Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 8 - Hổ huyệt

↓↓

Hắn hững hờ nói tiếp:

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Chỉ có dùng kiếm đánh bại cao thủ đã thành danh bằng kiếm mới có thể hiển lộ tài nghệ của đại thiếu gia Đường gia.


Vô Kỵ hỏi:


- Kiếm pháp của gã cực cao ?


Đường Khuyết cười cười:


- Ngươi cũng dùng kiếm, đợi đến khi gã trở về, rất có thể cũng sẽ tìm ngươi tỷ kiếm, lúc đó ngươi sẽ biết kiếm pháp của gã ra sao.


Vô Kỵ cũng cười cười:


- Xem ra ta tốt hơn hết là vĩnh viễn không biết.


Bồ câu đã bay xa, Tiểu Bảo, vị bằng hữu anh tuấn của Đường Khuyết đã đến.


Gã trở về Đường Gia Bảo Phố trước, hiển nhiên là áp chuyển cỗ quan tài đựng Đường Ngọc và Mật Cơ về.


Gã bước tới, tỏ vẻ hưng phấn, khoái trá, từ xa xa đã nói lớn:


- Vui quá vui quá, thật là phải ăn mừng mới được.


Đường Khuyết dùng khóe mắt liếc gã:


- Có quan hệ tới chuyện đại thiếu gia của Đường gia đã chiến thắng ?


Tiểu Bảo đáp:


- Không có quan hệ gì.


Đường Khuyết lạnh lùng hỏi:


- Vậy ngươi cao hứng cái gì ?


Tiểu Bảo đáp:


- Tôi cao hứng giùm cho tam thiếu gia của Đường gia.


Tam thiếu gia của Đường gia là Đường Ngọc.


Tiểu Bảo nói:


- Thương thế của y đã được Lão Tổ Tôn trị lành, đã có thể uống canh nhân sâm rồi.


oo Moộ ä ä ttt BBaằ è è nngg HHưữ õ õ uu Đường Ngọc đã có thể uống canh nhân sâm.


Một người nếu đã có thể uống canh nhân sâm, đương nhiên cũng có thể nói ra rất nhiều chuyện.


Rất nhiều chuyện một khi y nói ra là Vô Kỵ phải mất mạng.


Nhưng Vô Kỵ tịnh không giật mình tái mặt, mồ hôi lạnh cũng không vì sợ sệt mà toát ra.


Chàng không ngờ cả một chút phản ứng cũng không có.


Đường Khuyết lại dùng khóe mắt liếc chàng, chợt hỏi:


- Đường Ngọc có phải là hảo bằng hữu của ngươi không ?


Vô Kỵ đáp:


- Phải.


Đường Khuyết hỏi:


- Hảo bằng hữu của ngươi đã lành thương thế, ngươi sao lại không cao hứng chút nào vậy ?


Vô Kỵ đáp:


- Ta cao hứng giùm y.


Đường Khuyết hỏi:


- Nhưng ta lại không thấy chút nào.


Vô Kỵ đáp:


- Bởi vì ta cũng như ngươi vậy, vô luận trong lòng có cao hứng hay là sợ, người ta đều nhìn không ra.


Đường Khuyết nói:


- Cho dù trong lòng ngươi có sợ muốn chết, trên mặt vẫn có thể cười, cho dù ngươi cười cực kỳ cởi mở, trong lòng vị tất đã cao hứng.


Vô Kỵ nói:


- Hoàn toàn chính xác.


Đường Khuyết cười, cười lớn:


- Ta thích dạng người như ngươi, bọn ta sau này cũng nhất định sẽ trở thành hảo bằng hữu.


Vô Kỵ thốt:


- Không nhất định.


Đường Khuyết hỏi:


- Tại sao ?


Vô Kỵ đáp:


- Bởi vì ta cũng như ngươi vậy, lúc miệng nói "nhất định", trong lòng vị tất thật nghĩ như vậy.


Đường Khuyết nói:


- Khi miệng ngươi nói "không nhất định", có lẽ đã coi ta là hảo bằng hữu.


Vô Kỵ đáp:


- Không nhất định.


Đường Khuyết lại cười lớn:


- Không tưởng được trừ ta ra, trên thế gian không ngờ còn có người như vậy.


Vô Kỵ không cười.


Có những người vai diễn nên cười, lúc nào chỗ nào cũng nên cười, có những người vai diễn lại không hay cười.


Đợi đến khi Đường Khuyết cười xong, Vô Kỵ mới hỏi:


- Hiện tại ngươi có phải muốn dẫn ta đi gặp Đường Ngọc ?


Trong ánh mắt cười cợt của Đường Khuyết lại lộ xuất ánh sáng bén như mũi kim:


- Ngươi có muốn đi gặp y không ?


Vô Kỵ hỏi ngược:


- Y nếu biết ta đã đến, có nhất định muốn các ngươi dẫn ta đến gặp y không ?


Đường Khuyết thừa nhận:


- Y nhất định rất muốn gặp ngươi.


Vô Kỵ thốt:


- Cho nên ta cho dù thật không muốn đi gặp y, cũng không thể không đi.


Đường Khuyết nói:


- Hoàn toàn chính xác.


Hắn chợt lại cười cười:


- Kỳ thật người muốn gặp ngươi không phải chỉ có một mình y.


Vô Kỵ hỏi:


- Ngoài y ra còn có ai nữa ?


Đường Khuyết đáp:


- Còn có một vị bằng hữu, một bằng hữu rất tốt.


Vô Kỵ hỏi:


- Bằng hữu của ai ?


Đường Khuyết đáp:


- Của ta.


Vô Kỵ hỏi:


- Bằng hữu của ngươi tại sao lại muốn gặp ta ?


Đường Khuyết đáp:


- Bởi vì gã biết ngươi.


Ánh mắt bén nhọn như mũi kim của hắn chằm chằm nhìn Vô Kỵ, gằn từng tiếng:


- Ngươi tuy không biết gã, gã lại biết ngươi.


oo Đường rất dài.


Cuối đường là một từ đường kiến trúc rất hoành vĩ, sau từ đường là một cánh rừng xanh rờn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Mất búa

Mất búa

Có một anh chàng tiều phu làm mất cây búa, anh ta nghi ngờ cậu bé nhà hàng xóm ăn

24-06-2016
Một ngày thường

Một ngày thường

Hơn hai mươi năm trước tôi đã hỏi anh: "Rồi sau này trong cuộc sống chung sẽ không ai

24-06-2016
Thức tỉnh

Thức tỉnh

Yêu hay không yêu, trái tim bạn rõ ràng điều đó nhất, đừng vì cô đơn mà chọn sai

24-06-2016
Anh đào thiếu niên

Anh đào thiếu niên

Lần đầu tiên của mỗi người đàn ông, đều sẽ có một cô gái như hoa anh đào, phiêu

30-06-2016
Tình yêu và tham vọng

Tình yêu và tham vọng

(khotruyenhay.gq) - Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm

29-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru