- Thần Tài thông thường đều ở thần miếu.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đường Ngọc một mực chú ý đến Triệu Vô Kỵ.
Y phát hiện lúc Vô Kỵ nói chuyện với Phàn Vân Sơn luôn đứng ở bộ vị ra lệnh, Phàn Vân Sơn không ngờ cũng coi đó như là chuyện tất nhiên.
Có những người chừng như trời sinh mang đặc tính làm người dẫn đầu, Triệu Vô Kỵ xem chừng là thứ người đó.
May là chàng đã gần chết, cái chết của chàng đã định sẵn.
Lúc Đường Ngọc nhìn chàng, không khác gì đang nhìn một người chết.
Vô Kỵ thốt:
- Đi, bọn ta bây giờ đi đến thần miếu.
Đường Ngọc hỏi:
- Bọn ta ?
Y tận lực áp chế nỗi hưng phấn trong lòng:
- Ta cũng đi ?
Vô Kỵ cười:
- Lẽ nào ngươi không muốn đi gặp Thần Tài ?
Đường Ngọc cũng cười:
- Có ai không muốn đi gặp Thần Tài không ?
Vô Kỵ đáp:
- Không.
Đường Ngọc cười càng khoan khoái:
- Ta có thể bảo đảm cả một người cũng không có, không những trước đây không có, sau này cũng không có.
oo Mỗi một người đều muốn gặp Thần Tài, cho nên mỗi một địa phương đều có thần miếu.
Nghe nói tất cả tiền tài trên trời dưới đất đều do Thần Tài chưởng quản, vô luận là ai chỉ cần có thể gặp Thần Tài, đều phát tài lớn.
Kỳ quái là Thần Tài lại khơi khơi chừng như là một vị thần rất nghèo, thậm chí vị thần đó quanh năm vì ăn mặc mà phải bôn ba, giữa trần gian tựa hồ cả một miếng cơm cũng không có mà ăn.
Miếu Khổng - Lão thông thường đều là miếu lớn vàng ngọc huy hoàng, trang nghiêm hùng vĩ.
Miếu Thần Tài lại thường là miếu rất nghèo, vừa nghèo, vừa đổ nát, vừa nhỏ.
Đó cũng là một cảnh trào phúng, rất mỉa mai.
Bởi vì nó ít ra cũng khiến người ta minh bạch một điểm, tiền tài tuy khả ái, lại tịnh không đáng được người ta tôn kính.
Miếu Thần Tài ở chỗ này cũng vậy, vừa nghèo, vừa đổ nát, vừa nhỏ. Thần tượng mặt đen thui, cưỡi một con hắc hổ, sơn vàng đã bạc màu, y phục cũng tróc lấm tấm.
"Có chuyện này ta thủy chung không hiểu được", Đường Ngọc nhìn quanh:
"Tại sao Thần Tài lại luôn luôn có vẻ nghèo nàn như vậy ?".
Vấn đề đó y chỉ bất quá tùy tiện nói ra, tịnh không hy vọng nhận được đáp án.
Vô Kỵ cười cười:
- Nếu quả ngươi gặp người chân chính có tiền, ngươi sẽ hiểu.
Đường Ngọc lại hỏi:
- Sao vậy ?
Vô Kỵ đáp:
- Tiền của những người đó tuy nhiều đến mức đếm không xuể, tự họ lại coi tiền như mạng, y phục cũng rách vá khắp nơi, ăn cơm chan nước lã, trên người toát đầy mùi hôi.
Đường Ngọc hỏi:
- Trên mình mấy người đó tại sao lại toát đầy mùi hôi ?
Vô Kỵ đáp:
- Bởi vì bọn họ sợ người ta ăn trộm, cả gạo đường muối dầu đều khóa giấu trong tủ, có những người quần lót mặc đến bốc mùi mà vẫn không chịu giặt.
Đường Ngọc lại nhịn không được phải hỏi:
- Tại sao ?
Vô Kỵ cười:
- Bởi vì y phục giặt giũ nhiều sẽ bị rách.
Đường Ngọc cũng cười:
- Lẽ nào Thần Tài cũng giống như bọn họ, coi tiền còn hơn xa bản thân mình ?
Vô Kỵ đáp:
- Người không coi tiền như mạng, làm sao có thể làm Thần Tài ?
Hiện tại đã là hoàng hôn.
Bọn họ hồi nãy ăn xong một bữa cơm thật ngon lành, dưới ánh dương mát mẻ của ngày xuân, chầm chậm tản bộ đến đây.
Tâm tình bọn họ đều rất khoan khoái.
Vô Kỵ thốt:
- Nếu quả ta là Thần Tài, tuyệt sẽ không tốn mấy lượng bạc tiền ăn như hồi nãy, chết mới chịu ăn.
Đường Ngọc cười:
- Bởi vì Thần Tài không thể xài tiền lung tung.
Vô Kỵ họa theo:
- Tuyệt đối không thể.
Đường Ngọc thở dài:
- May là bọn ta không phải là Thần Tài.
Vô Kỵ thốt:
- Nhưng ngươi sẽ rất mau chóng gặp được một Thần Tài, một Thần Tài sống.
Đường Ngọc hỏi:
- Y nhất định sẽ đến hôm nay ?
Vô Kỵ đáp:
- Nhất định.
Đường Ngọc rất muốn nói cho Triệu Vô Kỵ biết vị Thần Tài đó là ôn thần của chàng, chỉ cần y vừa đến, chàng phải mất mạng.
Y rất muốn nhìn thấy biểu tình của Triệu Vô Kỵ lúc phát hiện chân tướng.
Phàn Vân Sơn đã đến.
Sắc mặt của lão tịnh không mấy tốt, Đinh Khí chặt vào cổ lão một chưởng, cho đến bây giờ vẫn còn khiến cho lão cảm thấy rất khó chịu, nhưng lại tuyệt đối không ảnh hưởng gì đến hiệu suất hành sự của lão.
- Ta đã đem toàn bộ cao thủ huynh đệ bổn môn đến đây, hiện tại trên con đường này chỗ nào cũng có người của bọn ta phòng thủ.
Vô Kỵ đối với năng lực làm việc của lão rất thỏa mãn, Đường Ngọc càng thỏa mãn hơn.
Nhân thủ Phàn Vân Sơn điều động đến đương nhiên là người của bọn chúng, trong đó có rất nhiều hảo thủ.
Hiện tại Triệu Vô Kỵ đã bị bọn chúng bao vây, y căn bản không cần chực chờ cơ hội nữa, bằng vào y và Phàn Vân Sơn hai người đã đủ để lấy mạng chàng !
Hà huống trên người y còn có cái hầu bao, có mẫu đơn trên hầu bao, nhụy hoa mẫu đơn.
Một khi nghĩ tới uy lực của thứ ám khí đó, y khích động hưng phấn không khác gì một đứa bé, cơ hồ nhịu không được muốn thò tay sờ một chút.
Nhưng y nhất định phải nhẫn nại.
Vô Kỵ lại hỏi:
- Đám huynh đệ phòng thủ bên ngoài có phải đã biết người bọn ta đang đợi là ai ?
Phàn Vân Sơn đáp:
- Ta chỉ nói cho họ biết, trừ một người cầm lồng đèn đỏ mặc áo bào đen ra, vô luận là ai đi trên đường đến đây đều phải đưa trở lại.
Lão bảo đảm thêm ba lần:
- Ngoại trừ y ra, tuyệt không cho bất kỳ một ai trà trộn tiến vào.
Không chỉ bảo đảm với Vô Kỵ, mà cũng là bảo đảm với Đường Ngọc.
Đã không có bất kỳ một ai trà trộn tiến vào, đương nhiên cũng không có ai có thể cứu Triệu Vô Kỵ.
Hiện tại chàng đã hoàn toàn bị cô lập.
Trong tâm Đường Ngọc thở dài, kế hoạch này quả thật không có đường phá giải, tự y cũng cảm thấy thập phần mãn nguyện.
Bầu trời dần dần mù tối, Phàn Vân Sơn vừa thắp ngọn đèn dầu, liền nghe bên ngoài truyền vọng một tràng tiếng dùi trúc gõ rù rì như tiếng ve sầu gáy.
"Thần Tài đã đến".
Một vị Thần Tài nhìn không nghèo nàn, cũng không rách rưới.
Chương trước | Chương sau