Old school Easter eggs.
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 125 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 2 - Truy Tung Nhân Vật Thần Bí

↓↓

Các cô gái la toáng lên bỏ chạy, Lục Tiểu Phụng xông lại, lập tức thấy Nhạc Dương đang đứng trước cửa, gương mặt đã biến thành trắng bệch.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cái gối trên giường đã bị lật ra, con rắn độc ấy hiển nhiên bị y nắm lôi ra từ trong chăn mền, đây đã là lần thứ năm có người muốn lấy mạng y.


Lục Tiểu Phụng nhịn không nổi thở ra một hơi nói:


- Ngươi đã làm chuyện gì tày trời vậy ? Giành giựt miếng ăn của người ta ?


Hay là giành giựt vợ người ta ?


Nhạc Dương lạnh lùng nhìn chàng, y đứng chặn trước cửa, hình như nhất định không để chàng bước vào phòng, Lục Tiểu Phụng cũng đứng trước cửa, quyết tâm không để cho y đóng lại.


- Người khác muốn lấy mạng của ngươi, ngươi chẳng màng gì cả sao ?


Nhạc Dương chỉ lạnh lùng nhìn chàng không nói năng gì.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ngươi cũng không biết kẻ ám toán ngươi là ai sao ?


Nhạc Dương bỗng nói:


- Ta chỉ màng có một chuyện.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Chuyện gì ?


Nhạc Dương bỗng nói:


- Nếu có người nào xen vào chuyện của ta, ta sẽ rất muốn cho hắn vĩnh viễn không cách nào làm được.


Y bỗng xuất thủ, hình như sắp chém vào cổ họng của Lục Tiểu Phụng, nhưng bàn tay lật qua, đầu ngón tay đã chọc tới huyệt mi tâm trên trán của chàng.


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước tránh né, chàng vừa thoái lui nửa bước, cửa phòng đã đóng sầm lại.


Tiếp theo đó trong phòng lại nghe sầm lên một tiếng nữa, hình như y đã đóng luôn cửa sổ lại. Lục Tiểu Phụng đứng trước cửa ngẫn người ra một hồi, bỗng quay lại, nhặt xác con rắn độc lên, đưa tới ánh đèn nhìn cả nửa ngày, rồi lại nhè nhẹ thả xuống.


Chỗ bảy tấc của con rắn đã bị gãy đứt, bị người dùng hai ngón tay bẻ gãy, con rắn này không những là loại cực độc, mà còn cứng rắn như thép, nay cả khoái đao chắc gì chém được nó đứt ra. Công phu trên đầu hai ngón tay của gã thiếu niên này, xem ra không sai Lục Tiểu Phụng bao nhiêu.


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ. May mà y cũng đã hai mươi mấy tuổi, nếu không người khác sẽ nghĩ y là con trai của mình chắc. Không chừng, chính chàng cũng cho rằng gã thiếu niên này là con của mình.


Đêm rốt cuộc cũng yên tĩnh lại. Lúc nãy bên ngoài hình như còn có người gõ cửa, nhưng Lục Tiểu Phụng giả vờ ngủ không nghe thấy gì, dằn co một hồi, mới nghe có tiếng cô bé đầy nhiệt tình đó đang đá vào cửa một cái, hằn học nói:


- Thì ra hai tên này đều chết tiệt cả.


Sau đó tiếng chân của cô mới từ từ đi xa dần.


Hiện tại, bên ngoài chỉ còn nghe có tiếng sóng vỗ vào bờ, phòng đối diện, nghe có tiếng đàn ông ngáy khò khò, phòng bên trái có tiếng đàn bà thở hỗn hển. Phòng bên phải chỗ Nhạc Dương ngay cả một tiếng động cũng không có.


Gã thiếu niên này không những vũ công cao cực kỳ, xuất thủ cũng rất quái dị, không những xuất thủ quái dị, tính tình lại càng quái dị. Rốt cuộc lai lịch của y ra sao ?


Tại sao lại có những người muốn giết y ? Lục Tiểu Phụng động tính hiếu kỳ lên, không thể nào ngủ được.


Người ngủ không được, rất dễ bị đói bụng, chàng bỗng phát hiện mình đói quá chừng, ở một nơi như thế này chắc là rất dễ tìm thứ gì lót lòng, nào ngờ cửa bên ngoài đã bị Ngưu Nhục Thang khóa trái lại. May mà trong phòng còn có cửa sổ, trời như thế này, dĩ nhiên chàng không thể nào đóng chặt cửa sổ lại nằm ngủ như gã thiếu niên.


Trong phòng cũng chẳng có ai, chàng lười không muốn bước từng bước lại, cứ vậy mà bay ra cửa sổ.


Trăng thượng tuần đang treo vằng vặc trên trời cao, sóng biển lấp lánh dưới ánh trăng. Chàng bỗng phát hiện có người đang khòm lưng đứng trước cửa sổ chỗ phòng Nhạc Dương, tay cầm thứ gì như có vòi, đưa lại chỗ cửa sổ thổi.


Lục Tiểu Phụng từ lúc mười tuổi đã lăn lộn giang hồ, dĩ nhiên chàng nhận ra trong tay người này đang cầm gì, đấy chính là Kê Minh Ngũ Cổ Phản Hồn Hương chỉ có mấy tên trộm hạng bét mới dùng tới. Người này đã phát giác ra có người bên cạnh, y quay mặt lại, ánh trăng chiếu trên một gương mặt vừa dài vừa ốm như mặt ngựa, cái mũi chim ưng lớn lạ kỳ, bất cứ ai gặp qua là khó mà quên được.


Lục Tiểu Phụng tung người lên, nhảy chồm tới. Nào ngờ, người này không những phản ứng nhanh nhẹn vô cùng, khinh công cũng thuộc hạng cao cường, hai cánh tay y ấn xuống, đã như áng mây bay nhẹ bay qua mái nhà.


Một gã ăn trộm hạng tầm thường như vậy, tại sao lại có khinh công siêu đẳng như thế ? Lục Tiểu Phụng không kịp nghĩ thêm, hiện tại chàng đang lo không biết Nhạc Dương có bị gì không. Lâc chàng đáp xuống đất, bèn phát hiện ra song cửa đã mở, Nhạc Dương đứng ở bên song, lạnh lùng nhìn chàng.


Có người đang đứng ngoài song cửa thổi thuốc mê vào phòng của mình, gã thiếu niên này chờ cho người ta đi rồi mới mở cửa sổ ra. Lục Tiểu Phụng thật tình không hiểu y rốt cuộc là hạng người gì. Nhạc Dương bỗng cười nhạt:


- Thật ta không biết ngươi là hạng người gì, nửa đêm khuya khoắc còn chưa chịu đi ngủ ?


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ:


- Bởi vì ta uống lộn thuốc.


Đêm còn chưa qua hết, Lục Tiểu Phụng còn chưa hết phiền phức.


Lúc chàng về phòng, Lục Tiểu Phụng phát hiện ra Ngưu Nhục Thang đã ngồi trên giường chờ mình !


- Anh uống lộn thuốc gì ? Thuốc hồi xuân ?


Cô trừng mắt nhìn Lục Tiểu Phụng:


- Dù anh có uống phải thuốc hồi xuân, cũng nên đi tìm em, tại sao lại đi tìm đàn ông ? Không lẽ anh có chứng có tật gì sao ?


Lục Tiểu Phụng chỉ còn nước cười khổ:


- Tật của tôi còn không chỉ có một.


- Anh còn có tật gì nữa ?


- Tật đói.


- Thứ bệnh đó không sao cả.


Cô đang cười:


- Em đang có thứ thuốc chữa bệnh đó ở đây.


- Canh thịt bò ?


- Bánh bao nhân thịt, thêm vào một bình rượu ngâm trong nước lạnh, anh thấy sao ?


Lục Tiểu Phụng thở ra:


- Tôi xem thiên hạ không còn thứ thuốc nào ngon hơn đó.


Ăn uống thì nhiều, ngủ lại quá ít, Lục Tiểu Phụng tỉnh giấc còn thấy bụng đang chương lên, đau đớn muốn vỡ tung ra.


Chưa đến giữa trưa, thành phố trước mặt còn chưa có người, căn nhà vừa được dọn dẹp xong, trông giống như một cái nồi rách nát mới được chùi rửa, dầu khói mỡ màng tuy đã được chùi sạch, vẫn còn hiển lộ vẻ rách nát xấu xí.


Chàng kiếm được nước sôi, làm bình trà vừa ngồi xuống hớp được hai miếng, bèn thấy Nhạc Dương và một người nữa từ bên ngoài trời nắng chang chang đi vào, hai người đang nói chuyện với nhau, thì ra là kẻ tối hôm qua còn đang tính dùng Kê Minh Ngũ Cổ Phản Hồn Hương đối phó với y, gương mặt ngựa vừa dài vừa ốm đó, Lục Tiểu Phụng còn nhớ rõ ràng, chàng đần mặt ra.


Người chân chính có tật là ai bây giờ ? Sự thật, chàng chưa hề thấy ai có chứng tật kỳ lạ như gã thiếu niên này.


Vừa gặp mặt chàng, Nhạc Dương đã sa sầm nét mặt, hai người thì thầm với nhau một hồi, Nhạc Dương bèn bước lại, ngồi đối diện với Lục Tiểu Phụng.


Lục Tiểu Phụng ra chiều được hân hạnh quá chịu không nổi, chàng mở miệng hỏi:


- Gã ấy là bạn của ngươi ?


Dĩ nhiên chàng nói cái gã mặt dài ngoẵng hiện giờ đang đi dọc dọc theo bờ biển, đi rất nhanh, làm như y sợ Lục Tiểu Phụng rượt theo mình.


Nhạc Dương nói:


- Y là đại ca của ta.


Lục Tiểu Phụng lại đớ mặt ra, chàng đang tính hỏi y, có biết gã đại ca của y tối hôm qua làm gì không.


Nhạc Dương thì không nghĩ đến chuyện đó, y bỗng nói:


- Ngươi cũng muốn ra biển ?


Lục Tiểu Phụng gật gật đầu.


Nhạc Dương nói:


- Ngươi cũng đang chuẩn bị đi chiếc thuyền của lão hồ ly ?


Lục Tiểu Phụng lại gật gật đầu, bây giờ chàng mới biết ra, gã thiếu niên này cũng là người khách đi thuyền.


Nhạc Dương sa sầm nét mặt nói:


- Tốt nhất ngươi nên đổi chiếc thuyền khác.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao ?


Nhạc Dương nói:


- Bởi vì ta đã bỏ ra năm trăm lượng bạc, bao luôn chiếc thuyền.


Lục Tiểu Phụng cười khổ:


- Ta cũng muốn đổi thuyền, khổ nổi ta cũng đã bỏ ra năm trăm lượng bạc bao chiếc thuyền này.


Nhạc Dương biến sắc, lão hồ ly mặt còn ngáy ngủ đang đi ra.


Y lập tức bước tới lý luận một hồi, hỏi lão hồ ly, chuyện này rốt cuộc như thế nào.


Đối với lão hồ ly, chuyện này quá đơn giản:


- Chiếc thuyền đó lớn như thế, thêm một người cũng không bị chìm đâu, hai vị lại đang muốn gấp rút đi biển.


Lão ta lại lấy bàn tay chai như đá ra vỗ vào vai gã thiếu niên:


- Trên thuyền càng nhiều người càng nhiệt náo, huống gì cùng đi được chung thuyền cũng là tu năm trăm năm rồi mới được, ông muốn đổi thuyền khác cũng được, nhưng tôi chỉ trả lại cho ông tối đa là bốn trăm lượng thôi.


Nhạc Dương chẳng nói thêm tiếng nào, y quay đầu lại bỏ đi mất.


Lão hồ ly cười tít mắt nhìn Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Thế nào ?


Lục Tiểu Phụng ôm đầu thở ra:


- Chẳng thế nào cả.


Lão hồ ly cười lớn:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Tiếng họa mi

Tiếng họa mi

- Ông có biết rằng chính sự lừa dối của ông đã giết chết thằng cháu ông và việc

30-06-2016
Cỏ mềm

Cỏ mềm

...Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết

28-06-2016
Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở

Những Mùa Hoa Mãi Nở như một lời tâm tình của một kẻ đang yêu trong mê dại. Mời

21-07-2016 33 chương
Nhục quốc thể

Nhục quốc thể

THẾ NÀO LÀ NHỤC QUỐC THỂ? *** Câu chuyện thứ nhất: Ngày tôi còn là sinh viên, tôi

24-06-2016
Tóc dài

Tóc dài

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Em có muốn tắm không?

Em có muốn tắm không?

Nhật Quân bật nhạc disco, chân nhún nhảy dù lòng trống rỗng. Anh đã ngủ với trên

01-07-2016