Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 80 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 4 - Chôn sống, độc dược và ám khí

↓↓

- Hắn cũng biết tự hắn tuyệt không phải là địch thủ của cừu nhân của hắn, Thượng Quan Nhẫn.

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đường Lực hỏi :


- Cho nên hắn sợ đi báo thù, sợ tìm ra Thượng Quan Nhẫn?


Khúc Bình đáp :


- Hắn sợ muốn chết.


Đường Lực hỏi :


- Cho nên hắn trốn đến đây?


Khúc Bình lạnh lùng đáp :


- Nhân gian đã không còn có đất cho hắn để đặt chân!


Đường Lực thốt :


- Ta hy vọng lời nói của ngươi là nói thật.


Khúc Bình đáp :


- Không cần biết là thật hay giả, tất cả đều có thể phơi bày trong chốc lát, ta tại sao lại phải nói láo?


Đường Lực thốt :


- Được, ngươi dẫn bọn ta đi.


Khúc Bình nói :


- Ta không thể đi.


Đường Lực hỏi :


- Tại sao?


Khúc Bình đáp :


- Ta đã bán đứng hắn, hắn một khi nhìn thấy ta là nhất định giết chết ta trước.


Hắn cười khổ, lại nói :


- Võ công của Triệu Vô Kỵ tuy tịnh không cao gì lắm, muốn giết ta lại không khó gì, lúc đó bọn ngươi đương nhiên cũng không thể cứu ta.


Đường Lực cười lạnh :


- Lẽ nào ngươi nghĩ ta không thể giết ngươi?


Khúc Bình đáp :


- Bọn ngươi chỉ cần xoay bia đá đó, có thể biết lời nói của ta là thật hay giả, nếu quả hắn không có ở trong đó, bọn ngươi có quay trở lại giết ta cũng không muộn gì.


Dương Kiên chằm chằm nhìn hắn, chầm chậm thò hai ngón tay ra điểm vào nhuyễn huyệt dưới hông hắn.


Khúc Bình hoàn toàn không tránh né.


Tay Đường Lực chợt lướt qua, điểm lên huyệt Huyền Cơ của Thiên Thiên.


Thủ pháp gã dùng tịnh không nặng nề, nhưng lại chuẩn phi thường.


Thiên Thiên lập tức mềm nhũn người.


Khúc Bình cũng ngã quỵ, bởi vì tay Đường Lực lại xoay lại, cũng điểm lên huyệt Huyền Cơ của hắn.


Dương Kiên lạnh lùng thốt :


- Ngươi nên biết Đường gia không những có ám khí độc môn, cũng có thủ pháp điểm huyệt độc môn.


Khúc Bình biết.


Thủ pháp điểm huyệt độc môn của Đường gia cũng giống như ám khí độc môn của Đường gia, ngoại trừ đệ tử Đường gia ra, không có ai có thể giải trừ được.


Đường Lực thốt :


- Cho nên nếu ta không quay trở về, bọn ngươi cũng chỉ còn nước nằm đây chờ chết.


Chờ chết còn thảm hơn cả chết.


Phượng Nương chợt nói :


- Nếu quả ngươi tìm ra Triệu Vô Kỵ, có thể để bọn ta gặp mặt một lần không?


Câu nói đó nàng đã muốn nói từ rất lâu, nàng chưa nói ra chỉ vì nàng một mực không biết nói ra sẽ có hậu quả gì.


Đường Lực ngưng thị nhìn nàng, trong đôi mắt như độc xà, biểu tình đột nhiên biến thành rất kỳ quái.


Phượng Nương cúi đầu :


- Ta cũng không biết thù hận giữa các người làm sao mà chấm dứt được, ta chỉ muốn tái kiến chàng một lần.


Đường Lực lạnh lùng thốt :


- Chỉ cần có thể nhìn thấy hắn thêm một lần, ngươi có chết cũng cam tâm tình nguyện?


Phượng Nương dụng lực cắn chặt môi, chầm chậm gật đầu.


Biểu tình trong ánh mắt của Đường Lực càng kỳ quái, cũng không biết là thù hận?


Hay là bi thương? Hay ghen tị?


Thiên Thiên nhìn hắn chằm chằm, biểu tình trong mắt nàng cũng rất kỳ quái.


Nàng cũng đang đợi lời phúc đáp của Đường Lực.


Nhưng Đường Lực không nói gì, dụng lực thắt lại cái bao giắt bên hông, mang bao tay da nai vào, sắc mặt âm trầm chẳng khác gì sương lạnh trên đỉnh núi.


Sau đó gã bỏ đi, cả nhìn cũng không nhìn Phượng Nương tới một lần.


Đường Mãnh đột nhiên lại quay đầu lại :


- Được, ta đáp ứng ngươi, nhất định để ngươi tái kiến hắn một lần.


Gã vỗ nhẹ cái bao da bên hông, cười ngất :


- Chỉ bất quá lúc đó hắn còn sống hay đã chết, ta không thể đảm bảo.


Sắc trời u ám.


Phượng Nương trơ trọi giữa sương gió, si si nhìn ba chữ "Phi Nhân Gian" trên bia đá.


Tuy đã là tháng bảy, gió núi lại lạnh như dao cắt.


Huynh đệ Đường gia đã vượt qua bia đá, bọn chúng có thể tìm ra Triệu Vô Kỵ không? Tìm ra thì sao?


Nàng tuy không biết võ công, nhưng nàng cũng biết sự khủng khiếp của ám khí độc môn của Đường gia.


Biểu tình lúc Đường Lực bỏ đi càng đáng sợ hơn, hà huống còn có tên điên tàn khốc biến thái kia.


Bọn chúng tuyệt không buông tha cho Triệu Vô Kỵ, đợi đến lúc gặp lại Triệu Vô Kỵ, chỉ sợ đã không còn trên nhân gian.


Phượng Nương chầm chậm quay người nhìn Khúc Bình, buồn bã hỏi :


- Đại Phong đường đối đãi với ngươi tịnh không bạc, ngươi tại sao lại làm như vầy?


Khúc Bình không mở miệng.


Thiên Thiên cười lạnh :


- Hắn căn bản không phải là người, chị hà tất phải nói chuyện với hắn.


Phượng Nương cúi đầu, lại đã rơi lệ đầy mặt.


Thiên Thiên nhìn nàng, trong mắt lại lộ xuất thứ biểu tình rất kỳ quái, chợt hỏi :


- Chị có thật lo lắng cho Triệu Vô Kỵ không?


Phượng Nương quay mặt kinh hãi nhìn Thiên Thiên :


- Lẽ nào ta còn có thể lo lắng cho người khác sao?


Thiên Thiên thốt :


- Tôi tịnh không có ý khác, chỉ bất quá...


Phượng Nương không để nàng ta nói hết :


- Em nên biết, nếu Triệu Vô Kỵ đã chết, tôi cũng tuyệt không thể sống.


Thiên Thiên thở dài nhè nhẹ :


- Nếu quả Triệu Vô Kỵ đã chết, còn có ai có thể sống?


Nàng ta lại nhìn Phượng Nương chăm chăm một hồi rất lâu :


- Không càn biết ra sao, chị cũng là chị dâu của tôi.


Phượng Nương thốt :


- Tôi còn sống là người của Triệu gia, có chết cũng là quỷ của Triệu gia.


Thiên Thiên nói :


- Vậy tôi muốn xin chị một chuyện.


Phượng Nương hỏi :


- Chuyện gì?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Bạch Cốt Lâm - Cổ Long

Giới thiệu: Trung Nguyên Tứ Tuyệt là bốn người có võ công siêu tuyệt trong võ

11-07-2016 40 chương
Tấm lòng của cha

Tấm lòng của cha

Giờ trả bài tập làm văn luôn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho

01-07-2016
Sở thích

Sở thích

Em thích nhìn người khác từ trên cao, từ đằng xa và nhất là từ đằng sau. Vì em thấy

24-06-2016
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Nhẹ nhàng như mây

Nhẹ nhàng như mây

Vậy là chồng chị Tư chết thiệt rồi. Nghe đâu chết vì ăn nhầm mấy cái nấm độc

25-06-2016
Về nhà

Về nhà

Trong khi đợi bạn tôi ở sân bay, tôi đã chứng kiến những khoảnh khắc đáng quí nhất

01-07-2016
"Vàng Anh" ơi

"Vàng Anh" ơi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Tôi không

27-06-2016

XtGem Forum catalog