- Tôi xem ông ăn canh thịt bò có hơi nhiều quá đấy.
bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Đến giờ ăn trưa, Lục Tiểu Phụng đang gắng gượng nuốt tí gì vào bụng, Nhạc Dương lại tìm chàng, y đưa một cái bao bố lớn đặt ra trước mặt chàng nói:
- Đây là năm trăm lượng bạc, coi như ta bồi thường cho ngươi, nhất định ngươi phải đổi cái thuyền khác.
Y thà mất năm trăm lượng bồi thường cho Lục Tiểu Phụng, chứ không chịu đổi thuyền mất đi một trăm lượng.
Tại sao vậy nhỉ ?
Lục Tiểu Phụng không hiểu:
- Có phải ngươi nhất định đòi đi chiếc thuyền của lão hồ ly ? Nhưng lại không cho ta đi ?
Nhạc Dương trả lời thẳng thừng mau mắn:
- Đúng vậy.
Lục Tiểu Phụng hỏi:
- Tại sao ?
Nhạc Dương nói:
- Bởi vì ta không thích những người hay xen vào chuyện người khác.
Lục Tiểu Phụng nhìn nhìn y, chàng thò ngón tay ra, đẩy bao bạc về lại chỗ Nhạc Dương. Nhạc Dương biến sắc:
- Ngươi không chịu ?
Lục Tiểu Phụng cũng trả lời mau mắn:
- Đúng vậy.
Nhạc Dương hỏi:
- Tại sao ?
Lục Tiểu Phụng cười cười nói:
- Bởi vì chiếc thuyền đó lớn như thế, thêm một người cũng không bị chìm đâu.
Nhạc Dương trừng mắt nhìn chàng, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái:
- Ngươi sẽ không hối hận ?
Lục Tiểu Phụng hững hờ nói:
- Cả đời ta chưa bao giờ hối hận lần nào.
Quả thật chàng chưa bao giờ hối hận chuyện gì, có điều lần này, không chừng chàng lại có thể hối hận.
Chẳng qua, đó là chuyện sau này.
Sau bữa cơm trưa cho đến chiều, thời giờ trôi qua thật nhạt nhẽo khó thở.
Tối hôm trước uống rượu, hôm sau dĩ nhiên người sẽ yểu xìu không tươi tắn nổi.
Cả một ngày, chỉ có chuyện duy nhất làm cho người ta hứng phấn lên một chút, là lão hồ ly bỗng tuyên bố:
- Hàng hóa đã chất xong, sáng sớm hôm sau có thể khởi hành đi biển.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, Lục Tiểu Phụng đã thức dậy ra khỏi giường, Ngưu Nhục Thang không lại tìm chàng quấy rối, làm cho chàng cũng có chỗ hơi ngạc nhiên.
Tối đó chàng cũng không ngủ được, nhưng đầu đã bớt nhức, không những vậy, tinh thần cũng phấn chấn lên, khắp người tràn đầy sinh lực.
Mặt biển bao la tráng lệ, thần bí vô cùng, đang chờ chàng ra thám hiểm tìm hiểu thườûng thức.
Trải qua bao nhiêu nguy hiểm, vừa đáng sợ vừa phức tạp đó, chàng vẫn còn sống nhăn đây, không những vậy, còn làm hết xong mọi thứ.
Hiện tại rốt cuộc chàng sẽ được ra biển khơi.
Chàng muốn đến cái xứ Phù Tang, xem đó rốt cuộc là một nơi ra sao ?
Người trên đảo, phong thổ trên đảo có chỗ nào đặc biệt ? Có phải thật là nơi Từ Phúc đi tìm thuốc trường sinh bất tử cho Tần Thủy Hoàng không ?
Dân bản xứ có phải là con cháu của năm trăm đứa đồng nam đồng nữ y đã mang theo không ?
Nghe nói con gái ở đó, không những xinh đẹp đa tình, mà còn rất chiều chuộng đàn ông, ông chồng ra cửa, bà vợ quỳ tiễn đưa, ông chồng về nhà, bà vợ quỳ trước cửa cởi giày.
Nghĩ đến chuyện đó, Lục Tiểu Phụng hứng phấn muốn quên hết toàn bộ bao nhiêu ưu phiền đi mất chín tầng mây.
Một cái thế giới mới mẽ đang chờ chàng lại khai sáng, một cuộc đời mới mẽ đang chờ đón chàng.
Trời còn chưa sáng, chàng đã mở cửa ra ngoài, Nhạc Dương đã đứng ngoài bãi biển đang nhìn ra biển khơi ra dáng trầm tư.
Gã thiếu niên này rốt cuộc đang có tâm sự gì ? Tại sao lại muốn ra biển ?
Một tia sáng mặt trời vừa ló ra khỏi đám mây, mặt biển lập tức bừng lên ánh kim quang sáng lạn, huy hoàng tráng lệ.
Y bỗng quay người lại, đi dọc dọc theo bờ biển.
Lục Tiểu Phụng vốn đang tính rượt theo y, nhưng chàng đổi ý.
Rốt cuộc bọn họ sẽ đi cùng một chiếc thuyền vượt biển, sau này còn có vô số cơ hội.
Gió đưa lại phảng phất mùi canh thịt bò.
Lục Tiểu Phụng nhếch mép cười, trước khi đi thuyền, ăn được một tô canh thịt bò thật tình cũng là một chuyện khoan khoái.
Nhạc Dương đi chầm chậm về phía trước dọc theo bờ biển, sóng biển đánh vào bờ, ướt cả đôi giày, ướt luôn ống quần của y.
Hình như y không cảm thấy gì.
Quả thật y đang có tâm sự, tâm sự của y còng hứng phấn, còn khẩn trương hơn cả Lục Tiểu Phụng.
Lần ra biển này, đối với y là một sự biến đổi lớn lao, tối hôm qua, y hầu như đã bỏ mặc tất cả, chạy suốt đêm về lại nhà mình, trở lại là một người con hiếu thảo sống một cuộc đời yên ổn trong gia đình, hườûng thụ vinh hoa phú quý trong nhân gian.
Chỉ cần y nghe lời, y muốn gì là được đó.
Chỉ tiếc là, cái y muốn không phải là hườûng thụ, mà là một cuộc đời độc lập tự chủ, một nhân cách tự lập.
Nghĩ đến người mẹ hiền hòa cả đời chịu khổ, nước mắt sáng nay lúc tỉnh dậy còn đọng trên bờ mi.
Nhưng hiện tại đã quá muộn rồi.
Y nhất quyết không nghĩ đến những chuyện đã không thể nào cải biến, y ngẩng đầu lên, lập tức thấy Hồ Sinh đang đứng dưới một tảng đá lớn chờ y.
Gương mặt ngựa vừa dài vừa ốm của Hồ Sinh bóng loáng dưới ánh mặt trời.
Thấy gã thiếu niên bước lại, trong lòng y bất giác nổi lên cảm giác vừa đắc ý vừa kiêu ngạo.
Đây là một thanh niên trẻ tuổi ưu tú, thông minh kiên cường, còn có thứ bản năng gần như dã thú, có thể ngửi được mùi nguy hiểm đang ở đâu và lúc nào.
Y biết gã thiếu niên này nhất định sẽ trở thành một tay hảo thủ xuất sắc, điều này đối với y và bạn bè y rất có giá trị.
Hiện tại những người không ham hườûng thụ, chịu huấn luyện thành hảo thủ không còn nhiều lắm, ánh mắt của y đượm đầy vẻ đầy vẻ tán thưởng nhìn gã thiếu niên này bước lại trước mặt mình:
- Ngủ ngon không ?
Nhạc Dương nói:
- Không, tôi ngủ không được.
Y nói câu đó là sự thật, trước mặt đại ca của mình, y trước giờ chỉ nói thật.
Người ta thông thường chỉ vì tôn kính mà trở nên thành thực.
Hồ Sinh cũng rất hài lòng chuyện đó:
- Cái gã có bốn hàng lông mày còn quấy nhiễu chú nữa hay không ?
Nhạc Dương nói:
- Không.
Hồ Sinh nói:
- Thật ra chú cũng chẳng cần phải để ý đến hắn, hắn ta vốn chẳng phải người đáng ngại gì cả.
Nhạc Dương nói:
- Tôi biết.
Dưới cặp mắt những người này, Lục Tiểu Phụng thành ra chẳng đáng ngại gì, đây cũng là lần đầu tiên.
Hồ Sinh móc trong người ra một phong thư niêm kín cẩn thận, đưa cho Nhạc Dương:
- Đây là tờ chỉ thị cuối cùng của chú trước khi lên thuyền, chú làm xong, lên thuyền được rồi.
Nhạc Dương tiếp lấy, mở ra xem, vừa liếc qua mấy hàng, gương mặt anh tuấn của y bỗng lộ vẻ sợ hãi, hai bàn tay run rẩy cả lên.
Hồ Sinh hỏi:
- Chỉ thị muốn chú làm gì ?
Nhạc Dương không trả lời, một hồi thật lâu, mới hồi phục lại vẻ trấn định, Y xé nát lá thơ ra, bỏ vào miệng nhai một hồi, rồi chầm chậm nuốt trọn.
Hồ Sinh lộ vẻ khen ngợi, chỉ thị chỉ giao cho một người, trừ người đó ra, nhất định không có người thứ ba nào thấy được.
Nhạc Dương quả thật đã làm được chuyện đó.
Hồ Sinh lại hỏi:
- Lần này muốn chú làm chuyện gì ?
Nhạc Dương lại yên lặng một hồi thật lâu mới nói từng chữ một:
- Muốn tôi giết anh.
Chương trước | Chương sau