- Là một cạm bẫy.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Vô Kỵ hỏi:
- Cạm bẫy ? Cạm bẫy gì ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Y muốn giết Lôi gia huynh đệ, tự mình lại không thể xuất thủ, y cũng muốn giết bọn ta diệt khẩu.
Vô Kỵ hỏi:
- Y tại sao lại muốn giết các ngươi ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Bởi vì chỉ có bọn ta biết bí mật thân phận của y.
Nỗi bi ai lại biến thành phẫn nộ:
- Cho nên y đã thiết kế cạm bẫy tá đao sát nhân, nhất thạch nhị điểu này, để cho bọn ta tàn sát lẫn nhau, tốt hơn hết là toàn bộ đều chết sạch.
Vô Kỵ nói:
- Nhưng ngươi tịnh không có chứng cớ, tịnh không thể chứng minh đây nhất định là một cạm bẫy.
Hắc Thiết Hán thốt:
- Ngươi là chứng cớ.
Vô Kỵ hỏi:
- Ta ?
Hắc Thiết Hán hỏi:
- Cỗ quan tài đó có phải của ngươi không ?
Vô Kỵ đáp:
- Phải.
Hắc Thiết Hán hỏi:
- Ngươi có giấu hàng hóa trong quan tài không ?
Vô Kỵ đáp:
- Không có.
Hắc Thiết Hán hỏi:
- Trong quan tài căn bản đã không có hàng hóa, đây không phải hàng hóa thì là gì ?
Gã nắm chặt song quyền:
- Hiện tại Lôi gia huynh đệ đã chết, huynh đệ bọn ta cũng đã chết, kế hoạch của y đã thành công, chỉ tiếc ...
Vô Kỵ nói:
- Chỉ tiếc ngươi còn chưa chết.
Hắc Thiết Hán giận dữ thốt:
- Một khi ta còn một hơi thở, ta nhất định phải vạch trần âm mưu độc kế của y.
Vô Kỵ trầm ngâm:
- Ta từ lâu đã nghe đến đại danh của Kim Cung Thần Tiễn, Tử Mẫu Song Phi, cũng biết lệnh đường không những tiễn pháp như thần, hơn nữa lại túc trí đa mưu, chuyện này ngươi tại sao không tìm bà ta thương lượng ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Gia mẫu bệnh rất nặng, chuyện này ta không thể để cho lão nhân gia lao tâm.
Vô Kỵ hỏi:
- Hắc Bà Bà đã có bệnh, ngươi tại sao không lưu lại bên mình bà ta, chăm sóc cho bà ta ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Bệnh tình của gia mẫu chợt biến thành nghiêm trọng vào ngày sinh nhật của vị đại ân nhân của bọn ta, hôm đó bọn ta tình cờ gặp một vị cô nương hảo tâm, nhất định muốn giữ gia mẫu lại, để cho nàng ta chiếu cố, bởi vì ...
Vô Kỵ hỏi:
- Bởi vì sao ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Bởi vì giữa chồng nàng và mẹ con bọn ta đã từng có chút quen biết.
Tim Vô Kỵ đang đập mạnh, đập rất mạnh.
Hiện tại chàng đương nhiên có thể đoán ra vị cô nương hảo tâm đó là ai, lại vẫn không nhịn được hỏi:
- Quý tính của vị cô nương đó là gì ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Họ Vệ.
Vô Kỵ hỏi:
- Nàng ta đã dẫn Hắc Bà Bà đi đâu ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Đến chỗ của một vị võ lâm dị nhân đã quy ẩn từ lâu, vị dị nhân đó không những kiếm pháp cao tuyệt thiên hạ, mà còn cực kỳ tinh thông y đạo, cho nên ta cũng rất yên tâm.
Vô Kỵ không nói gì nữa, cũng không thể nói gì nữa.
Thống khổ, bi thương, tư niệm của chàng đều tuyệt không thể nói ra trước mặt bất cứ một một người nào.
Chàng thậm chí cả liên tưởng cũng không thể tưởng.
Chàng còn có rất nhiều chuyện phải làm, chàng nhất định phải rất kiên cường, tư niệm lại luôn luôn làm cho người ta mềm yếu.
Không cần biết ra sao, chàng đã biết tin tức về Vệ Phượng Nương, đã biết nàng vẫn bình an vô sự.
Đợi đến khi chàng ngẩng đầu lên, mới phát hiện Hắc Thiết Hán đã bước ra khỏi gác trúc, đi xuống triền núi.
Chàng lập tức kêu:
- Đợi một chút.
Hắc Thiết Hán ngừng chân, quay đầu lại.
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi không coi xem trong quan tài có gì sao ?
Hắc Thiết Hán miễn cưỡng cười cười:
- Ta tin ngươi, ta tin bên trong không có gì đáng xem.
Vô Kỵ nói:
- Lôi gia huynh đệ tịnh không biết ta, chỉ bất quá ta bỏ tiền ra mướn bọn họ.
Hắc Thiết Hán đáp:
- Ta tin.
Vô Kỵ nói:
- Một người được người ta bỏ tiền mướn khiêng quan cực nhọc có thể nào cam tâm liều mạng cho người ta không ?
Hắc Thiết Hán đáp:
- Tuyệt không thể, trừ phi ...
Vô Kỵ nói tiếp:
- Trừ phi hắn biết trong quan tài còn có bí mật gì khác.
Ánh mắt của Hắc Thiết Hán đã phát sáng.
Vô Kỵ nói:
- Ta tuy không có giấu hàng hóa trong quan tài, nhưng bọn họ ...
Hắc Thiết Hán nói theo:
- Bọn họ khiêng cỗ quan tài đó cho ngươi có lẽ chỉ bất quá muốn dùng cỗ quan tài của ngươi làm yểm hộ, giấu hàng hóa chở tới đất Thục ...
Lúc vận chuyển hàng hóa, vốn thường phải đi "ám tiêu", đặc biệt là thứ hàng hóa lai lịch bất minh.
Phương pháp đi ám tiêu trong giang hồ vốn là đủ thức đủ dạng kỳ quái, dùng người chết và quan tài làm yểm hộ tịnh không phải là lần thứ nhất.
Vô Kỵ nói:
- Ta cũng biết hiện tại ngươi không còn có hứng thứ với số hàng hóa này nữa, nhưng ngươi đã làm chuyện này, ít ra nên tra ra chân tướng, cũng coi như là chút giao kết với đám huynh đệ của ngươi.
Không đợi chàng nói gì nữa, Hắc Thiết Hán đã quay trở lại.
Tim gã cũng bắt đầu đập mạnh, càng lúc càng nhanh.
Chín mạng người chỉ bất quá là vì một cỗ quan tài, thật ra trong quan tài có bí mật gì ?
Quan tài làm bằng gỗ nam mộc thượng hảo hạng, hoa lệ, kiên cố, nặng nề. Hắc Thiết Hán bỏ kim cung xuống đất, dùng hai tay nâng nắp quan tài lên. Trong nháy mắt, gã chợt nghĩ đến rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện đã quên từ lâu.
Chương trước | Chương sau