Gã đặc biệt cường điệu hai chữ "thân thể", đối với thân thể người khác, gã luôn luôn rất có hứng thú.
bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Thiên Thiên chỉ cảm thấy toàn thân nổi da gà, chừng như toàn thân bị muỗi bu chích. Nàng cũng hy vọng bọn chúng có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ, nàng tin rằng Triệu Vô Kỵ nhất định có cách đối phó những người đó, nàng đối với Triệu Vô Kỵ luôn luôn có lòng tin tuyệt đối.
Dương Kiên trừng mắt nhìn nàng :
- Hiện tại ta có phải đã nói rất rõ mọi chuyện rồi chứ?
Thiên Thiên chỉ còn nước gật đầu.
Đường Lực thốt :
- Tốt.
Gã lại hỏi Khúc Bình :
- Triệu Vô Kỵ có thật đang trốn trên Cửu Hoa sơn không?
Khúc Bình đáp :
- Phải.
Đường Lực thốt :
- Sáng sớm ngày mai bọn ta lên núi, đêm hôm nay nghỉ ở đây.
Gã quay mình nhìn Vệ Phượng Nương :
- Ngươi xuống nhà bếp nấu vài món cho bọn ta ăn, xem bộ dạng của ngươi là biết ngươi nấu ngon lắm.
Thiên Thiên nói theo :
- Để ta đi theo.
Đường Lực thốt :
- Ngươi không thể đi.
Thiên Thiên hỏi :
- Tại sao?
Đường Lực đáp :
- Bởi vì ngươi đã sinh bệnh.
Câu nói đó còn chưa dứt, gã đã xuất thủ như thiểm điện, điểm huyệt Thiên Thiên.
Gã xuất thủ vừa nhanh vừa độc, võ công của Thiên Thiên trước mặt gã đơn giản giống như một đứa con nít.
Trên mặt Đường Lực lộ vẻ thỏa mãn :
- Hiện tại ta chỉ muốn thư thư thả thả ăn uống.
Đường Mãnh cười ngất :
- Chủ ý đó cực hay.
* * * * *
[Phi Nhân Gian]
Phượng Nương co rúc trong góc phòng, cả người con cuộn lại thành một khối, chỉ cam thấy quá mệt mỏi, thương tâm, lại còn tuyệt vọng.
Bọn chúng tịnh không cầm giữ nàng, cũng không điểm huyệt nàng, bọn chúng căn bản không sợ nàng đào tẩu.
Con heo dâm tiện biến thái kia thậm chí chắc còn hy vọng nàng bỏ trốn.
Trong tâm nàng đã phát thệ, tuyệt không bỏ trốn, tuyệt không làm bất cứ chuyện gì có thể kích nộ bọn chúng.
Nàng chỉ hy vọng Thiên Thiên cũng có thể làm như nàng, dưới tình huống này, bọn họ chỉ còn nước chịu đựng nghe lời.
Nhưng sau này ra sao, bọn họ phải chịu đựng bao lâu, nàng cả nghĩ tới cũng không dám nghĩ tới.
Hai chỗ ngồi trong phòng đều đã bị Đường Lực và Đường Mãnh chiếm cứ, sau khi uống rượu bọn chúng ngủ như heo vậy.
Cả Khúc Bình cũng bị bọn chúng điểm huyệt.
Bọn chúng dùng một sợi dây thừng trói hắn và Thiên Thiên chung một chỗ.
Đường Mãnh cười ngất :
- Ngươi có muốn làm gì thì cứ tùy tiện làm, không quan hệ gì tới bọn ta.
Khúc Bình không thể động.
Đường Mãnh lại cười :
- Nhìn được lại ăn không được, tư vị đó nhất định không quá dễ chịu.
Gã rất đắc ý, đó vốn là chủ ý của gã, gã cũng đã điểm huyệt Khúc Bình.
"Hiện tại còn chưa tìm ra Triệu Vô Kỵ, bọn ta tại sao lại phải để cho hắn chiếm tiện nghi trước?"
Khúc Bình không ngờ vẫn mỉm cười :
- Không quan hệ gì, ta không vội.
Thiên Thiên không dám mở mắt.
Nàng chỉ cần hí mắt là phải nhìn thấy khuôn mặt ngụy quân tử vô sỉ của Khúc Bình.
Mặt Khúc Bình cách mặt nàng không tới nửa thước.
Không cần biết Thiên Thiên dụng lực tới cỡ nào để tránh né, thân thể hai người vẫn ép dính vào nhau.
Nàng hận không thể thò tay bóp cổ hắn, nàng chưa từng gặp phải thứ nam nhân vô sỉ bỉ ổi như vậy.
Nhưng nhiệt lực và khí vị đặc biệt trên mình hắn lại khiến cho trong tâm nàng có cảm giác rối loạn kỳ diệu.
Nàng chỉ hy vọng đêm nay chóng trôi qua, ngày mai sẽ ra sao?
Nàng cũng không dám nghĩ đến.
Mệt mỏi và bi thương cực độ chung quy đã khiến cho Phượng Nương hôn hôn mê mê chợp mắt.
Nhưng nàng lại bất chợt tỉnh dậy, toàn thân lập tức cứng ngắc.
Một bàn tay to lớn nhám thô đang lần theo chân nàng, mò dọc hông nàng, tháo cởi y phục nàng.
Nàng muốn la lên, muốn ói.
Nàng ói không ra, lại không dám la, nàng biết nếu quả kích nộ con heo đó, hậu quả chỉ lại càng khốn đốn.
Nhưng bàn tay mò mẫm đó càng lúc càng không thể chịu đựng nổi.
Bình sinh đây là lần đầu tiên nàng nghĩ đến chết, chỉ tiếc nàng cả chết cũng chết không được.
Áo nàng đã bị cởi ra.
Bàn tay nhám xàm tiếp tục sờ sẫm trên da thịt mềm mại căng chắc của nàng, một hơi thở sặc mùi rượu chầm chậm kề sát cổ nàng.
Nàng đã vô phương khống chế lấy mình, toàn thân chợt bắt đầu run rẩy không ngừng.
Sự run rẩy đó càng kích thích tình dục của gã đàn ông đó, tay gã càng điên cuồng, càng gấp gáp.
Đột nhiên giữa lúc đó, tay đã bị gạt bắn ra, người bị đẩy văng ra.
Đường Mãnh giận dữ hét :
- Con đà bàn này đâu có phải của con rùa rút đầu kia, lão tử tại sao lại không động đến được?
Thanh âm của Đường Lực băng lãnh :
- Mau lên giường ngủ cho yên, nếu không ta đánh gãy cả hai tay ngươi.
Đường Mãnh không ngờ không dám phản kháng.
Phượng Nương dụng lực cắn chặt môi, cắn đến trào máu, hiện tại toàn thân chợt buông thả, chung quy nhịn không được khóc rống lên.
Đôi mắt như độc xà đó đang nhìn nàng chăm chăm trong bóng tối, không ngờ lại thò tay ra lau nước mắt cho nàng.
Đối với tên đàn ông này, nàng cũng không biết nên cảm kích? Kinh tởm? Hay là ghê sợ?
Nàng sợ gã đã tiến được một bước, sẽ tiến thêm bước nữa.
May là bàn tay của Đường Lực sau khi nhẹ nhàng vuốt mặt nàng một cái là lập tức đứng dậy bỏ đi.
Nàng phảng phất nghe thấy gã thở dài nhè nhẹ.
Sáng sớm ngày thứ hai, Phượng Nương thức sớm nấu một nồi cháo, trước tiên múc một chén đầy cho Đường Lực.
Lần này Đường Lực không ngờ lại tránh né mục quang của nàng, cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái, chỉ lạnh lùng thốt :
- Ăn xong cháo, bọn ta lên núi liền.
* * * * *
Bốn mươi tám ngọn núi như chín đóa hoa sen.
Bọn họ đã qua "Dũng Tuyền Đình", "Định Tâm Thạch", "Bán Tiêu Đình", "Đại Tiên Kiều", "Tiểu Tiên Kiều", lại qua "Vọng Giang Lâu", "Mai Đàn Lâm", vượt qua tám mươi bốn nấc thang "Thê Lăng Tử Hà", nhìn thấy nhục thân tháp điện của Địa Tạng Bồ Tát.
Bọn họ đối với Bồ Tát tịnh không có hứng thú.
Bọn họ chung quy đã lên đến Thiên Đài Phong, chỉ nhìn thấy mây trôi nước chảy, núi rừng trùng điệp, đường đèo cheo leo, vách núi thẳng đứng, đá phủ rong rêu, nhánh tùng tách kẽ núi, cũng không biết là sức người tạo thành? Hay là do sức trời?
Muốn leo lên vách Thiên Đài Sơn dựng đứng, còn phải xuyên qua mấy tầng mây khói.
Chân Phượng Nương đã nứt rạch đổ máu, đầu tóc rối bù, y phục thấm đẫm mồ hôi.
Chương trước | Chương sau