Cô nương mặc quần đỏ nói:
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
- Chàng có nghe nói qua phía nam có một võ lâm thế gia họ Công Tôn không ?
Liên Nhất Liên đáp:
- Ta có nghe nói, người nhà đó bằng vào Bát Quái Kiếm mà thành danh, võ công rất ghê gớm.
Nàng ngẫm nghĩ, lại nói:
- Nghe nói người nhà đó hiện tại toàn bộ đã chết hết.
Cô nương mặc quần đỏ hỏi:
- Chàng có biết bọn họ sao lại chết không ?
Liên Nhất Liên đáp:
- Không rõ lắm.
Cô nương mặc quần đỏ kể:
- Là chết trong tay một nữ nhân có nửa mặt, ả ta trước hết bắt trói hết mấy chục người lớn nhỏ toàn gia, chém nát phân nửa mặt bọn họ, lại đem bọn họ bỏ vào nơi thâm sơn không có người ở chờ chết.
Liên Nhất Liên hỏi:
- Lẽ nào trước khi ả giết người đều phải trước tiên phá nát nửa mặt người ta ?
Cô nương mặc quần đỏ đáp:
- Thường thường là vậy.
Liên Nhất Liên thở dài:
- Nữ nhân đó xem chừng rất ác độc.
Cô nương mặc quần đỏ hỏi:
- Nếu quả ả không ác độc, làm sao lại bị người ta kêu là Bán Diện La Sát ?
Liên Nhất Liên hỏi:
- Ả đã là Bán Diện La Sát, lẽ nào người có hai khuôn mặt chính là Song Diện Nhân Ma ?
Cô nương mặc quần đỏ thấp giọng:
- Tôi nghĩ nhất định là vậy.
Một người là la sát, một người là nhân ma, đích xác đều đáng sợ như quỷ.
Liên Nhất Liên cũng biết bọn họ đáng sợ, lại không tưởng được bọn họ sao lại xuất hiện ở đây.
Cô nương mặc quần đỏ hiển nhiên cũng nghĩ không ra:
- Triệu gia cùng bọn họ chừng như tịnh không có thù hận gì, bọn họ tuy hung ác, cũng tuyệt không dám vô cớ tìm đến phá quấy Đại Phong Đường.
Nàng ta thở dài, lại nói:
- Trừ phi sư ca của ta ra ngoài gây họa, đắc tội với mấy quái vật giết người không chớp mắt đó.
Nàng ta tỏ vẻ rất lo lắng.
Cho nên Liên Nhất Liên cố ý giả bộ dạng không quan tâm gì hết, cười lạnh:
- Hiện tại nửa khuôn mặt của hắn có lẽ đã bị bằm nát, không biết nữ la sát đó chuẩn bị đem hắn bỏ đi đâu chờ chết.
Nàng vốn muốn hù dọa vị cô nương kia, trái lại chính nàng lại bị hù.
Bởi vì nàng bỗng nghĩ đến những chuyện đó quả thật có thể xảy ra.
Hiện tại Triệu Vô Kỵ không chừng thật đã bị người ta bằm nát nửa bên mặt, nằm dài ở một chỗ không người chờ chết.
Cô nương mặc quần đỏ nhìn nàng, bỗng nói:
- Tôi thấy chàng nhất định là một bằng hữu rất tốt của sư ca tôi.
Liên Nhất Liên đang ngây người.
Cô nương mặc quần đỏ lại nói:
- Bởi vì tôi thấy miệng chàng tuy nói rất cứng, kỳ thật trong tâm lại rất quan tâm cho huynh ấy.
Liên Nhất Liên hỏi:
- Ngươi thật thấy được ta đối với hắn rất quan tâm ?
Cô nương mặc quần đỏ đáp:
- Thật.
Liên Nhất Liên cười cười.
Lúc nàng cười, mắt lại híp thành một đường tơ, lại lộ xuất hai lúm đồng tiền vừa sâu vừa tròn.
Nhưng ai cũng không biết tại sao lần này bộ dạng nàng cười lại không dễ nhìn cho lắm, đơn giản giống như đang khóc.
Cô nương mặc quần đỏ nói:
- Nếu quả sư ca tôi biết chàng quan tâm đến huynh ấy như vậy, nhất định sẽ coi chàng là bằng hữu tốt nhất.
Liên Nhất Liên thốt:
- Nếu quả ta nói cho nàng biết một chuyện, nàng nhất định sẽ cảm thấy rất kỳ quái.
Cô nương mặc quần đỏ hỏi:
- Chuyện gì ?
Liên Nhất Liên đáp:
- Hắn chưa bao giờ coi ta là bằng hữu, sau này cũng không thể coi ta là bằng hữu.
Cô nương mặc quần đỏ quả thật cảm thấy kỳ quái:
- Sao vậy ?
Liên Nhất Liên không nói gì. Nàng xem chừng là một người rất cởi mở, lại khơi khơi chừng như có rất nhiều bí mật.
Rất nhiều bí mật tuyệt không thể nói ra cho bất kỳ một ai biết.
Nãy giờ vốn không còn nghe thấy tiếng cười nữa, bây giờ lại ẩn ẩn ước ước truyền tới.
Ba người còn đáng sợ hơn cả quỷ kia xem chừng vẫn chưa chịu buông tha bọn họ.
Liên Nhất Liên hỏi:
- Nàng thấy hai người bọn ta có thể đối phó bọn chúng không ?
Cô nương mặc quần đỏ đáp:
- Không thể.
Liên Nhất Liên hỏi:
- Công phu của nàng tịnh không dở, sao lại phải sợ bọn chúng ?
Cô nương mặc quần đỏ đáp:
- Bởi vì tôi chưa bao giờ dám đánh với người ta, chỉ cần vừa nhìn thấy máu, tôi xỉu liền.
Nguyên lai nàng ta cũng là người lúc nào cũng có thể xỉu.
Thứ duy nhất tệ hơn một nữ nhân lúc nào cũng có thể xỉu là hai nữ nhân lúc nào cũng có thể xỉu.
May là bọn họ hiện tại vẫn còn chưa xỉu, cho nên bọn họ còn ngửi thấy một mùi thơm.
oo Mùi thơm của thịt bò hầm.
Thứ duy nhất có thể phát xuất mùi thơm của thịt bò hầm, chỉ có thịt bò hầm.
Muốn hầm thịt bò, không những cần có thịt bò, còn cần có dầu, có muối, có lò lửa, có chảo.
Những thứ đó thông thường chỉ có ở nhà bếp.
Nhà bếp thông thường đều là nơi làm cho người ta cảm thấy rất an toàn, rất ấm cúng.
Một người đang hầm thịt bò thông thường đều không thể nghĩ đến giết người.
Một người muốn giết người thông thường đều không thể đi vào nhà bếp.
Cho nên bọn họ quyết định đi đến nhà bếp.
Nhà bếp nằm đằng sau một bức tường thấp xây bằng gạch đỏ, trong một khu vường rộng rãi.
Đèn đuốc trong nhà bếp sáng choang, trong vườn lại rất tối tăm, chỉ có một ánh đèn loáng thoáng lọt ra từ hai cánh cửa sổ nho nhỏ, rọi lên người một người đang ngồi trên một cái ghế trúc ngoài cửa.
Người trong nhà bếp xem chừng không ít, trong vườn lại chỉ có một mình người đó đang ngồi trên ghế trúc.
Từ lúc Liên Nhất Liên và cô nương mặc quần đỏ phóng qua bức tường thấp vào vườn, mùi thịt bò hầm lại đã không còn ngửi thấy nữa.
Bởi vì một dĩa thịt bò hầm đã bị người đó liệng xuống cống.
Thịt bò hầm thơm phức, đáng lẽ nên chui vào bao tử, tại sao lại liệng đi ?
Bởi vì có ngươi bưng dĩa thịt bò hầm đó ra, đưa đến trước mặt người ngồi ghế trúc.
Người đó ngửi ngửi, thở dài, quăng liền xuống cống.
Thịt bò hầm đó đâu có tệ gì, Liên Nhất Liên và cô nương mặc áo đỏ đều nghĩ là rất thơm.
Chương trước | Chương sau