- Người là hảo bằng hữu của Đường Ngọc, ngươi nên rõ khổ tâm của ta, ngươi nên tha thứ cho ta.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Vô Kỵ hỏi:
- Ngươi biết ta là hảo bằng hữu của Đường Ngọc ?
Đường Khuyết đáp:
- Ta đương nhiên biết, không phải là hảo bằng hữu, ngươi làm sao có thể gian gian khổ khổ đưa y về.
Vô Kỵ thốt:
- Hiện tại y đương nhiên đã được ngươi đưa về Đường Gia Bảo Phố.
Đường Khuyết đáp:
- Y thụ thương không nhẹ, ta nhất định phải tìm người trị liệu cho y.
Hắn cười cười:
- Ta vốn muốn đem nữ nhân không thích vận y phục đó giao cho ngươi, nhưng ta biết ngươi nhất định cũng không có cách đối phó ả, cho nên ta chỉ còn nước đem hai người bọn họ bỏ chung vào một cỗ quan tài khiêng về, đặt một cỗ quan tài khác ở đây.
Vô Kỵ thốt:
- Nói như vậy, ngươi đối với ta thật là có hảo ý, ta nên cảm tạ ngươi mới đúng.
Đường Khuyết nói:
- Ta quả thật là có hảo ý.
Vô Kỵ thốt:
- Cảm tạ ngươi.
Đường Khuyết nói:
- Không cần khách khí.
Vô Kỵ thốt:
- Tái kiến.
Đường Khuyết ngây người:
- Tái kiến là sao ?
Vô Kỵ đáp:
- Ý tứ của "tái kiến" là ta muốn mời ngươi đi ra.
Đường Khuyết hỏi:
- Tại sao ta phải đi ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì ta và ngươi không còn gì để nói nữa.
Đường Khuyết hỏi:
- Tại sao không còn gì để nói nữa ?
Vô Kỵ cười lạnh:
- Ngươi rõ ràng biết ta là hảo bằng hữu của Đường Ngọc, nhưng ngươi cái gì cũng đều lừa gạt ta, qua mặt ta, khiến cho ta cảm thấy mình như là một ngốc tử, ta còn có gì để nói nữa ?
Chàng càng nói càng tức, lại nói lớn:
- Tái kiến.
Lần này chàng tự bỏ đi, đứng lên đi ra, không quay đầu lại, bỏ đi về phía cửa lớn.
Đường Khuyết vốn đang ngồi trên giường, nhìn bộ dạng có vẻ cả một bước cũng không thèm cất.
Nhưng đợi đến khi Vô Kỵ đi đến ngưỡng cửa, Đường Khuyết không ngờ đã đứng chặn cửa.
Cho dù Đường Khuyết có ốm hơn một chút, đứng chặn cửa, Vô Kỵ cũng không có cách nào đi lọt qua.
Vô Kỵ thốt:
- Ý tứ của hai chữ "tái kiến" ngươi cũng nên hiểu rõ.
Đường Khuyết đáp:
- Ta hiểu rõ phi thường.
Vô Kỵ thốt:
- Ngươi đã không chịu đi, ta chỉ còn nước đi.
Đường Khuyết nói:
- Ngươi ngàn vạn lần không thể đi, nếu ngươi đi, ta sẽ thảm lắm.
Vô Kỵ hỏi:
- Tại sao ?
Đường Khuyết đáp:
- Bởi vì Lão Tổ Tôn của bọn ta sai ta nhất định phải đem ngươi về.
Chưởng môn nhân đương thời của Thục Trung Đường Môn là Đường Kính, "Phước Thọ Song Toàn" Đường đại tiên sinh, Đường Kính.
Vị lão tiên sinh đó bình sinh chưa từng đi lại trong giang hồ, cũng chưa từng làm qua chuyện khiến cho người ta cảm thấy vĩ đại, nhưng lại uy trấn giang hồ, danh động thiên hạ.
Thứ người đó đương nhiên là người có phước khí, hơn nữa nhất định có thể trường thọ.
Lão cưới ba vị phu nhân, sinh ra ba đứa con trai, con trưởng là Đường Khuyết, con út là Đường Ngọc.
Còn có một người gần đây danh khí lớn nhất trong giang hồ, Đường Ngạo.
Hai năm nay, danh khí của Đường Ngạo cơ hồ còn vang vọng hơn cả Đường Nhị tiên sinh năm xưa.
Hiện tại Vô Kỵ lại đã dần dần tin rằng người đáng sợ nhất trong Đường gia huynh đệ tịnh không phải là Đường Ngạo, mà là Đường Khuyết.
Đường Khuyết thốt:
- Người ta bình sinh sợ nhất là Lão Tổ Tôn của bọn ta.
Vô Kỵ nói:
- Ngươi sợ, ta không sợ.
Đường Khuyết bỗng hỏi:
- Ngươi có phải là hảo bằng hữu của Đường Ngọc ?
Vô Kỵ đáp:
- Đương nhiên.
Đường Khuyết hỏi:
- Tổ mẫu của hảo bằng hữu của ngươi muốn gặp ngươi, ngươi làm sao có thể không đi chứ ?
Vô Kỵ chung quy đã thở dài:
- Nếu thật là lão nhân gia muốn ta đi, chỉ còn nước phải đi.
Chàng đương nhiên phải đi, chàng vốn muốn đi, mục đích của chàng là muốn đến Đường Gia Bảo Phố.
Hồi nãy chàng chỉ bất quá là dục cầm cố túng, dục tiến tiên thoái, trước mặt người như Đường Khuyết, đương nhiên phải dùng một chút thủ đoạn. Cho nên chàng còn muốn vùng vằng:
- Nhưng ta tuyệt không thể đi với bộ dạng như vầy.
Đường Khuyết hỏi:
- Sao vậy ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì hiện tại cả ta cũng cảm thấy mình là một ngốc tử, một ngốc tử không biết một cái gì hết.
Đường Khuyết cuối cùng đã minh bạch ý tứ của chàng:
- Ngươi có phải muốn ta đem chuyện này kể đầu đuôi cho ngươi nghe ?
Vô Kỵ không nói gì.
Ý tứ của không nói gì thông thường là mặc nhận.
Đường Khuyết hỏi:
- Cỗ quan tài đó có phải là ngươi mua ở tiệm quan tài "Lão An Ký" không ?
Vô Kỵ đáp:
- Không sai.
Đường Khuyết hỏi:
- Ông chủ của tiệm quan tài "Lão An Ký" có phải là một người Liễu Châu họ Thôi không ?
Vô Kỵ đáp:
- Không sai.
Đường Khuyết hỏi:
Chương trước | Chương sau