Ring ring
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 68 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 2 - Truy Tung Nhân Vật Thần Bí

↓↓
Lục Tiểu Phụng vẫn chưa ra biển.


Chàng sợ bị say sóng, chàng chọn chiếc thuyền đi biển đằm nhất, chiếc thuyền này còn đang bận chất hàng hóa.


Lão chủ thuyền thâu mất của chàng năm trăm lượng bạc, là một lão hồ ly chính cống, ăn nói hay tuyệt.


- Càng chất hàng nhiều chừng nào, thuyền càng đằm chừng đó, dù ông chưa bao giờ ra biển, nhất định sẽ không bị say sóng, vả lại ông cũng không gấp gáp gì, đợi thêm một chút có gì quan hệ ?

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lão đưa bàn tay nhăn nheo chai sạn ra vỗ vào vai Lục Tiểu Phụng:


- Tôi giới thiệu cho ông một nơi rất hay, đến đó, không chừng ông lại không chịu đi nữa.


Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi mở miệng hỏi:


- Nơi đó ở đâu ?


Lão hồ ly nhìn chàng nháy mắt một cái:


- Chuyện gì ông mơ tườûng tới, nơi đó đều có đầy đủ.


Lục Tiểu Phụng bật cười:


- Nơi đó ông làm chủ phải không ?


Lão hồ ly cũng phì cười, cười lớn:


- Ông là người thật thông minh, vì vậy, tôi vừa gặp ông là đã thích ngay.


Dĩ nhiên nơi đó lão làm chủ, vì vậy được gọi là "Hang Hồ Ly", vì vậy Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước ngồi trong hang hồ ly chờ lão ta chất hàng hóa, chờ đủ ba ngày trời.


Trong mắt con người, hồ ly là thứ động vật thông minh mà giảo hoạt, không những vậy còn rất ích kỹ, vì vậy cái hang của chúng, ít ra cũng đại khái thoải mái hơn các thứ động vật khác.


Sự thực cũng như vậy.


Những người cả đời sống phiêu lưu trên biển cả, chỉ cần nghe tới ba chữ "Hang hồ ly" là gương mặt lập tức lộ ra một nụ cười thần bí mà khoan khoái, trong người muốn nóng hừng hực lên, làm như mới uống vào một ly rượu mạnh.


Đàn ông nghĩ tới chuyện gì, hang hồ ly đều đã có sẵn ở đó.


Gian nhà làm bằng gỗ, tổng cộng có hơn mười hai gian, bốn gian phía trước lớn hơn dùng làm khách sảnh, phòng ngủ đã cũ nát, nhưng không ai nề hà gì.


Những người đến đây, không phải để xem nhà xem cửa.


Gió biển từ ngoài thổi vào song cửa, đem theo mùi muối mặn thật dễ chịu, ngái ngái như mùi mồ hôi của các ông già.


Trong phòng khói thuốc mù mịt, mùii nước hoa mấy mụ đàn bà xức và mùi cá nướng hỗn hợp thành một thứ, kích thích dục vọng của đàn ông.


Mọi người ai ai cũng đánh bạc hăng say, uống rượu hùng hỗ, chạy theo đàn bà như quỹ đói.


Chỉ có một người ngoại lệ.


Y còn trẻ tuổi, gương mặt anh tuấn đen sạm của y đượm đầy vẻ kiêu ngạo, và cũng đượm đầy vẻ man dã, tròng mắt đen lánh muốn xanh lên, cặp môi mỏng dính càng lộ vẻ kiên cường mà tàn bạo.


Lúc đầu, đàn bà con gái ai ai cũng chú ý đến y, sau đó họ lập tức khám phá ra, ngoài mặt y xem ra có vẻ như một con báo hung hăng đầy tinh lực, kỳ thực trong lòng y là một tảng băng lạnh giá.


Lục Tiểu Phụng vừa bước vào lập tức thấy y, y đang lột một quả trứng gà, chỉ ăn tròng trắng đã luộc chín, chỉ uống nước lã.


Lục Tiểu Phụng không lấy làm lạ, bọn họ vốn lại cùng một đường, Lục Tiểu Phụng chính mắt trông thấy, chỉ nội trong nửa ngày ngắn ngủi, y đã cơ hồ bị mất mạng luôn ba lần.


Nếu phản ứng của y không đủ nhanh, y đã bị chết đi mất ba lần.


Dĩ nhiên y không thể không đặc biệt chú ý chút đỉnh.


Một cô con gái ngực rất nảy nở, eo lưng thon thon, tuổi còn nhỏ, đang cầm một cái khay thịt bò đi lại, cặp mắt đầy vẻ nhiệt tình, cô ta nhẹ nhàng nói:


- Nơi đây cũng ít khi có thịt bò, anh ăn một chút.


Y không nhìn lấy cô một nửa con mắt, chỉ lắc lắc đầu.


Cô còn chưa chịu thôi:


- Em làm cái này cho anh đấy, không lấy tiền đâu, anh không ăn em không chịu đâu.


Xem ra tuy cô còn nhỏ, kinh nghiệm với đàn ông đã đầy mình, gương mặt cô bỗng lộ vẻ rất quyến rũ, cô lấy hai ngón tay thật xinh xắn kẹp miếng thịt bò đưa lại miệng y.


Lục Tiểu Phụng thấy chuyện đã sắp muốn đổ bể đến nơi, lấy thủ đoạn đối phó đàn ông bình thường ra thi thố vào gã thiếu niên này, mới thật là chuyện viễn vông.


Chính đang lúc chàng nghĩ vậy, nguyên cả mâm thịt bò đã đổ ụp lên mặt cô gái.


Thịt bò còn đang nóng hổi, nước canh đổ trên bộ ngực nhô cao của cô, như hòn núi lửa đang bốc khói.


Trong phòng có người đang cười lớn lên, có người đang la hoảng lên, cô bé thì đã khóc òa ra.


Gã thiếu niên thì đang ngồi đó lạnh lùng, chẳng thèm liếc mắt gì tới cô ta.


Hai gã đại hán mặt mày hùng hổ, hiển nhiên đang nổi máu anh hùng, ngà ngà bước lại.


Lục Tiểu Phụng lại thấy chuyện này càng sắp thành ra nát bét.


Chính đang lúc chàng nghĩ vậy, hai gã đại hán như hai con cá voi kia đã bay lên trên không, một gã thì bay ra khỏi cửa sổ mới rớt bịch xuống đất, còn gã kia thì xem ra sắp rớt đúng vào giữa cái bàn Lục Tiểu Phụng đang ngồi.


Lục Tiểu Phụng đành phải thò tay ra gát nhẹ một cái, đưa gã đại hán bay luôn ra cửa sổ, gã thiếu niên ngẩng đầu lên, lạnh lùng trừng mắt nhìn chàng một cái, Lục Tiểu Phụng cười cười, bước qua ngồi chung với y, gã thiếu niên sa sầm nét mặt, lại cắm cúi lột vỏ cái trứng gà thứ hai.


Lục Tiểu Phụng vốn là một người rất dễ giao kết bạn bè, có điều chàng đụng phải gã thiếu niên này, hình như đụng phải bức tường, không có cách gì thi thố.


Lục Tiểu Phụng cũng là một người đàn ông rất có khả năng làm đàn bà cảm thấy hứng thú, chàng vừa ngồi xuống, đã có hai người đàn bà ăn mặc đỏm dáng lại, trên đầu xức nước hoa, mùi thơm sực nức muốn mửa cả ra.


Chẳng qua Lục Tiểu Phụng về phương diện đó vốn rất quân tử, quân tử không bao giờ làm điều gì cho đàn bà phải khó chịu.


Có điều chàng cũng không muốn ngồi đó uống rượu thườûng thức mùi nước hoa trên đầu của họ.


Chàng chỉ còn cách di hoa tiếp mộc, tính đường đổi ngựa thay tướng.


- Cô nương lúc nãy là ai vậy ?


- Các cô nương ở đây biết bao nhiêu người, ai mà biết được anh muốn ai.


- Cái cô nếm phải canh thịt bò trên mặt đấy.


Bỏ tiền phí tổn ra xong, hai cô đầu thơm sực nức được đổi thành một cô "canh thịt bò".


Gương mặt cô đã hết nước thịt bò, nhưng cũng chẳng có nụ cười, đối với cái gã đàn ông có bốn hàng lông mày này, cô cũng chẳng thấy có gì hứng thú.


May mà Lục Tiểu Phụng cũng không có hứng thú gì trên người cô, hai người ngồi nói chuyện lạt phèo một hồi, Lục Tiểu Phụng bèn quay qua chuyện mà chàng đang có hứng thú:


- Cái gã chỉ thích ăn trứng gà ấy là ai vậy ? Họ gì ? Tên gì ?


Gã thiếu niên đăng ký tên họ mình trong khách sạn là Nhạc Dương, Nhạc là sơn nhạc, Dương là đại dương.


- Tôi chỉ mong hắn bị cái trứng tắt nghẽn cổ họng chết đâu cho rồi.


Đấy là câu kết luận của cô. Chỉ tiếc là y tạm thời còn chưa bị chết ngẹn, bởi vì y đã hết ăn trứng, y đang đứng dậy chuẩn bị bước ra ngoài. Chính nay lúc đó, bỗng nghe cách lên một tiếng, một loạt tên bay ào ào vào sau lưng y.


Mũi tên xé gió, tiếng động rít lên cực kỳ chói tai, hiển nhiên lực đạo trên mũi tên thật là hung mãonh.


Lục Tiểu Phụng đang uống rượu, hai ngón tay bỗng búng một cái, ly rượu trên tay bay ra, ly rượu biến thành sáu bảy miếng, mỗi miếng chạm vào mỗi mũi tên, tinh tinh tinh mấy tiếng vang lên, bảy mũi tên rớt lả tả xuống đất.


Còn thừa hai mũi tên, dĩ nhiên là chẳng làm gì được gã thiếu niên, Lục Tiểu Phụng đã nhanh hơn mũi tên, nhảy vụt ra ngoài.


Có điều đến lúc chàng ra tới nơi, bên ngoài chẳng thấy cả một cái bóng, chàng quay trở lại, Nhạc Dương đã bỏ đi mất.


- Y về phòng ngủ rồi, mỗi ngày y đi ngủ sớm lắm.


Người nói chính là cô bé đã nếm miếng canh thịt bò trên mặt. Hình như cô bỗng nhiên đối với Lục Tiểu Phụng đã có chiều hứng thú.


Mấy cô bé, có ai không ngưỡng mộ anh hùng ?


Cô nhìn Lục Tiểu Phụng, ánh mắt đầy vẻ nhiệt tình, bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi:


- Anh muốn ăn canh thịt bò không ?


Lục Tiểu Phụng bật cười, chàng cũng hạ giọng, nhẹ nhàng nói:


- Tôi cũng muốn đi ngủ.


Hơn hai chục gian phòng phía sau tuy rất cũ nát, nhưng những người lại đây, chẳng có ai phàn nàn.


Đối với những người đàn ông phiêu bạc trên biển cả, được một cái giường là đã quá đõu? rồi.


Ngưu Nhục Thang nắm lấy tay Lục Tiểu Phụng.


- Bà ngoại tôi thường nói, muốn được trái tim của chàng nào, cách nhanh nhất là cho y ăn ngon cái đã.


Cô thở ra:


- Có điều, tại sao các anh hai người chẳng có ai thấy hứng thú gì chuyện ăn uống cả ?


- Bởi vì tôi sợ bị mập.


Bọn họ đứng lại trước cửa một căn phòng, nhưng cô không mở cửa ra.


Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi hỏi cô:


- Mình không vào sao ?


- Bây giờ trong đó còn có người, phải chờ một tý.


Gương mặt cô lộ vẻ khinh bỉ:


- Bất quá những thứ đàn ông đó như chó đói, chẳng cần phải bao lâu là bò ra ngay.


Nằm trên chiếc giường chó đói vừa gặm xong khúc xương, mùi vị thật không dễ chịu tí nào, Lục Tiểu Phụng đã tính bỏ đi, có điều vừa nghe cô nói Nhạc Dương đang ở phòng bên cạnh, chàng lập tức đổi ý. Hiển nhiên, chàng rất có hứng thú với gã thiếu niên này, cái kiểu của y, giống hệt như hồi chàng còn trẻ, chỉ có một điểm duy nhất không giống là, trước giờ chàng chưa hề ụp tô canh thịt bò vào mặt cô gái nào.


Cánh cửa quả thật mở ra không bao lâu sau đó, một gã đại hán như một con khỉ đột khổng lồ đang bước theo một cô gái bé tí như gà con ra. Kỳ quái là, gà con còn đang nhảy tung tăng, khỉ đột thì đang mềm nhũn hai chân ra. Hai cô con gái đang cười khúc khích, nháy mắt với nhau.


- Hai cái thứ gì trên miệng của anh, rốt cuộc nó là lông mày hay là ria mép vậy ?


Gà con rất muốn đưa tay lại sờ.


Lục Tiểu Phụng vội vã chận tay cô ta lại, bỗng nghe bình lên một tiếng, cửa phòng bên cạnh đã bị mở tung, phách một tiếng nữa, một thứ gì đó bị ném mạnh xuống đất, rõ ràng là một con rắn độc.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan

Tác phẩm này được đổi tên những ba lần. Lần đầu tôi đặt tên là “Bóng Hoàng

23-07-2016 55 chương
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Những mùa chim làm tổ

Những mùa chim làm tổ

Ôi! Những mùa chim làm tổ, những mùa đó đã qua và đã xa! Đã Xa! *** Mùa gặt tháng 5

24-06-2016
Love bus

Love bus

Hạnh phúc đôi khi như cơn gió, nếu ta không nắm giữ sẽ bay đi rất nhanh. *** 1. Hạnh

26-06-2016
Anh yêu em bao nhiêu?

Anh yêu em bao nhiêu?

Ném những lời cay đắng nhất có thể nghĩ ra trong lúc ấy vào mặt anh bằng cái giọng

30-06-2016
Chị tôi

Chị tôi

Ngày xưa, tôi cũng từng yêu như bao nhiêu người con trai khác, chỉ có điều người đó

29-06-2016
Tính lầm

Tính lầm

Ngày xửa ngày xưa có một anh Sói lười. Nhà cửa của anh, anh chẳng bao giờ quét dọn,

24-06-2016