Tiểu Tường Tử liền hỏi:
bạn đang xem “Chỉ đao - Nam Kim Thạch” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Ngoài ra còn có việc gì sao?
Hoắc Vũ Hoàn chậm rãi nói:
- Chúng ta đưa vị lão phu tử này tới đây mục đích để thăm Tào lão phu tử.
Tiểu Tường Tử không khỏi ngạc nhiên:
- Vị lão phu tử này là ai vậy? Mà lại muốn hỏi thăm chủ nhân của tiểu nhân?
- Tiểu ca khoan hỏi đã, hiện giờ Tào lão phu tử có nhà không?
- Lão gia hiện đang ở bên trong, nhưng mà bệnh tình của người rất trầm trọng. Chỉ sợ...
Hoắc Vũ Hoàn vội cắt ngang lời hắn:
- Chỉ cần có ở nhà là tốt rồi.
Tiếp theo Hoắc Vũ Hoàn liền nghiêm sắc mặt nói:
- Vị lão phu tử này cũng họ Tào. Người từ Đồng Nhơn huyện ở tại Thanh Hải đến đây để gặp Tào lão phu tử.
Tiểu Tường Tử hỏi:
- Thật ra các vị có việc gì mà cần gặp lão gia của tiểu nhân?
- Từ xa xôi đến đây đương nhiên là có chuyện rồi. Tiểu ca bẩm báo lại với lão gia, là có vị tộc trưởng của dòng họ Tào ở Đồng Nhơn huyện đến. Tào lão phu tử lập tức sẽ hiểu ngay.
- Nhưng mà lão gia của tiểu nhân bệnh tình rất trầm trọng. Suốt ngày lão gia cứ hôn mê mãi, làm thế nào có thể đón tiếp các vị đây?
Hoắc Vũ Hoàn có vẻ hơi phật ý nói:
- Tiểu ca! Bọn ta y theo lễ mà cầu kiến. Không lẽ tiểu ca lại chối từ sao?
Tiểu Tường Tử gượng cười nói:
- Tiểu nhân nói toàn là sự thật, chứ đâu phải có ý muốn từ chối.
Hoắc Vũ Hoàn cười lãnh đạm nói:
- Tiểu ca! Chúng ta phải nói thật cho tiểu ca biết. Hai hôm trước, quí chủ nhân đã đến Đồng Nhơn huyện giết người, ngoài ra còn lấy đi cây Thanh Hồng bảo kiếm. Hơn nữa, trên tay quí chủ nhân còn bị thọ thương. Tất cả đây đều là sự thật.
Tiểu Tường Tử sửng sốt nói:
- Lão gia hơn một tháng nay suốt ngày chỉ nằm mê man trên giường bện. Ngay cả việc đứng dậy cũng đã khó khăn rồi, đừng nói chi đến chuyện tới Đồng Nhơn huyện giết người.
- Tiểu ca nói Tào lão phu tử thật sự bị bệnh?
- Việc lão gia bị bệnh mọi người trong thành Lan Châu này ai mà không biết? Bây giờ ngay cả việc mua bán cũng đã đóng cửa từ lâu, như thế còn giả được hay sao chứ?
Hoắc Vũ Hoàn thản nhiên nói:
- Việc này cũng dễ thôi. Tiểu ca dẫn bọn ta ra sau hậu viện xem thử, hư thật tự nhiên sẽ rõ ngay.
Tiểu Tường Tử nổi quạu nói:
- Ngươi dựa vào đâu mà không tin tưởng hả?
- Dựa vào kinh nghiệm lần trước. Ai dám bảo đảm lần này không phải là mưu chước của Song Long tiêu cục.
Cả hai càng nói càng to tiếng, Lý Thất Gia tuy là bị điéec nhưng cũng nhận biết hai người đang ở trạng thái căng thẳng. Lão liền dùng tay ra dấu hỏi Tường Tử.
Sau khi hiểu rõ sự tình, lão liền quyết định làm cho mọi người không thể nào ngờ đến...
Tiểu Tường Tủ vội truyền đạt lại ý của lão:
- Thất Gia của ta nói có thể đáp ứng yêu cầu của các vị nhưng mà phải có hai điều kiện.
Hoắc Vũ Hoàn hỏi:
- Là điều kiện gì?
Tiểu Tường Tử nói:
- Thứ nhất là chư vị phải nhẹ nhàng đi vào cũng như khi trở ra, để tránh kinh động tới bệnh nhân.
- Điều này đương nhiên rồi - Thứ hai là sau khi các vị đã điều tra tường tận, từ nay về sau các vị bảo đảm không đến đây quấy rầy nữa. Còn những điều ân oán thị phi trước kia cũng chấm dứt từ đây.
Hoắc Vũ Hoàn gật gật đầu nói:
- Được! Nếu như chúng ta nhìn lầm người thì xin cam chịu đắc tội. Nhưng mà ta muốn nói rõ trước một việc.
Tiểu Tường Tử cúi người nói:
- Xin cứ nói ra Hoắc Vũ Hoàn nghiêm giọng nói:
- Bọn ta hy vọn gặp được Tào Lạc Sơn thật, chứ không phải là kẻ giả mạo.
Tiểu Tường Tử cười nửa miệng:
- Nói chơi! Lần trước đã gạt các vị, lần này còn có thể giả mạo được sao?
Hoắc Vũ Hoàn phấn khởi nói:
- Được vậy thật là tốt. Xin tiểu ca dẫn đường cho Tiểu Tường Tử hướng về phía Lý Thất Gia làm vài động tác, rồi cả hai xoay lưng vào trong hậu viện.
Hoắc Vũ Hoàn ngầm nháy mắt cho Tào Phác và Mạnh Tôn Ngọc, sau đó cả ba cùng cất bước theo họ.
Trên đường đi, Hoắc Vũ Hoàn đã cho Mạnh Tôn Ngọc đi kế sau lưng Lý Thất Gia. Còn mình cố ý đi tuột ra sau, hạ thấp giọng nói với Tào Phác:
- Đợi lát nữa gặp mặt, lão tiền bối phải nhớ kiểm tra thật cẩn thận. Tốt nhất là nên bắt mạch xem lão ta có thật sự là bị bệnh hay không...
Tào Phác gật gật đầu ra chiều hiểu ý.
Mọi người đi băng qua khu hoa viên, nhắm thẳng về phía căn phòng ở phía sau hậu viện.
Những nơi họ đi qua tất cả đều im lặng. Ngoài những tên a hoàn và bọn vú già ra, hình như không có ai là đáng khả nghi. Càng không thấy có cao thủ mai phục.
Hoắc Vũ Hoàn không khỏi bồn chồn lo lắng, ngầm căn dặn Mạnh Tôn Ngọc:
- Nếu như lát nữa có động thủ, Tào Lạc Sơn để cho ta lo liệu. Mạnh lão đệ cứ việc lo bảo vệ cho Tào lão phu tử...
Nói tới đây, cả bọn đã đến trước cửa phòng.
Tiểu Tường Tử đưa tay lên gõ nhẹ ba cái. Cánh cửa phòng liền mở ra. Từ bên trong có một cái đầu ló ra. Thì ra đó chính là a hoàn Nghênh Xuân.
Nghênh Xuân thấy bên ngoài có nhiều người đến, liền ngạc nhiên lên tiếng hỏi:
- Định làm gì vậy?
Tiểu Tường Tử nói:
- Ba vị khách này muốn gặp lão gia Đương nhiên Nghênh Xuân không nhận ra Hoắc Vũ Hoàn, ả chau mày lại nói:
- Lão gia vừa mới ngủ, làm sao có thể tiếp khách cho được?
- Nhưng mà các vị khách đây nhất định đòi gặp lão gia. Hơn nữa, Thất Gia cũng đã chấp thuận.
Hoắc Vũ Hoàn bước lên trên một bước hạ giọng nói:
- Bọn ta chỉ cần nhìn lão phu tử, chứ không hề nói chuyện với lão đâu mà các vị lo ngại.
Nghênh Xuân nói:
- Các ngươi là ai? Tại sao lại muốn gặp lão gia của chúng tôi? Đợi vài ngày nữa các người quay trở lại không được sao?
Hoắc Vũ Hoàn mỉm cười đáp:
- Vị tiền bối này cũng là một vị danh y. Biết đâu vị tiền bối đây có thể trị khỏi cho Tào lão phu thì sao?
Nghênh Xuân đột nhiên cảm thấy giọng nói của Hoắc Vũ Hoàn rất quen tai. Ả liền ngạc nhiên hỏi:
- Ngươi là Hoắc Vũ Hoàn từ tốn đáp:
- Tại hạ là người của Hoàn Phong Thập Bát Kỳ phái đến.
Nghênh Xuân kêu lên một tiếng thất thanh, sắc mặt đột nhiên chuyển thành màu trắng bệt. Ả lập tức đưa mắt nhìn Lý Thất Gia ra chiều ngầm hỏi tại sao lão lại đưa bọn người xấu này đến đây.
Nhưng Lý Thất Gia vẫn thản nhiên không hề có biểu hiện gì. Lão chỉ gật đầu nhè nhẹ hai cái.
Nghênh Xuân bất đắc dĩ đành vén bức màn lên.
Hoắc Vũ Hoàn liền bước vào bên trong.
Mạnh Tôn Ngọc và Tào Phác cũng cất bước theo sau.
Vừa bước vào trong cả ba lập tức ngưng thần đề khí, đảo mắt nhìn quanh xem cách bố trí bên trong.
Đây là gian phòng ngủ rất sang trọng và thanh nhã. Giữa phòng có đặt bàn bát tiên, trên tường có treo những bức danh họa.
Có điều không khí trong phòng rất âm u. Những vật dùng để lung tung, dường như chủ nhân của nó lâu lắm rồi không hề sắp xếp lại.
Cả ba không hẹn mà cùng nhìn về phía chiếc giường có rèm phủ phía ngoài. Chỉ thấy trên giường có một lão nhân đang nằm. Trên người lão được phủ kín bằng một tấm chăn.
Còn trên đầu đội một chiếc nón nỉ che quá nửa mặt.
Máu nóng trong người Tào Phác chạy khắp thân. Lão hừ lên một tiếng định xông đến bên giường.
Hoắc Vũ Hoàn thấy vậy liền đưa ta ngăn cản nói:
- Lão tiền bối xin hãy bình tĩnh đừng để trúng kế bọn chúng.
Câu nói này Vũ Hoàn muốn nhắc nhở Tào Phác, đồng thời cũng nhằm nhắc nhở luôn cả Mạnh Tôn Ngọc. Lỡ như trên giường không phải là Tào Lạc Sơn, lúc ấy cánh cửa đóng lại phải làm sao đây?
Mạnh Tôn Ngọc liền xoay người lại canh giữ lối thoát thân. Nhưng mà bọn họ đã dự tính sai. Bỏi vì lúc ấy Nghênh Xuân đã bước vào trong.
Không chỉ có Nghênh Xuân mà ngay cả Lý Thất và Tiểu Tường Tử cũng cùng bước vào theo. Chỉ có mấy tên hán tử là đứng bên ngoài chờ lệnh.
Chương trước | Chương sau