XtGem Forum catalog
Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 12 - Hòa Thượng Giở Trò

↓↓

- Có những lời không phải của hòa thượng đâu đấy, hòa thượng vốn không muốn nói, nhưng cô bạn thân của ngươi nhất định bắt hòa thượng phải nói cho ngươi nghe.

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Cô ta đâu rồi ?


Lão Thực hòa thượng nói:


- Cô ta nói cô sẽ về đây gặp ngươi bây giờ đấy, nói ngươi đừng nôn nóng.


Lục Tiểu Phụng vênh mặt lên:


- Ta cũng có vài câu muốn ngươi chuyển lại dúm cô ta !


Lão Thực hòa thượng nói:


- Hòa thượng rửa tai cung kính nghe !


Lục Tiểu Phụng nói:


- Ngươi nói thà ta theo chó cái ăn cứt, cũng không muốn gặp cô ta, ăn canh thịt bò cô ta nấu !


Trong góc phía sau mấy cái rương, bỗng có người thở ra nói:


- Người tốt mã như vậy, tại sao lại đi theo chó ai ăn cứt thế ?


Đây cũng không phải là giọng của Ngưu Nhục Thang, giọng nói một người hơi còn nhỏ tuổi, hình như là của một cô bé. Câu nói ấy vừa thốt ra, quả nhiên có một cô bé từ sau những cái rương nhảy ra. Lục Tiểu Phụng lập tức thở phào một hơi:


- Tiểu Ngọc.


Tiểu Ngọc cười hì hì nhìn chàng, chớp chớp cặp mắt đang mở to, nói:


- Ông đừng đi theo chó cái được không ? ông đi theo chó đực được không Lục Tiểu Phụng nói:


- Không được !


Tiểu Ngọc hỏi:


- Tại sao ?


Lục Tiểu Phụng nói:


- Bởi vì tôi phải theo cô !


Tiểu Ngọc đỏ mặt lên.


Lão Thực hòa thượng bỗng hỏi:


- Tại sao cô nhất định không cho y đi theo chó cái ?


Tiểu Ngọc nói:


- Bởi vì tôi sợ Mạn cô nương sẽ ăn phải giấm.


Sa Mạn cũng đang cười:


- Y nhất định đòi theo em, ta cũng sẽ ăn phải giấm.


Lục Tiểu Phụng giựt lấy tô canh thịt bò trên tay Lão Thực hòa thượng:


- Các ngươi ăn giấm, ta ăn canh thịt bò.


Mùi canh thịt bò quả thật ngon tuyệt. Lục Tiểu Phụng thở ra nói:


- Thì ra trên đời này không phải chỉ có một người biết nấu thứ canh thịt bò này.


Tiểu Ngọc hỏi:


- Còn ai nữa ?


Lục Tiểu Phụng nói:


Tiểu Ngọc nói:


- Em chỉ biết ăn.


Lục Tiểu Phụng nói:


- Đây không phải là cô nấu sao ?


Tiểu Ngọc nói:


- Không những em biết ăn, em còn biết trộm nữa, đây là em ăn trộm trong nhà bếp ra đấy.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Trong phòng bếp còn có ai nấu được tô canh như thế này ?


Tiểu Ngọc nói:


- Chỉ có một người !


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Ai ?


Tiểu Ngọc nói:


- Ngưu Nhục Thang !


Lục Tiểu Phụng câm miệng lại.


Tiểu Ngọc đảo quanh tròng mắt:


- Thật ra ông cũng phải biết vậy, lần này cô ta dĩ nhiên cũng đi theo thuyền.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Tại sao phải lên theo ?


Tiểu Ngọc nói:


- Bởi vì em lén dấu đi một chiếc thuyền, vì vậy cô ta tưởng rằng các người đã trốn đi bằng thuyền, nếu không làm sao họ tìm không ra ?


Cô lại thở ra nói:


- Bởi vì tìm không ra các người, hai hôm nay Cửu thiếu gia và Cung Chủ tính khí nóng nảy muốn chết luôn, may mà bọn họ nằm mộng cũng nghĩ không ra ai làm chuyện này.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Rốt cuộc ai làm chuyện này ?


Tiểu Ngọc đưa ngón tay chỉ vào mũi của mình.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Là cô sao ?


Tiểu Ngọc nói:


- Trừ em ra còn ai nữa ?


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Cô đem Sa Mạn tới đây sao ?


Tiểu Ngọc nói:


- Dĩ nhiên là em.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Treo gã hòa thượng này lên cũng là cô ?


Tiểu Ngọc nói:


- Thả y xuống cũng là em.


Lục Tiểu Phụng nhìn sững vào cô, hình như trên đầu cô bỗng mọc ra hai cái sừng.


Tiểu Ngọc hỏi:


- Ông không tin em làm được như vậy ?


Lục Tiểu Phụng thật tình không thể tin được.


Tiểu Ngọc cười cười:


- Ngay cả ông cũng không tin, Cung thiếu gia và Cung Chủ dĩ nhiên là cũng không tin.


Lục Tiểu Phụng hỏi:


- Vì vậy bọn họ cũng không ngờ đó là cô ?


Tiểu Ngọc nói:


- Ngay cả nằm mộng cũng nghĩ không ra.


Lục Tiểu Phụng thở ra, chàng cảm thấy cái câu nói "người không thể đoán được bằng tướng mạo" thật không sai tí nào. Lúc này trong khoang thuyền bỗng có chỗ phát ra tiếng rốt rốt, mọi người giật mình cả lên, sau đó mới phát hiện ra, thì ra đó là cái bụng của Lão Thực hòa thượng.


Tiểu Ngọc bật cười, nhìn cái bụng của y cười không ngớt. Lão Thực hòa thượng đỏ mặt lên:


- Có gì là đáng cười ? Hòa thượng cũng là người, bụng đói cũng biết kêu chứ !


Tiểu Ngọc nhoẻn miệng cười:


- Nhưng cái bụng của hòa thượng lại đặc biệt kêu thật dễ nghe !


Lão Thực hòa thượng nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Son môi đắng

Son môi đắng

"Rằng em không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người, vì em cũng đang lạc

24-06-2016
Xóm trọ

Xóm trọ

Thụy và Tuấn yêu nhau được một năm. Mong manh và hờ hững, đôi khi Thụy tự hỏi

01-07-2016
Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Yêu Em - Nữ Ma Đầu

Truyện xoay quanh về Lâm Thiên Vũ – giám đốc của một công ty lớn. Chính vì sự gả

21-07-2016 31 chương
Nhưng tôi không yêu em...

Nhưng tôi không yêu em...

Người đến và đi vốn dĩ là quy luật. Cảm xúc với từng người là duy nhất. Lúc còn

29-06-2016
Sự hối hận muộn màng

Sự hối hận muộn màng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Cuộc đời là

27-06-2016
Mẹ con Đậu Đũa

Mẹ con Đậu Đũa

 Tôi ngồi như pho tượng. Người cha ngượng ngùng xọc tay vào túi quần, lom khom tấm

01-07-2016