Đường Gia Bảo Phố.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Giang hồ nhiều hung hiểm, nhưng rất công bình, chỉ cần là người có tài năng, là thành danh.
Một người chỉ cần có thể thành danh, là sẽ được tất cả những gì mong muốn, sinh mệnh của hắn có thể hoàn toàn cải biến, biến thành sáng lạn tươi tắn, đa thái đa tư, chỉ tiếc sinh mệnh của bọn họ lại thường ngắn ngủi như lưu tinh.
Bởi vì bọn họ là người giang hồ.
Sinh mệnh của người giang hồ vốn trôi nổi như lá bay trong làn gió, lục bình trên mặt nước.
Ba trăm năm nay, trong giang hồ cũng không biết có bao nhiêu là anh hùng hưng khởi, bao nhiêu là anh hùng tan biến.
Trong đó đương nhiên cũng có những người sinh mệnh vĩnh viễn tồn tại, đó có lẽ là vì tinh thần của bọn họ bất tử, tuy chết mà sống, có lẽ là vì bọn họ tuy đã chết, nhưng con cháu đời sau của bọn họ lại đã hình thành trong giang hồ một lực lượng dao động khiếp đảm lòng người, thanh danh của bọn họ cũng vì vậy mà bất hủ.
Ba trăm năm nay, lực lượng có thể đứng vững không gục ngã trong giang hồ, ngoại trừ Thiếu Lâm, Võ Đang, Côn Luân, Điểm Thương, Không Động, những môn phái có lịch sử huy hoàng lâu đời ra, còn có những võ lâm thế gia thanh thế hiển hách.
Những võ lâm thế gia đó, có những nhà tuy là vì tiên nhân của họ vì đạo nghĩa giang hồ mà hy sinh, mới đổi lấy sự tôn kính của người ta đối với họ, đại đa số lại vẫn là vì bản thân họ có những thứ võ công và thủ pháp đặc thù mới có thể tồn tại được.
Trong đó có "Trương Giản Trai" ở kinh thành y thuật truyền đời, có "Thiên Ngư Đường" tinh thuần thủy tính, có "Nam Cung Thế Gia" giàu sánh quốc gia, lịch sử lâu đời, cũng có "Phích Lịch Đường" xưng danh về hỏa khí.
Trong tất cả những thế gia đó, lực lượng lan tràn nhất, thanh danh hiển hách nhất, không còn nghi ngờ gì nữa, là Thục Trung Đường Môn.
Độc môn ám khí của Đường gia uy chấn thiên hạ, cho tới nay vẫn không có thứ ám khí thứ hai nào có thể thay thế địa vị của nó.
Môn nhân đệ tử của Đường gia, một khi đi lại trong giang hồ, đều là tuấn kiệt một thời.
Đường Gia Bảo Phố dưới chân núi đã trải qua bao năm kiến thiết chỉnh tu không ngừng, hàng hàng lớp lớp phòng lầu đã phát triển thành một thành thị nho nhỏ. Ở đó, từ những vật dụng cần thiết trong đời sống, cho đến giải trí tiêu khiển, thậm chí bao gồm cả tử tang hôn giá, mỗi một thứ đều không cần phải ra ngoài tìm, mỗi một thứ đều chuẩn bị đầy đủ, đều làm cho người ta kinh ngạc.
Trên sự thật, ở Thục Trung, tửu lâu thanh lịch nhất, nhà may tiệm vải kiểu cách nhất, phấn son đủ màu đủ sắc nhất đều toàn là ở Đường Gia Bảo Phố.
Môn nhân đệ tử Đường gia đều có một tay nghề chuyên nghiệp, tự mình kiếm tiền, lại xài tiền ở những hàng quán đó.
Cho nên nhân lực vật lực tài lực hoàn toàn đều lưu thông trong một khu vực xung quanh đó.
Ngày qua ngày, năm nối năm, Đường Gia Bảo Phố tự nhiên càng lúc càng phồn vinh, càng lúc càng lớn mạnh.
Vô Kỵ chung quy đã đến Đường Gia Bảo Phố.
Kỳ quái là trong tâm chàng tịnh không có cảm giác đặc biệt kích động, đặc biệt khẩn trương.
Trên thế gian vốn có thứ người trời sinh thích hợp mạo hiểm, bình thời có lẽ có thể vì chuyện nhỏ mà khẩn trương lo lắng, nhưng đến lúc chân chính nguy hiểm, trái lại có thể biến thành lãnh tĩnh phi thường.
Vô Kỵ là hạng người đó.
Khí trời nắng ấm, đồi núi xanh rờn, lớp lớp mái ngói ám sắc xanh từ tận đầu con đường dưới chân núi uốn lượn lên đến giữa lưng chừng núi.
Từ chỗ Vô Kỵ mà nhìn, vô luận là ai cũng không thể không bị quang cảnh làm cảm động.
Cảm giác đó không những là hoành tráng, mà còn là trang nghiêm hùng vĩ, trầm lắng, vững chải, giống như một người khổng lồ trong thần thoại, vĩnh viễn không thể bị đánh gục.
Vô luận là ai muốn phá hủy một mảnh cơ nghiệp này đều không khác gì si nhân nói chuyện mơ hồ, leo cây bắt cá.
Đường Khuyết thốt:
- Đây là Đường Gia Bảo Phố.
Trong khẩu khí của hắn tràn đầy vẻ kiêu ngạo:
- Ngươi thấy chỗ này ra sao ?
Vô Kỵ thở dài:
- Thật là vĩ đại.
Đó là lời nói thật tận đáy lòng chàng.
Chỉ bất quá lúc chàng nói ra câu đó, trong lòng có thứ sợ hãi khôn tả.
Chàng tuy một mực không coi thường địch nhân, nhưng sự tráng đại của địch nhân vẫn vượt hơn xa ngoài sức tưởng tượng của chàng.
Chàng không khỏi lo lắng cho Đại Phong Đường, nếu không có kỳ tích xuất hiện, muốn đánh bại một đối thủ như vầy cơ hồ là chuyện không thể nào. Kỳ tích lại rất ít khi xuất hiện.
Đầu đường là cửa lớn của Đường Gia Bảo Phố, lớp sơn mới, lớp dầu bóng mới vẫn còn chưa khô.
Đường Khuyết nói:
- Mỗi năm trước tiết Đoan Ngọ, bọn ta đều sơn lại cửa lớn.
Vô Kỵ hỏi:
- Tại sao ?
Đường Khuyết đáp:
- Bởi vì tiết Đoan Ngọ cũng là ngày mừng thọ của Lão Tổ Tôn, người già thích nhiệt náo, mỗi năm đến ngày đó bọn ta đều phải đặc biệt vì lão nhân gia mà chúc thọ, mọi người cũng thừa cơ hội đó mà ăn chơi.
Vô Kỵ có thể tưởng tượng được ngày đó nhất định là một ngày cuồng hoan nhiệt náo.
Một ngày vui vẻ như vậy, mọi người đều nhất định sẽ buông thả, tận lực hưởng thụ, ăn uống tưng bừng, tuyệt đối không tránh được.
Có ba thứ đó, nhất định có sơ xuất, sơ xuất của bọn chúng là cơ hội của Vô Kỵ.
Đường Khuyết nói:
- Bây giờ cho đến tiết Đoan Ngọ còn không đầy nửa tháng, ngươi có muốn ở lại coi nhiệt náo không.
Vô Kỵ cười:
- Hay quá.
Cửa lớn mở rộng, nhìn không thấy có chút nào là cung nỏ đao kiếm giới bị sâm nghiêm.
Bước qua cửa lớn là đến một con đường lát đá xanh, gọn gàng sạch sẽ, mỗi một khối đá xanh tẩy rửa láng bóng như gương.
Hai bên đường có đủ các thức các dạng hàng quán, nhà cửa sáng trưng, đồ đạc ngay ngắn.
Đường Khuyết mỉm cười:
- Người ta cứ nghĩ Đường Gia Bảo Phố là long đàm hổ huyệt, kỳ thật bọn ta rất hoan nghênh người khác đến đây, bất cứ một ai cũng có thể đến, bất cứ người nào bọn ta cũng đều hoan nghênh.
Vô Kỵ hỏi:
- Thật sao ?
Đường Khuyết nheo mắt cười lớn:
- Ngươi đáng lẽ nên thấy, đây là nơi rất dễ tiêu tiền, có người ngoài đến tiêu tiền, bọn ta mới có thể thâu tiền, chuyện có thể thâu được tiền luôn luôn được hoan nghênh.
Vô Kỵ hỏi:
- Nếu bọn họ ngoại trừ việc tiêu tiền ra, còn muốn làm gì khác ?
Đường Khuyết đáp:
- Đó là còn để coi hắn muốn làm chuyện gì.
Vô Kỵ hỏi:
- Nếu quả là đến gây phiền hà ?
Đường Khuyết đáp:
- Chỗ bọn ta cũng có quan tài, không những bán rất rẻ, có lúc thậm chí còn cho miễn phí.
Hắn lại cười nói:
- Nhưng ngoại trừ quan tài ra, ở đây cái gì trong quán nào cũng đều không rẻ, có lúc cả ta cũng bị bọn họ chặt đẹp.
Vô Kỵ thấy được điểm đó, hàng hóa trong hàng quán đều là tinh phẩm.
Tiểu nhị và chưởng quầy trong quán ai ai cũng cười tươi đón khách, nhìn thấy Đường Khuyết đi tới, liền hô hào tuốt từ xa, nhiệt náo vô cùng, cao hứng vô cùng.
Vô Kỵ mỉm cười:
- Xem ra mọi người ở đây có vẻ rất thích ngươi.
Đường Khuyết thở dài:
- Ngươi lầm rồi.
Hắn cố ý hạ thấp giọng:
- Bọn họ không phải là thích con người ta, mà là thích bạc trong hầu bao của ta, nếu quả ngươi muốn một người đem bạc trong hầu bao đưa cho ngươi, ngươi nhất định phải giả bộ rất thích hắn.
Vô Kỵ cười, người trong hàng quán hai bên cũng cười lớn, giọng nói của hắn đủ để mọi người nghe được.
Chỗ nào hắn ghé là duyên phận cực tốt.
Một cửa tiệm sáng đẹp nhất, thanh nhã nhất, bán nhiều món đồ chơi kỳ xảo và son phấn kim chỉ, khí phái còn hơn cả "Bảo Thạch Trai" cổ xưa nổi tiếng ở kinh thành.
Bên ngoài cửa có hai cỗ kiệu dừng đậu, một tên trẻ anh tuấn phi thường, vận thanh y, đội nón thấp, dùng tiếng Quan Thoại rổn rảng chào Đường Khuyết.
Ở đây xem chừng rất hay nói tiếng Quan Thoại, đặc biệt là đám tiểu nhị trong tiệm, rất ít khi pha giọng Xuyên, đi đến con đường đó không khác gì Đại Sách Lan ở kinh thành vậy.
Đường Khuyết nhìn hai cỗ kiệu:
- Có phải tam cô nãi nãi lại đến chiếu cố chuyện buôn bán của các ngươi không ?
Tên trẻ tuấn tú cười bồi:
- Dạ, mời ngài chiếu cố tệ quán của bọn tôi.
Đường Khuyết cười:
- Ta có xuất giá đâu, mua son phấn về thoa mông à.
Chỉ nghe một người trong tiệm nói:
- Ai nói chuyện bên ngoài đó, dơ thúi quá, mau kêu người súc miệng cho hắn đi.
Chương trước | Chương sau