Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 75 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Lão có phải không những đặc biệt sai hai đứa con của lão đem quan tài đến khách sạn nơi ngươi trú ngụ, mà còn giúp ngươi khiêng người đặt vào quan tài không ?

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Vô Kỵ hỏi:


- Chuyện đó làm sao ngươi biết được ?


Đường Khuyết đáp:


- Nói thật cho ngươi biết, bọn họ đều không phải họ Thôi, mà là họ Đường. Thôi lão bản đó là bà con xa với ta, bọn họ đều biết Đường Ngọc, ngươi vừa đi, bọn họ đã dùng phi cáp truyền thư báo tin cho ta biết.


Vô Kỵ xem chừng đã ngẩn người.


Kỳ thật những chuyện đó chàng đã biết từ sớm, vị Thôi lão bản đó cũng giống như lão Vương mập bán đồ ăn, đều là người của Đường gia tiềm phục ở đó.


Cho nên chàng mới cố ý đến đó mua quan tài, cố ý để cho bọn chúng nhìn thấy Đường Ngọc.


Nhưng hiện tại chàng nhất định phải giả như kinh ngạc phi thường. Hiện tại chàng mới biết mình nhất định cũng là một thiên tài diễn kịch, cả chính chàng cũng cơ hồ tin mình.


Đường Khuyết chợt hỏi:


- Ngươi có biết vị lão tiên sinh đột nhiên bỏ chạy hồi nãy là ai không ?


Vô Kỵ lắc đầu.


Hiện tại chàng còn đang dưới tình huống kinh ngạc, cả nói cũng nói không ra hơi, cho nên chỉ có lắc đầu.


Đường Khuyết thốt:


- Lão họ Tôn.


Vô Kỵ hiện tại đã có thể nói chuyện, chàng nói:


- Có rất nhiều người họ Tôn.


Đường Khuyết thốt:


- Nhưng vào thời của tổ mẫu bọn ta, người danh tiếng vang vọng nhất trong giang hồ là họ Tôn.


Vô Kỵ nói:


- Thời đó người danh khí lớn nhất trong giang hồ tịnh không phải là họ Tôn, mà là họ Lý.


Đường Khuyết hỏi:


- Ngươi muốn nói đến Tiểu Lý Thám Hoa ?


Vô Kỵ đáp:


- Phải.


Tiểu Lý Thám Hoa là Lý Tầm Hoan.


"Tiểu Lý Phi Đao, Lệ Bất Hư Phát", ông ta không những là đao thần, cũng là thần trong nhân gian.


Trăm ngàn năm sau, con người có lẽ sẽ sáng tạo ra một thứ vũ khí còn nhanh, còn chuẩn, còn có uy lực hơn cả phi đao của Lý Tầm Hoan, nhưng trên thế giới lại vĩnh viễn không thể có một Tiểu Lý Phi Đao thứ hai. Địa vị của ông ta trong tâm khảm người người cũng vĩnh viễn không có người thứ hai nào có thể thay thế được.


Đường Khuyết không thể không thừa nhận cách nhìn của Vô Kỵ rất chính xác, bất cứ một ai cũng đều không thể không thừa nhận.


Đề khởi đến con người "Tiểu Lý Phi Đao", thậm chí cả trên mặt Đường Khuyết cũng lộ xuất ý tôn kính.


Vô Kỵ nói:


- Cho đến bây giờ, ta còn chưa nghe nói trong giang hồ có người còn đáng bội phục hơn ông ta.


Đường Khuyết thốt:


- Nhưng trong Binh Khí Phổ của Bách Hiểu Sinh, xếp hạng nhất tịnh không phải là Tiểu Lý Phi Đao, mà là Thiên Cơ Nhất Côn.


Đó là sự thật, Vô Kỵ cũng không thể không thừa nhận.


Bách Hiểu Sinh là tài tử danh sĩ trong võ lâm thời đó, thông minh tuyệt đỉnh, giao du rộng rãi, hơn nữa bác học đa văn.


Lão ta tuy thông minh sở ngộ, năm xưa vẫn đã tạo một sai lầm lớn không thể nào vãn hồi lại. Nhưng lúc lão viết Binh Khí Phổ, thái độ lại tuyệt đối công chính. Cho nên người trong giang hồ đương thời đều coi được liệt danh trong Binh Khí Phổ là một vinh dự.


Trong Binh Khí Phổ, côn của Thiên Cơ Lão Nhân, hoàn của Thượng Quan Kim hồng đều xếp hạng trên Tiểu Lý Phi Đao.


Sau này Thiên Cơ Lão Nhân tuy chết trong tay Thượng Quan Kim Hồng, Thượng Quan Kim Hồng lại chết dưới đao của Tiểu Lý Thám Hoa, lại vẫn không có một ai nghĩ cách xếp hạng của Bách Hiểu Sinh là không công bằng.


Bởi vì cao thủ tương tranh, chìa khóa thắng bại tịnh không hoàn toàn là võ công, thiên thời địa lợi nhân hòa, và trạng huống tâm tình lẫn thể lực của bọn họ đều là nhân tố chủ yếu quyết định thắng bại.


Đường Khuyết nói:


- Thiên Cơ Lão Nhân họ Tôn, vị lão tiên sinh giả say là hậu nhân của ông ta, thủ pháp nhận huyệt đả nhân cho dù không phải là thiên hạ vô song, cũng có rất ít người có thể hơn được.


Hắn chầm chậm nói tiếp:


- Vị Tôn lão tiên sinh đó là chú vợ của Phích Lịch Đường chủ Lôi Chấn Thiên.


Vô Kỵ tịnh không cảm thấy vượt ngoài ý liệu, chàng đã sớm nhận thậy lão nhân đó và Lôi gia có quan hệ rất thâm sâu.


Đường Khuyết nói:


- Nữ nhân không thích mặc quần áo đó là ai, ngươi càng không thể đoán ra được.


Vô Kỵ "ồ" một tiếng.


Đường Khuyết nói:


- Ả là vợ trước của Lôi Chấn Thiên.


Chuyện đó thật là ngoài ý liệu.


Đường Khuyết nói:


- Ta nói ả là vợ trước của Lôi Chấn Thiên, ngươi nhất định sẽ nghĩ Lôi Chấn Thiên vì muốn cưới muội muội đẹp như hoa của ta cho nên mới bỏ rơi ả.


Vô Kỵ hỏi:


- Lẽ nào không phải vậy ?


Đường Khuyết lắc đầu:


- Lôi Chấn Thiên năm năm trước đã bỏ ả, lúc đó bọn ta căn bản còn chưa đề khởi tới chuyện thành thân cưới hỏi.


Vô Kỵ hỏi:


- Lôi Chấn Thiên tại sao lại bỏ ả ?


Đường Khuyết thở dài:


- Một nam nhân muốn bỏ vợ luôn luôn có rất nhiều lý dó không thể kể cho người khác nghe. Nếu quả hắn không thấy hề hấn gì, người ta cũng không thể hỏi.


Hắn nhíu mày:


- Nhưng ta nghĩ ngươi nhất định cũng thấy được Lôi phu nhân đã bị liệt, tịnh không còn là nữ nhân có thể giữ đạo làm vợ, cưới một bà vợ như vậy tịnh không phải là phước khí.


Vô Kỵ hiển nhiên không muốn thảo luận vấn đề đó, lại hỏi:


- Ả muốn đến Đường Gia Bảo Phố là vì muốn tìm Lôi Chấn Thiên ?


Đường Khuyết đáp:


- Sau khi ả xa Lôi Chấn Thiên, ra ngoài không vui vẻ hay ho gì, cho nên muốn tìm Lôi Chấn Thiên gây phiền hà.


Hắn lại thở dài:


- Nữ nhân trong thiên hạ đều như vậy, ngày của mình không vui vẻ tốt lành gì là cũng không để người ta được vui vẻ tốt lành, nếu quả ả đã cưới được một ông chồng như ý, Lôi Chấn Thiên có quỳ xuống cầu xin ả, ả cũng không thèm ngó ngàng.


Vô Kỵ không phản bác.


Những câu nói đó tịnh không phải là hoàn toàn không có đạo lý.


Đường Khuyết nói:


- Lôi Chấn Thiên hiện tại đã là người thân của Đường gia bọn ta, cũng là cháu rể yêu quý nhất của Lão Tổ Tôn, bọn ta đương nhiên không thể để người khác đến gây phiền hà cho hắn.


Hắn điềm đạm nói tiếp:


- Hà huống hắn gần đây lại sống trong Đường Gia Bảo Phố, vô luận là ai muốn đến Đường Gia Bảo Phố gây phiền hà, đều đã tìm sai chỗ rồi.


Đó cũng là sự thật.


Thục Trung Đường Gia Bảo Phố uy chấn thiên hạ, người muốn tìm đến đó gây phiền hà, cho dù có sống sót lọt vào, cũng đừng mong sống sót trở ra.


Vô Kỵ hỏi:


- Đám Lôi gia huynh đệ đó tại sao cũng cùng đi theo ả tìm Lôi Chấn Thiên ?


Đường Khuyết lại nhíu nhíu mắt, mỉm cười:


- Nữ nhân như ả, muốn tìm nam nhân đi bán mạng cho ả xem chừng cũng không phải là chuyện khốn khó gì, ngươi nhất định cũng có thể nghĩ đến mà.


Vô Kỵ không nói gì.


Chàng biết lời nói của Đường Khuyết không phải là nói láo.


Chàng lại nghĩ đến đôi mắt như sóng nước hải dương, da thịt trơn mịn, đôi chân thon dài chắc nịch, chàng tự hỏi mình:


"Nếu quả nàng ta muốn ta đi làm một chuyện vì nàng, ta có đi hay không ?".


Đường Khuyết dùng đôi mắt nheo nheo cười cợt nhìn chàng:


- Hiện tại ngươi có phải đã có thể theo ta về Đường Gia Bảo Phố rồi ?


Vô Kỵ đáp:


- Phải.


oo ĐĐưươờ ø ø nngg GGiiiaa BBaả û û oo PPhhoố á á Hai mươi hai tháng tư, trời trong.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Bàn Long Đao - Ưu Đàm Hoa

Giới thiệu: Một căn nhà đơn độc trong nghĩa địa của Tô Châu hoa lệ, một mẹ góa

11-07-2016 24 chương
Chỉ 5k

Chỉ 5k

Ta quên mất cách phải tôn trọng người khác - như người - cũng giống mình. *** Ông

24-06-2016
Mẹ có lạnh không?

Mẹ có lạnh không?

Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng

01-07-2016
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Một nửa Sài Gòn

Một nửa Sài Gòn

Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt

29-06-2016
Đi qua những ngày mưa

Đi qua những ngày mưa

(khotruyenhay.gq) Tôi không mong anh chạy theo, dỗ dành hay an ủi, vì tôi biết, anh đang nhớ

27-06-2016
Unfriend

Unfriend

Nó mỉm cười vì mình đã yêu một tình yêu không từng tồn tại, và đã cố trân trọng

24-06-2016