Gương mặt của Hồ Sinh nhăn nhúm lại, làm như mới bị quất vào người một roi:
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Chú có ngày hôm nay là do ai thành toàn cho ?
Nhạc Dương nói:
- Là anh.
Hồ Sinh nói:
- Nhưng chú lại muốn giết ta.
Ánh mắt của Nhạc Dương lộ đầy vẻ thống khổ, nhưng giọng nói của y rất bình tĩnh:
- Tôi không hề muốn giết anh, nhưng tôi không giết không được.
Hồ Sinh nói:
- Nhưng cũng chẳng ai biết, không lẽ chú không thể kháng lệnh một lần được sao ?
Nhạc Dương nói:
- Tôi làm không được.
Hồ Sinh nhìn y, ánh mắt biến ra sắc bén như lưỡi đao, y chầm chậm nói:
- Vậy thì chú không nên nói cho ta biết.
Nhạc Dương hỏi:
- Tại sao ?
Hồ Sinh lạnh lùng nói:
- Nếu chú thừa cơ ám toán ta, không chừng cũng thành công đấy, hiện giờ ta đã biết, người phải chết là chú.
Nhạc Dương mím miệng lại, cặp môi mỏng dính lại càng lộ vẻ tàn bạo, y bỗng nhảy xổ lại như một con báo.
Y biết đối phương xuất thủ còn hung bạo hiểm độc hơn mình, chỉ cần y xáp vào sát người hắn, y có thể dùng thể lực của mình đàn áp đối phương.
Hồ Sinh hiển nhiên không ngờ tới chuyện đó, cao thủ đánh nhau, vốn không thể dùng phương pháp như vậy được.
Đợi đến lúc y phát giác ra, Nhạc Dương đã chồm tới người y, hai người lập tức dính chùm vào nhau, lăn từ trên mặt đá nhám xuống biển, ôm nhau cắu xé như dã thú.
Hồ Sinh đã bắt đầu thở hỗn hển.
Tuổi tác của y so với gã thiếu niên lớn hơn nhiều, thể lực rốt cuộc có phần thua kém, động tác cũng không dão man bằng.
Y tính thò tay bóp cổ họng đối phương, Nhạc Dương bỗng thọ cùi chỏ vào sườn của y, xoay ngược bàn tay chém vào cổ họng của y, tiếp theo đó đè lên người, vung quyền đấm vào sóng mũi y.
Nắm quyền còn chưa kịp đấm tới, Hồ Sinh bỗng la lớn:
- Chờ một chút, chú xem còn có chỉ thị nữa trong người ta.
Nhạc Dương do dự một chút, rồi cũng đấm cho y một quyền, đợi cho gương mặt Hồ Sinh đầm đìa những máu, không còn sức lực phản kháng, y mới móc trong người Hồ Sinh ra một phong thư, người thì cưỡi trên người Hồ Sinh, lấy một tay mở thư ra đọc.
Y biến sắc, chầm chậm đứng dậy, biểu tình trên gương mặt không biết là vui hay là buồn.
Hồ Sinh cũng lồm cồm bò dậy, vừa thở vừa nói:
- Đây chẳng qua là thử thách chú thôi, xem chú có thể tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh hay không.
Mặt y đầy máu me, sóng mũi đã bị gãy ra, càng làm cho gương mặt y thêm méo mó đáng sợ.
Nhưng y còn đang cười:
- Hiện tại chú đã qua được một cửa ải, hoàn toàn xứng đáng rồi, mau mau lên thuyền thôi.
Nhạc Dương lập tức quay lưng lại, đi nhanh về phía trước. Lúc y xoay người lại, ánh mắt hình như có rướm lệ, nhưng y ráng nhịn lại. Y thề sẽ không bao giờ rơi nước mắt nữa, tất cả đều là do y chọn lựa, y không thể oán ai, cũng chẳng cần phải đau khổ.
Đối với y, "cảm tình" đã biến thành một thứ xa xỉ, không những xa xỉ, mà còn nguy hiểm nữa.
Nguy hiểm đủ để lấy mạng của y, nhất định y phải ráng sống cho được, nếu có người muốn chết, người chết không phải là y !
Thời điểm khởi hành lại bị dời nữa, dời tới trưa mai, bởi vì một số hàng hóa cuối cùng còn chưa được chất lên hết, những người thủy thủ đang chuẩn bị chờ đi bây giờ lại bắt đầu đánh bạc uống rượu, chọc phá đàn bà, vui thả dàn những giây phút cuối cùng trước khi lao đầu vào những ngày làm việc khổ cực, những ngày khổ hạnh còn hơn nhà tu, nửa đêm thức giấc tình dục nổi lên, chỉ còn biết dùng tay giải quyết.
Canh thịt bò trong bụng của Lục Tiểu Phụng cũng đã hoàn toàn tiêu hóa, chàng đang tính đi tìm tí gì cho vào bụng, lập tức thấy Nhạc Dương áo quần rách nát đầy máu me, từ bờ biển đi thất thểu về.
Y làm sao ra nông nổi vậy ? Nãy giờ y làm chuyện gì ? Có phải đi liều mạng với người khác không ? Đi liều mạng với ai ? Có phải là với gã đại ca mặt ngựa dài ngoẵng ấy không ?
Lần này Lục Tiểu Phụng không lại hỏi y, ngay cả một tí kinh hãi cũng không lộ ra nét mặt, Nhạc Dương đang đi tìm nước uống.
Bất cứ người nào vừa nuốc chửng hai tờ giấy xong, cũng đều nhịn không nổi phải uống miếng nước.
Trên quầy chườûng quỹ trong phòng, tấu xảo có một bình nước, nơi đấy vốn là chỗ để mấy bình trà, chẳng qua ít có ai dùng.
Bình trà này lúc nãy có gã đánh cá một mắt vừa đem lại, nãy giờ vẫn chưa có ai đụng vào.
Một người vừa mới trải qua một trận đánh nhau sống chết, tinh thần và thể lực không khỏi bị suy nhược, làm chuyện gì cũng bớt đi mấy phần cảnh giác, huống gì y nghĩ là mình đã an toàn rồi.
Lục Tiểu Phụng bỗng sực nhớ ra một chuyện.
Gã đánh cá một mắt hai ngày liên tiếp không uống một giọt nước, tại sao bây giờ bỗng dưng cầm bình nước vào ?
Cái lối suy nghĩ đó làm cho Lục Tiểu Phụng nhớ ra thêm một điều, trong hang hồ ly, chỉ có gã thiếu niên này là người duy nhất uống nước, y uống nước cũng không phải là chuyện gì đáng chú ý, nhưng gã đánh cá nãy giờ cứ nhìn y lom lom, biểu tình trên gương mặt làm như hận y không uống cho xong ly nước vậy.
Miệng của Nhạc Dương đã kề vào cái vòi của bình nước, Lục Tiểu Phụng bỗng rút bàn tay trong người ra, hai ngón tay búng một cái, một thỏi bạc vụn bay ra, tinh lên một cái, đụng vào bình nước.
Cái vòi bị đụng trật qua một bên, méo mó đi.
Nhạc Dương cảm thấy bàn tay chấn động lên, bình nước rớt xuống đất, bàn tay của y cũng dính vài giọt nước, y đưa tay lên mũi ngửi một cái, gương mặt lập tức biến sắc.
Lục Tiểu Phụng không cần phải hỏi thêm, chàng đã biết trong nước có độc.
Gã đánh cá một mắt xoay người lại, đang chuẩn bị chuồn ra, Lục Tiểu Phụng đã xông lại.
Gã đánh cá vung quyền lên phản kích, xuất thủ vừa nhanh, lực đạo vừa mạnh, chỉ tiếc, y gặp phải Lục Tiểu Phụng.
Lục Tiểu Phụng còn nhanh hơn, bàn tay thò ra, chụp lấy cánh tay của gã, còn bàn tay kia xốc nguyên người gã lên, đưa lại trước mặt Nhạc Dương.
- Tên này của ngươi đấy.
Nhạc Dương nhìn chàng, hình như không hiểu, y lạnh lùng hỏi:
- Ta muốn y làm gì ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Không lẽ ngươi không muốn hỏi ai là ngươi tính hại ngươi ?
Nhạc Dương nói:
- Ta không cần hỏi, ta đã biết ai muốn hại ta.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Ai ?
Nhạc Dương nói:
- Ngươi !
Lục Tiểu Phụng đần mặt ra.
Nhạc Dương lạnh lùng nói:
- Ta muốn uống nước, ngươi đi đánh rớt bình nước, không phải ngươi hại ta, còn ai nữa !
Gã đánh cá chầm chậm rón rén đứng dậy:
- Không những ngươi hại y, ngươi còn hại cả ta, xương sườn của ta sắp bị ngón tay ngươi móc cho gãy đứt ra, ta muốn ngươi bồi thường.
Lục Tiểu Phụng bỗng cười phì lên:
- Muốn ta bồi thường ? Đỉnh bạc đó cho ngươi uống rượu đấy !
Gã đánh cá chẳng khách khí tí nào, nhặt đỉnh bạc dưới đất lên rồi bỏ đi, chẳng thèm nhìn tới Nhạc Dương.
Nhạc Dương cũng chẳng nhìn tới y, y hằn học trừng mắt tới Lục Tiểu Phụng, bỗng nói:
- Ngươi giúp giùm ta một chuyện được không ?
Lục Tiểu Phụng nói:
- Ngươi cứ nói.
Nhạc Dương nói:
- Đi xa xa ta giùm một chút, càng xa càng tốt.
Nhạc Dương đã ngồi xuống, hiện tại Lục Tiểu Phụng đã cách y một khoảng thật xa, thật ra, y còn không thấy ngay cả cái bóng của chàng đâu.
Cái người trời sinh chuyên môn đi xen vào chuyện người khác, không biết đã đi xen vào chuyện của người nào khác, gã đánh cá cũng biến đi đâu mất.
Nhạc Dương bỗng nhảy dậy, xông ra ngoài.
Y nhất định phải cản trở Lục Tiểu Phụng, không để cho chàng đi hỏi gã đánh cá, bọn họ hầu như đồng thời tìm ra gã đánh cá.
Bởi vi bọn họ đồng thời nghe có tiếng rú thê thảm từ mé bên này bờ biển, đợi đến lúc bọn họ lại đó, gã đánh cá suốt đời sinh sống trên biển, đã bị chết đuối ở dưới nước, mỗi người ai ai cũng rất có thể bị chết đuối.
Nhưng rõ ràng là y đang tính đi uống rượu, tại sao bỗng vô duyên vô cố, ăn mặc đàng hoàng nhảy vào nước chết đuối ?
Lục Tiểu Phụng nhìn nhìn Nhạc Dương, Nhạc Dương nhìn nhìn Lục Tiểu Phụng, bỗng nghe từ xa có tiếng người gọi lớn:
- Thuyền sắp khởi hành, thuyền sắp khởi hành !
Chương trước | Chương sau