

"Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây..." Qua thời gian, qua những yêu

24-06-2016
Ngày về

Ngày về

Nghĩ lại ngày trước lúc còn mang trong mình nhiều ước mơ, hoài bão chỉ muốn vẫy vùng

25-06-2016