Old school Easter eggs.
Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 78 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 44 - Ngũ hành cung bí ẩn

↓↓

- Hắn đẹp trai không? Vũ công của hắn có cao lắm không?

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Lý Danh Sanh mỉm cười:


- Cô nương hỏi chi? Còn hỏi nữa ta sẽ giận cho đấy! Hắn à? Ngoài cái mặt trắng ra, ngoài cái tuổi non ra, hắn có gì lạ đâu?


Bọn thiếu nữ cười giòn:


- Nghĩa là hắn kém ngươi? Aï Ạ! Thẹn! thẹn à? Trời ơi! Con chuột ơi! Thẹn lắm!


Rồi tất cả cùng cười, tất cả cùng kéo đi.


X Phương Bửu Ngọc thừ người ra đó.


Chàng chẳng biết mình phải làm gì, chàng cũng không nghĩ mình phải làm gì bởi chàng quá sững sờ.


Thì ra, trong mấy năm nay, Lý Danh Sanh về bè với Vương Đại Nương.


Điều làm cho chàng kinh ngạc hơn hết là bọn thiếu nữ đó lại biết chàng.


Hay ít ra chúng biết tên chàng.


Chàng tự hỏi:


- Lý Danh Sanh và Vương Đại Nương đang mưu tính việc chi đây?


Họ có ý tứ gì với ta?


Tiểu công chúa cười lạnh hỏi chàng:


- Ngươi nghe chúng nói chuyện với nhau chứ? Ngươi có cao hứng không? Hừ! Ngươi có vũ công cao, người ta phục, ngươi đẹp đẽ người ta si mê!


Phương Bửu Ngọc không để ý đến câu nói của nàng, ậm ừ đáp:


- Ừ!


Tiểu công chúa sừng sộ:


- Ừ cái gì? Sao ngươi không nói? Ừ như thế, ai biết ngươi nghĩ sao?


Phương Bửu Ngọc đang theo đuổi một ý nghĩ, không nghe nàng nói gì, bỗng chàng đứng lên buông gọn:


- Đi!


Tiểu công chúa hừ một tiếng:


- Đi? Đi đâu? Đi theo mấy nàng đó phải không?


Phương Bửu Ngọc gật đầu:


- Phải! Đi theo họ tìm cách giải cứu Vạn lão phu nhân!


Tiểu công chúa lại hừ một tiếng:


- Cứu bà ta? Tại sao lại phải cứu bà ta?


Phương Bửu Ngọc điềm nhiên:


- Trước hết, vì Vạn đại hiệp, sau đó để truy nguyên sự tình.


Thốt xong chẳng đợi công chúa nói gì, chàng vọt mình đi liền.


Tự nhiên tiểu công chúa phải chạy theo.


Theo một người còn sợ mất hút, theo một đoàn người, cái mục tiêu phải lớn hơn, cho nên dễ dàng vô cùng. Vì quá dễ dàng, chàng không cần tiếp cận, chỉ giữ một khoảng cách vừa phải thôi.


Tiểu công chúa gắt:


- Tại sao không vượt kịp lên chúng?


Phương Bửu Ngọc đáp:


- Chờ xem chúng đi về đâu!


Trên gò trong khu rừng có một con đường nhỏ.


Con đường đá nhỏ lại ẩn khuất dưới một tàng cây, hơn nữa lại đang đêm, bóng tối lan tràn, nếu không quen thuộc đường này, chắc chẳng một ai trông thấy, mà có thấy đi nữa cũng khó đi theo con đường đó.


Đoàn thiếu nữ đi theo con đường đó vào sâu trong rừng.


Đi một lúc lâu, họ đến một khoảng trống, tại khoảng trống đó có một cái động.


Thì ra, cái gò có khu rừng rậm bao phủ bọc quanh một cái động, nói rằng động vì nó trũng xuống chứ thực ra nó chỉ là một cái chảo.


Chung quanh lòng chảo có vô số hoa, toàn là hoa lạ không biết tên.


Thời tiết lúc đó là mùa thu, hoa đã tàn tạ, nhưng hoa nơi đây tươi tốt như thường.


Hoa đẹp dưới ánh sao mờ mờ, càng đẹp hơn, đẹp huyền ảo.


Giữa các luống hoa có dòng suối nhỏ, vắt qua như dải lụa bạch, bên cạnh suối có nhà, độ bốn năm nóc liên tiếp nhau, tuy dựng lên sơ sài nhưng vẫn thừa vẻ trang nhã.


Đoàn thiếu nữ vừa đi vừa cười đùa, đến nơi đó, kéo nhau vào nhà.


Họ vào rồi, họ trả không gian lại cho đêm dưới ánh sao mông lung, tất cả đều chìm trong tịch mịch.


Hoa mờ ảo, suối trắng mờ ảo, khung cảnh thơ mộng vô cùng.


Phương Bửu Ngọc trù trừ trong khu rừng.


Chàng còn bàng hoàng với sự gặp lại Vương Đại Nương sau bảy năm cách biệt. Bây giờ, bà ta có vẻ tiến bộ hơn xưa.


Tiến bộ đây là nói về tài nghệ, về phong vận con người mà cũng về lối sống.


Chàng nghĩ, có thể khinh thường bất cứ ai khác, chẳng hạn Vạn lão phu nhân, chứ đối với Vương Đại Nương thì tuyệt đối không nên xem thường bà ta.


Bởi, bà nuôi dưỡng một tinh thần cầu tiến quá mạnh, với tinh thần đó, bà tập cho bà một tính kiên nhẫn, bằng cớ là bà đã im hơi bặt tiếng suốt bảy năm dài.


Nếu hôm nay, Phương Bửu Ngọc không gặp bà ta một cách bất ngờ tại đây, thì chàng có thể quên bà ta tại đây rồi, mà dù có nhớ cũng chẳng biết bà ta sống hay chết, sống thì ở tại địa phương nào.


Bời không thể khinh thường bà, chàng không thể dấn thân vào vùng căn cứ của bà.


Do đó, chàng trù trừ.


Trù trừ để tìm phương cách đột nhập, chứ chẳng phải do dự với cái ý rút lui.


Tiểu công chúa nóng nảy hơn, vội bước tới.


Phương Bửu Ngọc hấp tấp gọi:


- Hãy khoan! Đừng vội, cô nương!


Tiểu công chúa không quay đầu lại:


- Đã đến đây, còn do dự gì nữa? Nếu sợ sệt thì đừng theo đuổi chúng, đỡ nhọc hơn chăng?


Phương Bửu Ngọc thốt:


- Nhưng...


Tiểu công chúa gạt ngang:


- Ngươi muốn giải cứu Vạn lão phu nhân, muốn truy nguyên sự tình gì thì sớm muộn gì cũng phải chạm mặt chúng, tại sao không chạm mặt sớm cho rồi, còn chần chừ làm gì?


Phương Bửu Ngọc trầm ngâm một chút:


- Cô nương nói phải!


Đã cho là phải, tất nhiên phải đi, chàng bước theo Tiểu công chúa ngay.


Cả hai rời khu rừng, len lỏi trong những bụi hoa.


Bỗng từ một bụi hoa, có tiếng cười khúc khích, rồi có tiếng vọng ra:


- Khách! Khách đến kìa!


Phương Bửu Ngọc giật mình.


Thì ra đó là tiếng con chim anh vũ, nó học nói tiếng người rất sành, nó cười và thốt xong, chấp cánh bay ra, đôi cánh xanh quạt nhanh, óng ánh dưới ánh sao mờ.


Nó bay về phía mấy ngôi nhà.


Chưa đến nơi, nó thốt lên:


- Khách! Có khách đến! Có khách đến!


Tiểu công chúa bật cười khanh khách:


- Một con chim lại làm khiếp hãi Phương đại hiệp! Cái gan của Phương đại hiệp đáng khen quá chừng!


Phương Bửu Ngọc chỉ còn cười khổ chứ biết nói sao bây giờ?


Từ trong ngôi nhà, ba thiếu nữ bước ra, họ chạy đến chiếc cầu bắc ngang suối, cầu có mành mành sơn đỏ, cầu không bắt thẳng mà lại uốn qua, uốn lại thành mấy đoạn thật là cầu kỳ.


Cả ba cùng cất tiếng:


- Khách đâu? Khách ở tại đâu?


Họ vừa nói vừa cười, chừng như họ vui, vào giờ khắc nào cũng vui, chừng như bình sinh họ không hề gặp chuyện gì làm cho họ buồn bực, cho nên mở miện ra là họ cười.


Rồi họ thấy Phương Bửu Ngọc và Tiểu công chúa, họ đứng chận lại.


Khách lạ, họ phải thủ lễ, họ không cười nữa, sáu con mắt giương tròn nhìn tới.


Phương Bửu Ngọc đằng hắng một tiếng ; - Chào các cô nương!


Một nàng mặt tròn cao giọng hỏi:


- Các hạ là ai? Các hạ đến đây có việc chi?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Sài Gòn trong tôi

Sài Gòn trong tôi

Thời gian vội vã trôi, con người tấp nập với trăm công ngàn việc. Đó là

23-06-2016
Một nghìn viên bi

Một nghìn viên bi

"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi

30-06-2016
Bài học lớn

Bài học lớn

Có làm thì mới có ăn Không dưng ai dễ đem phần đến cho. *** Một người đàn bà ăn

26-06-2016
Khi người ta yêu

Khi người ta yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình

28-06-2016
Báu vật của gia đình

Báu vật của gia đình

Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa

24-06-2016
Thư chưa gửi chị

Thư chưa gửi chị

Một góc tối trong căn gác nhỏ đơn sơ, một khoảng lặng bao trùm một vùng đất "lắm

23-06-2016
Đổi giày

Đổi giày

Mẹ là cô dâu năm 28 tuổi. Những năm vừa thống nhất đất nước mạng người quý

30-06-2016
Mười bốn ngày yêu

Mười bốn ngày yêu

"mình quen nhau chỉ mấy ngày, quen qua điện thoại thì chia tay cũng chỉ qua điện thoại

25-06-2016