Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long - Chương 4 - Chôn sống, độc dược và ám khí

↓↓

Khúc Bình đáp :

bạn đang xem “Bạch Ngọc Lão Hổ - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ta muốn hai con.


Đêm hôm đó, trước khi bọn họ ngủ, lại đi lục lọi khắp nhà thêm một lần nữa, xác định tuyệt không có ai trốn ở đó rồi mới khóa chặt cửa, leo lên giường ngủ.


Bọn họ ngủ không ngon giấc.


Sang sáng sớm ngày sau, bọn họ đẩy cửa bước ra, ngoài cửa không có búp bê đất sét, cũng không có búp bê gỗ.


Ngoài cửa chỉ có một con búp bê vải nhồi bông, một con rất lớn.


Thiên Thiên trừng trừng nhìn Phượng Nương.


Phượng Nương tuy cũng ngây người, lại biết trong tâm Thiên Thiên đang nghĩ gì.


Người khác vô luận là muốn gì, người đó đều không để ý tới, chỉ có Phượng Nương mở miệng y mới đem đến.


Lẽ nào y là "bằng hữu" của Phượng Nương?


Y thật ra là "bằng hữu" nào? Sao không dám lộ mặt?


Chuyện đó Phượng Nương cũng không có cách giải thích, bởi vì chính nàng cũng không nghĩ ra.


Nàng đâu có biết ai ở đây.


Thiên Thiên chớp chớp mắt, chợt nói :


- Đồ ăn chị nấu tôi đã ngán rồi, tôi muốn đổi khẩu vị.


Phượng Nương hỏi :


- Em muốn an gì?


Thiên Thiên đáp :


- Tôi muốn ăn sườn heo nướng và thịt bò hầm tương Dật Hoa, còn muốn ăn bánh bao thịt Tuân Bất Lý nữa.


Những món đó đều là những món điểm tâm nổi tiếng ở kinh thành.


Dật Hoa Trai ở thành tây, hầm thịt dùng một cái lò cũ kỷ, nghe nói đã hai ba trăm năm chưa dập tắt lửa, thịt hầm bọn họ bán chỉ cần ăn một miếng là có thể phân biệt tư vị khác biệt.


Tuân Bất Lý ở hẻm tây, bánh bao làm ở đó cũng tuyệt không có chỗ nào bì kịp.


Khoảng cách từ kinh thành đến đây có hơn ngàn dặm, cho dù là chim bay cũng không có cách nào nội trong nửa ngày đem về.


Phượng Nương biết Thiên Thiên cố ý làm khó, lập tức nói :


- Cực hay, đêm hôm nay ta cũng muốn ăn.


Thiên Thiên còn chưa an tâm :


- Chị muốn ăn gì?


Phượng Nương nói từng tiếng :


- Ta muốn ăn sườn heo và thịt bò hầm tương Dật Hoa, còn có bánh bao thịt Tuân Bất Lý nữa.


Bọn họ lại đi ra ngoài cả ngày, trong tâm lại đang nghĩ đến thịt hầm và bánh bao.


Người đó cho dù tài nghệ chọc trời cũng không có cách nào đến kinh thành mang những thứ đó về kịp.


Thiên Thiên trong bụng cười lạnh :


- Để ta xem ngươi sau này có còn diễn trò nữa hết.


Mặt trời còn chưa lặn, bọn họ đã vội quay về.


Trên bàn quả nhiên có bài một dĩa sườn heo và thịt bò hầm tương, hai chục cái bánh bao còn nóng hổi bốc khói.


Đó vẫn không phải là chuyện ly kỳ.


Ly kỳ là thịt hầm quả nhiên có tư vị của Dật Hoa Trai, vừa ăn vào là đã có thể nhận ra mùi vị của cái lò cũ kỹ lâu đời, chỗ khác không có được, một điểm nhỏ cũng tuyệt đối không giả được.


Khúc Bình cũng thích ăn thứ thịt hầm đó, nhưng hiện tại ăn vào miệng lại không biết có tư vị gì.


Thiên Thiên lại chằm chằm nhìn Phượng Nương cười lạnh :


- Xem ra bằng hữu của chị quả thật tài nghệ không phải kém cỏi gì.


Phượng Nương không trách nàng ta.


Chuyện này thật quá kỳ quái, vốn khó tránh khỏi khiến cho người ta hoài nghi.


Thiên Thiên hỏi :


- Bằng hữu của chị là ai? Đã đến đây tại sao lại không ngồi ăn cơm chung với bọn ta?


Nàng ta cố ý làm bộ cười rất khoan khoái :


- Không cần biết ra sao, những thứ này đều là do y mua từ xa đem về.


Khúc Bình chợt hỏi :


- Bao xa?


Thiên Thiên đáp :


- Rất xa.


Khúc Bình thốt :


- Nàng có thể nội trong nửa ngày đi đến một nơi xa như vậy mua mấy thứ này về không?


Thiên Thiên đáp :


- Ta không thể.


Khúc Bình hỏi :


- Nàng có nghĩ ra trong thiên hạ có ai có thể nội trong nửa ngày đến kinh thành mua mấy thứ này về không?


Thiên Thiên đáp :


- Ta nghĩ không ra.


Khúc Bình nói :


- Ta cũng nghĩ không ra, bởi vì trên thế gian căn bản không có ai có thể làm được chuyện đó.


Thiên Thiên thốt :


- Nhưng hiện tại những thứ này lại đã đặt ngay trên bàn.


Khúc Bình thở dài :


- Ta chỉ bất quá nói không có "người" nào có thể làm được chuyện như vầy.


Hắn đặc biệt cường điệu chữ "người".


Thiên Thiên đột nhiên lại cảm thấy phát lãnh :


- Lẽ nào ngươi muốn nói nơi đây có quỷ?


* * * * *


[Chủ nhân Quỷ Ốc]


Quỷ có thể nghe được mình nói chuyện, không cần biết giọng mình nói nhỏ tới cỡ nào, quỷ đều có thể nghe được, mình lại không nghe được quỷ nói.


Quỷ có thể nhìn thấy mình, nhất cử nhất động của mình quỷ đều có thể nhìn thấy, cho dù trong bóng tối cũng có thể nhìn thấy, mình lại không nhìn thấy quỷ, cho dù quỷ ở sát bên cạnh mình, mình cũng không nhìn thấy.


Quỷ không cần thắp đèn. Trong gian ốc này cái gì cũng có, lại không có đèn.


Quỷ có thể trong chốc lát đi xa nghìn dặm, mình lại phải cưỡi ngựa tung vó cả ba ngày ba đêm mới có thể vội vàng về tới nơi.


"Bằng hữu" của Phượng Nương lẽ nào không phải là người? Là quỷ? Gian ốc này lẽ nào lại là quỷ ốc?


Đêm đầy sao.


Dưới ánh sao, dòng suối treo vắt nhìn giống hệt như một sợi dây thắt lưng thuần ngân.


Phượng Nương chầm chậm đi dọc theo dòng nước. Nàng ngủ không được, trong tâm nàng rất ngột ngạt, không những bực bội, hơn nữa lại rất sợ, sợ muốn chết.


Nàng tịnh không sợ quỷ. Nếu quả nơi đây thật có quỷ, đã không đối tốt với nàng như vậy, nàng cũng không cần phải sợ.


Nàng từ nhỏ đã không sợ quỷ, nàng cảm thấy có những người còn đáng sợ hơn cả quỷ.


Không cần biết là người hay là quỷ, chỉ cần chân tâm đối tốt với nàng, nàng đều cảm kích như nhau.


Nàng sợ chỉ vì nàng chợt nghĩ đến Triệu Vô Kỵ.


Tuy trên thế gian này thật sự có quỷ hồn đi nữa, cũng chỉ có quỷ hồn của Triệu Vô Kỵ mới có thể đối tốt với nàng như vậy.


Lẽ nào Vô Kỵ đã chết? Lẽ nào người đó chính là Vô Kỵ?


Nàng không dám nghĩ nữa, cũng không dám đề khởi trước mặt Thiên Thiên, nàng phát giác giữa bọn họ đã sinh sôi một khoảng cách.


Đó có lẽ chỉ vì bọn họ vốn không phải là bằng hữu thân mật, quan hệ giữa bọn họ chỉ vì Vô Kỵ mới có dính dấp.


Thiên Thiên vốn không hiểu nàng, cũng không tin nàng, con người nếu quả không thể hiểu nhau, làm sao tin nhau được?


Tận đầu dòng suối là một thủy trì nho nhỏ. Bốn bên đầy cây to bóng mát và những loài hoa dại không tên.


Tinh quang đầy trời.


Nàng nhịn không được khum xuống, dùng tay vọc nước, nước hồ vẫn còn giữ độ ấm của dương quang hồi sáng, vừa trong veo, vừa ôn nhu.


Sau triền núi ở quê nàng, cũng có một hồ nước như vầy.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Chàng trai mặc đồ đen

Chàng trai mặc đồ đen

Khi gặp một người, anh sẽ coi trọng người đó bởi những gì anh ta mặc, hay những gì

30-06-2016
Vệt nắng cuối trời

Vệt nắng cuối trời

(khotruyenhay.gq) Bé Bin ra đời đã giúp cô tỉnh mộng. Cô hiểu đâu là sự cần thiết

29-06-2016
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Tha hương

Tha hương

(khotruyenhay.gq) Mấy năm trước, Hồng làm công nhân ở khu công nghiệp của thành phố.

27-06-2016
Diều hâu và cú mèo

Diều hâu và cú mèo

Diều Hâu và Cú Mèo lúc nào cúng gây sự với nhau, không con nào chịu nhịn con nào.

24-06-2016
Bức tranh không có mắt

Bức tranh không có mắt

Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công

01-07-2016
Chờ ngày nắng lên

Chờ ngày nắng lên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Long truy cập

27-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru