Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 136 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

- Có thể.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Công tử mập hỏi:


- Cách nào ? Ngươi mau nói đi.


Vô Kỵ đáp:


- Cái chân gà đó, ngươi sẽ ăn hết liền, đợi đến lúc ngươi không còn gà để ăn, sẽ bị ốm đói.


Chàng nhìn hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, thần tình có vẻ rất quan tâm:


- Chiếu theo thể hình hiện tại của ngươi, tối đa chỉ cần nhịn đói cỡ bảy tám ngày là có thể đi ra.


Công tử mập lại giật mình ngẩn người, biểu tình trên mặt chừng như lúc nào cũng có thể khóc lên:


- Nhịn đói bảy tám ngày là bị chết đói rồi.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngươi làm không được ?


Công tử mập đáp:


- Ta làm không được, tuyệt đối làm không được, đói một ngày là ta muốn điên lên rồi.


Hắn giương mắt ra vẻ đáng thương tội nghiệp nhìn Vô Kỵ:


- Hồi nãy ngươi còn nói bọn ta là bằng hữu, ngươi nhất định phải cứu ta.


Vô Kỵ lắc lắc đầu, thở dài:


- Ta cũng rất muốn cứu ngươi, chỉ tiếc ta cũng không nghĩ ra biện pháp.


Chàng bỗng lại vỗ tay cười lên:


- Ta nghĩ ra rồi, còn có một cách.


Công tử mập hỏi:


- Cách gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Chỉ cần ngươi cắt một chút thịt mỡ trên người ngươi xuống, sẽ giải quyết được vấn đề.


Công tử mập lại giật mình:


- Phải cắt bao nhiêu ?


Vô Kỵ đáp:


- Không cần cắt quá nhiều, tối đa chỉ cần bảy tám chục cân là đủ rồi.


Chính hắn cũng cảm thấy cách đó thật là "diệu", tự mình cũng nhịn không được cười lên.


Hắn cười không bao lâu, quan tài bắt đầu vang lên một tràng tiếng "lách cách".


Quan tài làm bằng gỗ nam mộc thượng hảo hạng, không ngờ đột nhiên lại vỡ tan từng mảnh.


Vô Kỵ không cười nữa.


Gỗ nam mộc kiên cố bền chắc, chàng biết rất rõ, tận mắt nhìn thấy một người không ngờ có thể dùng nội lực chấn vỡ quan tài làm bằng gỗ nam mộc, vô luận là ai cũng không cười nổi.


Công tử mập đã ngồi dậy từ trong cỗ quan tài vỡ nát đó, cười ngất:


- Xem ra ta cũng không cần dùng đao, cũng không cần nhịn đói, vận khí của ta thật không tệ.


Hắn đứng dậy, phủi phủi quần áo:


- Hiện tại ta xem chừng cũng nên giới thiệu mình mới đúng.


Hắn dùng một bàn tay núng nính trắng nõn chỉ vào mũi mình:


- Ta họ Đường, tên là Đường Khuyết.


oo CChhuuyyeệ ä ä nn XXưưaa Đường Khuyết.


Con người nhìn vừa mập, vừa ngu, luôn luôn tỏ vẻ mày nhăn mặt nhó, lục thần vô chủ, không ngờ lại là Đường Khuyết.


Gian phòng gạch rộng rãi sạch sẽ, thông gió thoáng khí.


Vô Kỵ đang ngồi trên một cái ghế gần song cửa sổ, chợt hỏi:


- Đường Khuyết, có phải là "khuyết" trong "khuyết đức" không ?


Đường Khuyết đáp:


- Không sai chút nào.


Vô Kỵ cười:


- Đó là một cái tên hay, hay cực kỳ.


Đường Khuyết cũng đã ngồi xuống.


Người như hắn, lúc có thể ngồi xuống, đương nhiên tuyệt không chịu đứng.


Chỉ tiếc hắn không có cách nào ép mình ngồi vừa trên ghế, cho nên chỉ còn nước ngồi trên giường, vừa lau mồ hôi vừa thở hổn hển:


- Trước đây ngươi đã từng nghe đến tên ta ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta từng nghe nói rất nhiều chuyện về ngươi.


Đường Khuyết hỏi:


- Chuyện gì ?


Vô Kỵ đáp:


- Có người nói ngươi là người đáng sợ nhất trong Đường gia huynh đệ, cũng có người nói ngươi là yêu quái, ta vốn hoàn toàn không tin.


Đường Khuyết hỏi:


- Còn bây giờ ?


Vô Kỵ đáp:


- Bây giờ ta đã tin.


Đường Khuyết cười lớn, cười đến mức cả thở cũng thở không nổi.


Vô Kỵ thốt:


- Vị lão tiên sinh giả say đó rõ ràng đã kẹp được một tiễn của Hắc Thiết Hán, tại soa lại đột nhiên bỏ chạy ? Chuyện đó ta vốn một mực nghĩ không ra.


Đường Khuyết lại hỏi:


- Còn bây giờ ?


Vô Kỵ đáp:


- Bây giờ ta đã nghĩ ra.


Đường Khuyết hỏi:


- Lão tại sao lại chạy trốn ?


Vô Kỵ đáp:


- Bởi vì lão tuy còn chưa trúng tên của Hắc Thiết Hán, lại đã trúng ám khí của ngươi.


Đường Khuyết "ồ" lên một tiếng.


Vô Kỵ nói:


- Hắc Thiết Hán cung cường lực mãnh, một tiễn bắn ra, tiếng gió chấn động mang tai.


Đường Khuyết thốt:


- Khí lực của vị nhân huynh đó thật không nhỏ.


Vô Kỵ thốt:


- Vị lão tiên sinh đó chỉ nghe tiếng xé gió của trường tiễn, lại không chú ý đến ám khí của ngươi cũng trong nháy mắt đó đã thừa cơ phóng ra, đợi đến khi lão phát hiện, đã quá trễ.


Đường Khuyết thở dài:


- Quả thật đã quá trễ.


Vô Kỵ nói:


- Sự lợi hại của độc môn ám khí của Đường gia, lão đương nhiên cũng biết, vì muốn bảo vệ tính mạng, không thể không mau mau bỏ chạy.


Đường Khuyết thở dài:


- Chỉ tiếc cái mạng của lão sợ rằng rất khó bảo toàn được.


Vô Kỵ nói:


- Ngươi muốn Hắc Thiết Hán đi đối phó bọn họ vì muốn bọn họ ngao cò tương tranh, ngươi mới có thể làm ngư ông đắc lợi.


Đường Khuyết thốt:


- Đường Ngọc là huynh đệ của ta, nếu quả tự ta đi, bọn chúng nhất định sẽ dùng Đường Ngọc uy hiếp ta, ta chỉ còn nước dùng cách đó, để cho bọn chúng căn bản không rõ đầu đuôi ra sao.


Hắn lại nhăn nhó thở dài:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Khuôn mặt vô hình

Khuôn mặt vô hình

Có những lần ngồi vu vơ tôi lại nghĩ về người con trai ấy, đó là khoảnh khắc cả

24-06-2016
Cỏ may mắn

Cỏ may mắn

Tôi chậm chạp rời khỏi nhà và lê dài từng bước tiến về nơi hẹn. Đôi chân nặng

24-06-2016
Anh Bư

Anh Bư

Còn Nhiên, Nhiên mang trong mình nhiều vết nhơ. Nhiên không có quyền bước vào thế giới

24-06-2016
Hơi bị yêu anh

Hơi bị yêu anh

Em add ảnh anh vào số máy bàn của nhà em, để thỉnh thoảng, nhớ anh, em lấy máy bàn

30-06-2016
Tôi thích Sida

Tôi thích Sida

Thiếu nữ hớn hở: - Cần Sida. Cần ngay lập tức! Bác sĩ há hốc mồm: - Thứ ấy tôi

01-07-2016
Hai mặt của thời gian

Hai mặt của thời gian

(khotruyenhay.gq) "Hãy tin vào điều kỳ diệu của thời gian, còn nếu không, hãy tin vào sự

30-06-2016

XtGem Forum catalog