Giọng nói kiều mỵ giống như hoa sen tươi mát, chắc rõ như rễ sen bám cứng.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đường Khuyết le lưỡi, cười khổ:
- Chết rồi, ta quậy nhầm ổ ong vò vẽ rồi.
Lần này hắn hạ thấp giọng, bởi vì hắn thật không dám chọc tới vị tam cô nãi nãi đó.
- Tam cô nãi nãi luôn luôn không quên chiếu cố bọn tôi, không giống như đại quan ngài, quanh năm khó mà thấy mặt ngài ghé thăm.
Có hai phụ nhân duyên dáng váy dài chấm đất bước ra khỏi cửa.
Thân người của bọn họ đều rất cao ráo, rất thon thả, đường li trên váy nhỏ li ti, tư thế bước đi dịu dàng, lại rất tươi tắn, rắn rỏi.
Một người bước lên trước, tuổi tác coi bộ lớn hơn, y phục trắng muốt, khuôn mặt bầu bĩnh như trứng gà, nụ cười nhẹ vợi, đôi mắt sáng ngời chớp chớp, thần thái siêu phàm.
Đường Khuyết nhìn bà ta, không ngờ lại cung cung kính kính cúi mình chào đón, cười bồi:
- Cô nãi nãi, cô khỏe chứ ?
Vị cô nãi nãi đó cười mà như không cười nhìn hắn:
- Ta còn tưởng là ai, nguyên lai là ngươi, ngươi học mua son phấn thoa mông hồi nào vậy ?
Người của bà ta cũng giống như thanh âm của bà ta, lanh lợi rõ ràng, tuyệt không chịu để ai chiếm nửa phần tiện nghi.
Nữ nhân kia cười ngất:
- Đại quan thật muốn mua son phấn thoa ... thoa chỗ đó, ba cân phấn sợ cũng không đủ.
Tiếng cười của nữ nhân đó thanh tao như chuông ngân, đôi mắt cũng như chuông vậy, vừa tròn lại vừa lớn.
Nhưng ả vừa cười lớn, đôi mắt to tròn đó lại híp lại thành một đường, một đường uốn uốn éo éo, tuyệt đối có thể chiếm giữ tâm tưởng của bất kỳ một nam nhân nào.
Trước mặt bọn họ, Đường Khuyết lại biến thành rất ngoan ngoãn, không những ngoan ngoãn, mà còn ngây ngô.
Hắn một mực cười ngây ngô, ngoài chuyện cười ngây ngô ra, cả một câu cũng không nói được.
Vô Kỵ cũng cười.
Chàng chưa bao giờ tưởng được Đường Gia Bảo Phố cũng có nữ nhân lý thú khả ái như vậy.
Nữ nhân có đôi mắt giống như chuông tuổi tác tuy nhỏ hơn, cũng không còn nhỏ gì, nhìn lại như là một tiểu cô nương, một tiểu cô nương ai ai nhìn thấy cũng không nhịn được muốn ôm sát vào lòng.
Vị cô nãi nãi lại càng khả ái hơn.
Bà ta tuy không thể coi là quá đẹp, nhưng bà ta lanh lợi thẳng thắng, sáng suốt minh mẫn, sạch sẽ, giống như một trái lê mới vừa hái xuống.
Hơn nữa bọn họ rất rành nói "khéo", tịnh không làm cho Đường Khuyết khó chịu.
Bọn họ rất mau mắn lên kiệu, kiệu rất mau mắn đi khỏi.
Đường Khuyết cuối cùng đã thở phào, lại thở dài:
- Ngươi có biết vị cô nãi nãi đó là ai không ?
Vô Kỵ đáp:
- Không biết.
Đường Khuyết nói:
- Bà ta là khắc tinh của ta.
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi sợ bà ta ?
Đường Khuyết đáp:
- Không những ta sợ bà ta, người trong Đường Gia Bảo Phố không sợ bà ta đại khái không có ai hết.
Vô Kỵ hỏi:
- Bà ta nhìn có vẻ không đáng sợ gì mấy, các ngươi tại sao lại sợ bà ta ?
Đường Khuyết đáp:
- Bà ta là người Lão Tổ Tôn của bọn ta thích nhất, tuổi tác tuy không lớn, thân phận lại cực lớn, tính ra bà ta vẫn là cô cô của ta, bà ta trời sinh thích quản lý sự chuyện, chuyện gì bà ta cũng muốn lo, người nào bà ta cũng không ưa, nếu quả có người làm phật lòng bà ta, Lão Tổ Tôn sẽ nổi giận.
Hắn lại thở dài, cười khổ:
- Ngươi như vậy ngươi có sợ không chứ ?
Vô Kỵ đáp:
- Sợ.
Đường Khuyết nói:
- May là bà ta đã cưới chồng rồi.
Vô Kỵ hỏi:
- Người đáng sợ như vậy, có ai dám cưới bà ta ?
Đường Khuyết đáp:
- Vốn không có ai, hiện tại cuối cùng đã có một người.
Vô Kỵ hỏi:
- Ai ?
Đường Khuyết đáp:
- Ta không thể nói.
Vô Kỵ thốt:
- Hôm nay khí trời thật không tệ.
Đường Khuyết hỏi:
- Bọn ta đang nói về chuyện cưới chồng của cô nãi nãi, ngươi tại sao lại thình lình nói về khí hậu ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì chuyện cưới chồng của vị cô nãi nãi đó ngươi không thể nói ra.
Đường Khuyết hỏi:
- Ngươi có muốn biết không ?
Vô Kỵ đáp:
- Ta muốn.
Đường Khuyết nói:
- Vậy ngươi nên bức ta nói ra.
Vô Kỵ hỏi:
- Ta làm sao bức được ?
Đường Khuyết đáp:
- Nếu quả ngươi cảnh cáo ta, nếu ta không nói ra, ngươi sẽ không kết giao bằng hữu với ta, ta sẽ nói ra.
Vô Kỵ thốt:
- Nếu ngươi không nói, ta sẽ không kết giao bằng hữu với ngươi.
Đường Khuyết nói:
- Ta nói.
Vô Kỵ hỏi:
- Ai dám cưới bà ta ?
Đường Khuyết đáp:
- Thượng Quan Nhẫn.
Thượng Quan Nhẫn, Thượng Quan Nhẫn, Thượng Quan Nhẫn.
Vô Kỵ đã khắc sâu cái tên đó trong tâm, dùng một lưỡi đao mang tên "thù hận" mà khắc, vừa khắc, vừa rơi lệ, vừa ứa máu, nhưng hiện tại chàng nghe cái tên đó lại không có tới một chút phản ứng, vô luận là bất cứ người nào cũng tuyệt đối không nhìn ra chàng và cái tên "Thượng Quan Nhẫn" có chút quan hệ gì.
Đường Khuyết hỏi:
- Ngươi có biết Thượng Quan Nhẫn không ?
Vô Kỵ đáp:
- Ta biết.
Đường Khuyết hỏi:
- Ngươi biết thật sao ?
Vô Kỵ đáp:
- Lão ta là một trong tam đại đầu não của Đại Phong Đường, lão đã giết bằng hữu tốt nhất của lão là Triệu Giản, đem đầu Triệu Giản dâng cho Lôi Chấn Thiên, đối đầu của Đại Phong Đường.
Chàng không ngờ còn cười cười:
- Ta tuy rất ít khi đi lại trên giang hồ, chuyện đó ta có nghe người ta kể.
Chương trước | Chương sau