Giữa rừng cây dày đặc thấp thoáng một góc tiểu lâu.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đường Khuyết nói:
- Bọn họ đang đợi ngươi ở đó.
Vô Kỵ hỏi:
- Bọn họ là Đường Ngọc và bằng hữu của ngươi ?
Đường Khuyết đáp:
- Phải.
Cho đến bây giờ, hắn còn chưa hỏi tới lai lịch của Vô Kỵ, hắn thậm chí cả đề cập tới cũng không đề cập.
Đó có phải là vì bằng hữu của hắn đã đem lai lịch của Vô Kỵ nói cho hắn biết ?
Cho nên hắn căn bản bất tất phải hỏi.
Hắn luôn luôn không đổi sắc mặt, luôn luôn cười, bởi vì hắn không thể để Vô Kỵ có chút cảnh giới mới có thể theo hắn đến đây.
Đến tìm chết.
Bằng hữu của hắn là ai ? Có thật là biết lai lịch của Vô Kỵ không ?
Hiện tại những vấn đều đó đều không còn trọng yếu nữa, bởi vì Đường Ngọc đã "hồi tỉnh".
Đường Ngọc đương nhiên biết Vô Kỵ là ai.
Hiện tại Vô Kỵ cũng nên biết, một khi bước vào tòa tiểu lâu đó là phải chết trong đó, chắc chắn phải chết.
Chàng nên mau mau bỏ chạy.
Không cần biết bây giờ chàng còn có thể chạy thoát hay không, chàng đáng lẽ phải thử.
Ít ra có một hai phần cơ hội.
Nhưng chàng không chạy, thậm chí cả sắc mặt cũng không biến, chàng chừng như chịu chết ở đây.
Cây cối xanh rờn, tiểu lâu u tĩnh.
Ngày xuân.
Một người có thể chết ở một nơi mỹ lệ như vầy, thời tiết mỹ lệ như vầy, quả thật không thể coi là quá xấu tệ.
Dưới tiểu lâu có hoa sắp nở, có hoa đã nở.
Cửa dưới tiểu lâu không mở.
Đường Khuyết thò tay ra, cũng không biết là muốn gõ cửa, hay là muốn đẩy cửa.
Hắn không gõ cửa, cũng không đẩy cửa.
Hắn chợt quay người đối diện Vô Kỵ, chợt nói:
- Ta bội phục ngươi.
Vô Kỵ thốt:
- Ồ ?
Đường Khuyết nói:
- Ngươi dám theo ta đến đây, ta thật bội phục ngươi.
Vô Kỵ thốt:
- Ồ ?
Đường Khuyết nói:
- Bởi vì ta biết ngươi tuyệt không phải là bằng hữu của Đường Ngọc.
Vô Kỵ không biến sắc.
Đường Khuyết nói:
- Ta là anh em ruột của Đường Ngọc, y từ nhỏ đã theo ta, ta hiểu rõ y hơn ai hết, nhưng đến lúc tất yếu, y cho dù có phải đem ta bán cho người khác làm nhân bánh bao, y không nhíu mày, ta cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái.
Hắn cười cười:
- Người như y, làm sao có thể có bằng hữu được ? Ngươi làm sao có thể là bằng hữu của y ?
Vô Kỵ vẫn không đổi sắc, chỉ điềm đạm hỏi:
- Nếu ta không phải là bằng hữu của y, thì ta là ai ?
Đường Khuyết đáp:
- Không phải là bằng hữu thì là địch nhân.
Vô Kỵ thốt:
- Ồ ?
Đường Khuyết nói:
- Địch nhân cũng có rất nhiều hạng, hạng đáng chết nhất là gian tế.
Vô Kỵ hỏi:
- Ta là hạng đó ?
Đường Khuyết đáp:
- Ngươi là hạng đáng kính nhất.
Hắn thở dài:
- Một gian tế không ngờ lại dám theo ta đến đây, ta thật không thể không bội phục.
Vô Kỵ thốt:
- Kỳ thật cũng không có gì đáng bội phục.
Đường Khuyết "ồ" lên một tiếng.
Vô Kỵ nói:
- Cho dù ta là gian tế, ta cũng theo ngươi đến đây.
Đường Khuyết thốt:
- Ồ ?
Vô Kỵ nói:
- Bởi vì ta biết Đường Ngọc tịnh còn chưa tỉnh, các ngươi chỉ bất quá muốn dùng cách này để dọ thử ta.
Đường Khuyết thốt:
- Ồ ?
Vô Kỵ nói:
- Các ngươi còn muốn dùng cách này để dọ thử ta, biểu thị các ngươi còn chưa thể xác định ta thật ra có phải là gian tế hay không.
Đường Khuyết lại cười, lại dùng ánh mắt bén nhọn như mũi kim nhìn chàng chăm chăm:
- Ngươi làm sao có thể biết Đường Ngọc còn chưa tỉnh ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì nhân sâm là thuốc bổ, một người trúng độc cho dù đã tỉnh dậy cũng tuyệt không thể uống canh nhân sâm, nếu không chất độc còn dư lại trong thân thể khó tránh khỏi lại phát tác.
Chàng điềm đạm nói tiếp:
- Đường gia là chuyên gia dụng độc, làm sao có thể không hiểu được đạo lý đó chứ ?
Đường Khuyết không thể phủ nhận:
- Đạo lý đó bọn ta quả thật nên hiểu.
Vô Kỵ nói:
- Chỉ tiếc gã không hiểu.
Chàng lạnh lùng nhìn Tiểu Bảo:
- Vị bằng hữu của ngươi tịnh không thông minh như bề ngoài của gã cho thấy.
Khuôn mặt anh tuấn phi thường của Tiểu Bảo đỏ bừng lên, nắm chặt quyền đầu, chừng như hận không nhào tới đấm một quyền vào mũi Vô Kỵ được.
Chỉ tiếc một quyền đó thật không có cách nào đánh ra, bởi vì Đường Khuyết không ngờ cũng đồng ý.
Đường Khuyết lại thở dài, cười khổ:
- Vị bằng hữu của ta quả thật không thông minh như bề ngoài của gã cho thấy, ngươi hình như lại thông minh hơn bề ngoại biểu rất nhiều.
Vô Kỵ nói:
- Cho nên ta đã đến.
Đường Khuyết thốt:
- Chỉ tiếc ngươi quên bên trong ta còn có một bằng hữu khác biết ngươi.
Vô Kỵ thốt:
Chương trước | Chương sau