XtGem Forum catalog
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 129 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Chính gã cũng không biết ngay lúc nào sao gã lại có thể bất chợt nghĩ đến những chuyện đó.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nắp hòm rất nặng, nhưng bằng vào thần lực trời sinh của Hắc Thiết Hán, đương nhiên vẫn thành nhẹ, nhấc một cái là lên liền.


Vô Kỵ cũng đã bước ra khỏi gác.


Chàng vốn nghĩ bọn Hắc Thiết Hán rất có thể là vì Đường Ngọc mà đến, bọn họ biết người trong quan tài là Đường Ngọc, biết Đường Ngọc còn chưa chết, bọn họ muốn lấy mạng Đường Ngọc.


Chàng nghĩ như vậy tình không kỳ quái gì, người muốn lấy mạng Đường Ngọc tuyệt không ít.


Nhưng hiện tại chàng biết ý tưởng đó là lầm.


Vậy cỗ quan tài đó ngoại trừ Đường Ngọc ra, còn có gì khác ?


Có phải còn có châu bảo giá trị vạn lượng ? Chàng cũng rất muốn biết đáp án đó.


Vì cỗ quan tài này, người hy sinh đã quá nhiều, cái giá phải trả đã quá to.


Chàng hy vọng Hắc Thiết Hán có thể có thu hoạch.


Hiện tại chàng tuy còn chưa nhìn thấy trong quan tài có gì, nhưng chàng có thể nhận thấy được từ biểu tình trên mặt Hắc Thiết Hán.


Trên mặt Hắc Thiết Hán lại đột nhiên lộ xuất thứ biểu tình bất cứ người nào cũng vô phương tưởng tượng nổi.


Không những là kinh ngạc sợ hãi, mà còn mang theo một sự kích động và dục vọng khó tả.


Nếu quả thứ gã nhìn thấy là châu bảo, gã đương nhiên có thể bị kích động, có thể hiển lộ một thứ dục vọng thường tình của nhân loại.


Nhưng cái gã nhìn thấy nếu quả là châu bảo, tuyệt không thể sợ hãi.


Nếu quả thứ gã nhìn thấy là vật rất đáng sợ, không thể hiển xuất dục vọng.


Gã đã nhìn thấy cái gì ?


Vô Kỵ đang muốn hỏi gã, "bình" một tiếng, nắp quan tài chợt rơi xuống, đóng lại.


Toàn thân trên dưới của Hắc Thiết Hán, tâát cả mọi động tác biểu tình đêàu đình chỉ trong một sát na.


Cả người gã chừng như đã hoàn toàn đông kết trong sát na đó.


Sau đó trên cổ họng gã từ từ rỉ ra một giọt máu, ngưng kết trong phút chốc.


Vô Kỵ bộc phát qua, la lớn:


- Chuyện gì ?


Hô hấp của Hắc Thiết Hán đã ngưng hẳn, ánh mắt bén nhọn đã biến thành một màu xám xịt chết chóc.


Gã dụng hết toàn thân khí lực, chỉ nói ra hai chữ:


- Đường Khuyết.


Nói xong hai chữ đó, giọt máu trên cổ họng gã tan ra, một tia máu tươi như dòng suối phún ra. Thân người gã lùi về phía sau, máu tươi từng giọt từng giọt rơi trên mặt gã.


oo NNggưươờ øø iii TTrrroonngg QQuuaann TTaà ø ø iii Đường Khuyết.


Đó là tên của một người.


Vô Kỵ hình như đã nghe qua cái tên đó, người đó, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là đệ tử của Đường gia.


Trong nháy mắt trước khi Hắc Thiết Hán lâm tử, tại sao lại nói ra cái tên đó ? Có phải gã muốn nói cho Vô Kỵ biết cạm bẫy này là do Đường Khuyết thiết kế ? Đường Khuyết tại sao lại muốn bọn họ và Lôi gia huynh đệ đồng quy vu tận ?


Phích Lịch Đường đã kết minh với Đường gia, Đường Khuyết tại sao còn muốn dồn Lôi gia huynh đệ vào tử địa ?


Hắc Thiết Hán sau khi nhấc nắp quan tài lên, thật ra đã nhìn thấy gì ? Tại sao lại chết đột ngột như vậy ?


Những vấn đề đó Vô Kỵ đều nghĩ không ra.


Chàng vốn cả nghĩ cũng không nghĩ, bởi vì chàng phát hiện một chuyện còn đáng sợ hơn.


Chàng đã phát hiện một mũi châm.


Một mũi ngân châm dài tám phân, theo dòng máu tươi bắn ra từ cổ Hắc Thiết Hán.


Hắc Thiết Hán, không còn nghi ngờ gì nữa, đã chết dưới mũi ngân châm đó.


Một mũi châm dài tám phân, là ám khí truy hồn đoạt mạng !


Một mũi ám khí từ trong quan tài phát xuất ra, người trong quan tài là Đường Ngọc.


Một người đã hoàn toàn cứng đơ tê dại, làm sao còn có thể phát ra ám khí ?


Lẽ nào độc y trúng đã tan mất, đã bắt đầu có sinh cơ, lại có sức lực ?


Đối với Vô Kỵ mà nói, một câu nói của y là vũ khí tuyệt đối trí mệnh.


Chỉ cần y còn có thể nói ra một câu, kế hoạch của Vô Kỵ liền tiêu tán.


Tay Vô Kỵ đã toát mồ hôi lạnh.


Chàng tuyệt không thể để Đường Ngọc sống sót, tuyệt không thể để Đường Ngọc có cơ hội nói chuyện, chàng nhất định phải triệt hủy con người đó, cỗ quan tài đó.


Không cần biết trong quan tài còn có bí mật gì, chàng đều không muốn biết.


Chàng nghĩ đến Phích Lịch Đạn của Phích Lịch Đường.


Hỏa khí của Phích Lịch Đường uy chấn thiên hạ, chỉ cần có một hai viên Phích Lịch Đạn là có thể hủy diệt cỗ quan tài đó, cả người trong quan tài và tất cả mọi bí mật đều hóa thành bụi bặm.


Lôi gia huynh đệ là Tứ Đại Kim Cương của Phích Lịch Đường, trên mình đương nhiên có mang theo độc môn ám khí của bọn họ.


Nhưng bọn họ đầu trần chân không, quần áo rách rưới, trên mình xem chừng căn bản không có chỗ nào có thể tàng giấu ám khí.


Vô Kỵ bỗng lại nghĩ đến ổ bánh mì cứng ngắc trong tay bọn họ.


Bọn họ thủy chung đều nắm chặt trong tay khúc bánh mì cứng ngắc đó, có phải là vì trong bánh mì có tàng giấu ám khí của bọn họ ?


Vô Kỵ quyết tâm tìm cho ra.


Phản ứng của chàng luôn luôn rất mau lẹ, trong phút chốc đã nghĩ qua một lượt mọi tình huống.


Nhưng chàng không tưởng được lúc đó trong quan tài chợt có người nói.


Một người thở dài:


- Ngươi có phải muốn dùng hỏa khí của Phích Lịch Đường phá hủy cỗ quan tài này ? Bọn ta vô oán vô cừu, ngươi tại sao lại muốn hại ta ?


Thanh âm kiều mỵ nhu nhược, tràn đầy mỵ lực của nữ tính, nghe tuyệt không phải là thanh âm của Đường Ngọc.


Nhưng có những người lại có thể dụng nội lực khống chế lấy cơ thịt nơi cổ họng mình, phát ra những thanh âm người khác vĩnh viễn không tưởng nổi.


Đường Ngọc không chừng có thể làm như vậy.


Vô Kỵ hỏi dò:


- Bọn ta thật không oán không thù sao ?


Người trong quan tài đáp:


- Ngươi chưa từng gặp ta, ta cũng không biết ngươi, làm sao có thể có thù hận ?


Vô Kỵ hỏi:


- Thật sao ?


Người trong quan tài đáp:


- Ngươi chỉ cần mở quan tài ra xem là biết ta nói thật hay không.


Vô Kỵ đương nhiên không thể làm như vậy.


Sai lầm của Hắc Thiết Hán đã dạy cho chàng một bài học rất tốt.


Người trong quan tài lại nói:


- Kỳ thật ta cũng muốn nhìn thấy ngươi, ta nghĩ ngươi nhất định là một nam nhân rất trẻ tuổi, rất anh tuấn.


Vô Kỵ thốt:


- Ta đang đứng ở đây, chỉ cần ngươi đi ra là có thể nhìn thấy.


Người trong quan tài hỏi:


- Ngươi tại sao không mở nắp quan tài xem xem ?


Vô Kỵ hỏi ngược:


- Ngươi tại sao không tự mình đi ra ?


Người trong quan tài cười:


- Không tưởng được ngươi trẻ tuổi mà hành sự lại cẩn thận như vậy.


Vô Kỵ thốt:


- Nghe giọng nói của ngươi, tuổi tác của ngươi cũng không lớn, mà còn nhất định là một người rất đẹp.


Người trong quan tài cười:


- Nguyên lai ngươi có thể nói như vậy, ta nghĩ nhất định có rất nhiều nữ nhân thích ngươi.


Ả ta chợt thở dài:


- Chỉ tiếc ta đã già, đã là lão thái bà, già đến mức có thể có một đứa con cỡ tuổi ngươi.


Người của ả còn đang trong quan tài, đã chiếm một phần tiện nghi hơn Vô Kỵ.


Vô Kỵ hỏi:


- Sao ngươi biết ta bao nhiêu tuổi ?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Yêu xa

Yêu xa

- Chồng!   - Anh nghe đây.   ***   - Sáng nay đại ca nhà mình gọi mãi không chịu

30-06-2016
Màu nắng quay trở lại

Màu nắng quay trở lại

Tuyết rơi ngoài cửa sổ. Qua một lớp kính mỏng trong suốt, có lẽ nó chẳng lạnh và

28-06-2016
Sao anh không nói yêu em?

Sao anh không nói yêu em?

Anh khờ lắm! Tại sao trước kia anh không nói yêu em? *** Một tháng kể từ ngày gã lên

29-06-2016
Đẹp trai và tóc bím

Đẹp trai và tóc bím

Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da của tui

01-07-2016
Tình bạn mùa đông

Tình bạn mùa đông

- Lạnh quá! - An xoa hai lòng bàn tay vào nhau rồi xuýt xoa. - Tớ không chịu nổi nữa

23-06-2016
Gửi Ba lời xin lỗi!

Gửi Ba lời xin lỗi!

Xin lỗi ba! Ba à! Con mong rằng lời xin lỗi con gái nói ra lúc này là chưa quá

24-06-2016
Tình cha

Tình cha

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể

29-06-2016
Căn nhà bí mật

Căn nhà bí mật

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tớ

25-06-2016
Nếu tôi là con trai

Nếu tôi là con trai

Khi tôi là con trai, tôi sẽ thương con gái nhiều hơn mỗi khi thấy con gái bặm môi dắt xe

30-06-2016