Insane
Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 62 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 43 - Mỹ nhân tâm

↓↓

Phương Bửu Ngọc chớp mắt:

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Bốn năm người khách có hình dáng như thế nào?


Lý Danh Sanh đáp:


- Họ vận y phục đen, đầu bao kín vải đen, chẳng trông thấy mặt mũi họ ra sao. Thoạt đầu, tại hạ tưởng hai người trước và mấy người sau cùng một tổ chức nào đó, nhưng nhìn kỹ lại thì thấy bọn người sau ai ai cũng cầm kiếm mặt bốc bừng sát khí. Một người trong bọn họ bảo hai người kia quay đầu lại. Hai người kia giật mình, cấp tốc quay mình, nhưng thân hình vừa nhích động, thép kiếm chớp lên, cả hai ngã nhào.


Phương Bửu Ngọc cau mày:


- Họ không hỏi hai người kia một tiếng sao?


Lý Danh Sanh thốt:


- Họ chẳng hỏi một tiếng nào. Họ vung kiếm quét nhanh vô tưởng, bình sanh tại hạ chưa từng thấy ai có thủ pháp nhanh như thế!


Phương Bửu Ngọc trầm ngâm một lúc:


- Các hạ có nhận ra kiếm pháp của họ thuộc môn phái nào không?


Lý Danh Sanh lắc đầu:


- Tại hạ không nhận ra nổi!


Phương Bửu Ngọc lại suy nghĩ một lúc:


- Theo các hạ nhận xét thì kiếm pháp người đó được bao nhiêu năm tu vi?


Lý Danh Sanh cũng suy nghĩ một lúc như chàng rồi đáp:


- Theo xét đoán của tại hạ thì kiếm pháp của hai người đó ít lắm cũng được bốn năm mươi năm hoa? hầu, người nào chưa luyện trong một thời gian dài như vậy đừng hòng thành tựu như họ, và nhất là phải luyện tập không ngừng mới mong đạt cái kết quả phi thường đó. Kỳ quái hơn hết cả là cả hai cùng sử dụng một kiếm pháp, lại cùng một mức độ, chẳng ai kém ai. Tại hạ nghĩ một người luyện được kiếm pháp như vậy, thật là hiếm có trên đời, bỗng dưng xuất hiện đến hai người cùng một lúc. Trên thế gian này sao lại có nhiều người tài ba không tưởng nổi như thế?


Phương Bửu Ngọc cau mày, lẩm nhẩm:


- Bốn năm mươi năm...


Ngưu Thiết Oa lại hỏi:


- Rồi sau đó?


Lý Danh Sanh tiếp ; - Giết xong hai người áo đen, cả hai lục soát trong người chúng, tại hạ cho rằng họ là những tay cường đạo mới lục soát như vậy, và lấy hết sức làm lạ, tại sao người có kiếm thuật cao siêu như thế lại hành nghề cường đạo. Bỗng một người kêu lên:


- Đây rồi! Ở đây rồi!


Hắn thở dài rồi tiếp:


- Cả hai giết người để đoạt lấy một mảnh giấy!


Phương Bửu Ngọc hấp tấp hỏi:


- Đọc mảnh giấy rồi, họ có nói chi với nhau chăng?


Lý Danh Sanh đáp:


- Một người hỏi:


Từ đây đến phủ Đại Danh có bao nhiêu dặm đường? Người kia đáp:


Không xa lắm. Y không nói rõ số dặm đường, chỉ đáp gọn như vậy thôi. Người kia giục:


Thế thì chúng ta đi ngay.


Phương Bửu Ngọc giật mình:


- Đại Danh phủ! Thì ra là Đại Danh phủ!


Tiểu công chúa lại hỏi:


- Rồi họ đi liền?


Lý Danh Sanh thở dài:


- Phải chi họ đi liền!


Phương Bửu Ngọc trố mặt:


- Chứ họ còn làm chi nữa? Họ nói với nhau những gì nữa?


Lý Danh Sanh thốt:


- Một người trong bọn họ bỗng cất tiếng:


các vị thư thả một chút, đợi tại hạ tìm gốc cây làm cái việc đại tiện.


Ngưu Thiết Oa bật cười ha hả:


- Hắn đại tiện không đúng lúc cho ngươi đó!


Lý Danh Sanh cười khổ:


- Bây giờ nhắc lại, thì phải buồn cười, song lúc đó tại hạ kinh hãi, tưởng Diêm vương sai quỷ sứ đi tìm mình song phải chịu vậy chứ chạy đi đâu cho kịp? Tại hạ nghĩ quanh đó có nhiều gốc cây, nào phải chỉ có một gốc cây của tại hạ đâu? May thay hắn không đến gần tại hạ và tại hạ mong mỏi y làm cái việc đó cho gấp gấp rồi kéo nhau đi cho rồi. Ngờ đâu y đi đến bìa rừng, phóng mình lao vút lên không uốn vài vòng rồi đáp xuống...


Ngưu Thiết Oa cười khanh khách:


- Hắn đại tiện ngay giữa không trung, một một lối đại tiện hi hữu!


Chắc ngươi lúc đó chết điếng trong lòng?


Lý Danh Sanh thở dài:


- Y đâu có đại tiện! Y đã phát hiện ra tại hạ từ lúc trước, y nói đến đại tiện là để trấn an tại hạ, cho tại hạ đừng chạy đi đâu vậy thôi, cho tại hạ đừng phòng bị vậy thôi!


Phương Bửu Ngọc kinh ngạc:


- Người đó có thính giác và nhãn lực tinh vi vô tường! Mà hành động lại trầm tĩnh cũng sợ! Người đó là ai chứ? Chúng ta có thể đoán ra được chăng?


Ngưu Thiết Oa hỏi:


- Ngươi có bị hắn chụp chăng?


Lý Danh Sanh đáp:


- Tự nhiên là phải bị!


Ngưu Thiết Oa trố mắt:


- Sao họ không làm thịt ngươi?


Lý Danh Sanh cười khổ:


- Tại hạ nghĩ mình phải số chết rồi! Nhưng chẳng một ai trong bọn họ nhận ra tại hạ, họ đinh ninh tại hạ là một tiều phu chân thật.


Tiểu công chúa mím cười:


- Ngươi đóng kịch khéo lắm mà!


Lý Danh Sanh tiếp:


- Tại hạ nằm sát đất, như con vịt chờ người đồ tể khai đao, tại hạ luôn miệng van xin, một người trong bọn thốt:


gã này không phải là người trong giới giang hồ, gã chẳng hiểu chi đâu, buông tha cho gã đi.


Tại hạ hết sức hân hoan, nhưng một người bảo:


buông tha không được đâu, gã đã nghe và thấy tất cả những việc của chúng ta rồi!


Tiểu công chúa cười nhẹ:


- Ngươi lại chỉ trời chỉ đất, thề sống thề chết, là không bao giờ tiết lộ những gì đã được nghe với ai, thấy ngươi van xin khẩn thiết, có thể là ngươi viện dẫn là nhà có mẹ già hơn chín mươi tuổi chẳng ai nuôi, con còn nhỏ được ba tháng và vợ mới chết lúc sinh đứa bé!


Lý Danh Sanh cười như mếu:


- Thì cũng phải vậy, chứ sao cô nương? Nhưng người đó do dự, y muốn giết tại hạ, may thay trong số cũng có người muốn tha... trong tình trạng lơ lửng đó, tại hạ nghe con tim ngừng lại, hơi thở muốn đứt ngang...!


Tiểu công chúa rùn vai:


- Xem ra bọn người đó hẳn thuộc chính phái, nên không muốn giết lầm kẻ vô cớ. Gặp ta chắc chắn là ngươi mất mạng rồi! Đáng lý ra, họ phải nhận thấy mẫu người như ngươi chẳng thể nào giữ kín như bình!


Lý Danh Sanh biến sắc, run run giọng:


- Nhưng việc đó có liên quan đến cô nương thì tại hạ nhất định giữ bình, tuyệt đối không hề tiết lộ với ai dù dưới một áp lực nào. Yên trí đi cô nương, nếu tại hạ không giữ lời hứa thì xin...


Tiểu công chúa khoát tay:


- Được rồi, khỏi phải thề, còn gì nữa thì ngươi cứ nói hết ra đi Lý Danh Sanh thở ra mấy lượt, hơi trấn tĩnh tâm thần, tiếp:


- Bốn năm người đó chưa quyết định nên tha hay giết tại hạ, đột nhiên một người vận y phục đen từ bên ngoài rừng chạy vào, vừa thở hồng hộc vừa thốt:


Phương Bửu Ngọc và Tiểu công chúa đã đến.


Tiểu công chúa à lên một tiếng:


- Thì ra, họ có dặn người ở bên ngoài canh chừng!


Lý Danh Sanh tiếp:


- Tại hạ nghe họ nói đến danh hiệu của hai vị hết sức sợ hãi mà họ cũng hoang mang thoảng thốt, họ lập tức khiêng hai xác chết vào nhà.


Phương Bửu Ngọc gật đầu:


- Vì gấp quá, nên họ không kịp vùi hai thi thể đó!


Lý Danh Sanh lại tiếp:


- Tại hạ thấy họ khẩn trương, vừa mừng vừa sợ, là vì họ gấp quá không kịp nghĩ suy, có thể giết tại hạ cho rảnh tay rảnh trí, mừng là vì họ lo cho việc của họ, có thể họ quên tại hạ lắm và như vậy là tại hạ thoát chết.


Hắn đưa tay áo lau mồ hôi trán rồi tiếp:


- Do đó tại hạ lại càng kêu van, càng khẩn cầu cố làm ra vẻ thảm thiết. Cuối cùng một người bảo tại hạ:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Mặt nạ yêu

Mặt nạ yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Hồn ma trong bệnh viện

Hồn ma trong bệnh viện

- Em tủi thân, vì em đã chết rồi. - Em đừng có nói bậy, mặt mũi đẹp đẽ như vầy

28-06-2016
Vương quốc khỉ

Vương quốc khỉ

Có hai người nọ rất thích đi du lịch, một người chỉ nói thật còn một kẻ toàn

24-06-2016
Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline bên sợi dây đàn là một câu chuyện về cô gái tên Hiểu Tranh và xung quanh cô lúc

22-07-2016 10 chương
Đồng sàng dị mộng

Đồng sàng dị mộng

(khotruyenhay.gq) Đã hơn một nghìn lần, Mai nghĩ đến chuyện ngoại tình. Chồng đã như

30-06-2016
Thời để nhớ

Thời để nhớ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") Người ta nói

24-06-2016