Duck hunt
Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 123 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 38 - Không bao giừo ngăn cách

↓↓

Lời nói đó như mũi đao, mổ xẻ lòng người đời, cho thiên hạ nhìn thấy gan ruột của đồng loại!

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Phương Bửu Ngọc trầm giọng:


- Tiểu điệt chỉ sợ tứ thúc có một dụng tâm gì, mới nói như vậy. Lời nói đó, chứng tỏ lúc lâm chung, tứ thúc còn gây điên đảo cho giang hồ...


Công Tôn Bất Trí gật đầu:


- Ta cũng nghĩ như ngươi, song tầm quan trọng của sự tình rất lớn thà tin là có, còn hơn tưởng là không. Cho nên ta có việc nầy, định ủy thác cho ngươi.


Phương Bửu Ngọc cung kính thốt:


- Xin nhị thúc cứ phân phó!


Công Tôn Bất Trí lấy trong mình ra một phong thơ, trầm giọng thốt:


- Phong thơ nầy, chẳng phải gởi đến ai cả, mà chỉ có một mảnh giấy ghi tên người, ta đã suy nghĩ kỹ lắm rồi, có thể sự việc liên quan trọng đại với lời Ngụy lão ngũ thốt với ngươi lúc lâm chung, sự việc quanh những người nầy. Dọc đường nếu ngươi có gặp họ, hãy hết sức lưu ý đến họ, tốt hơn hết ngươi hãy tra cứu lai lịch của họ kỹ càng, giả như ngươi nhận thấy có hành vi ngụy dị, thì đừng ngần ngại hạ thủ ngay, trừ diệt họ để miễn hậu hoạn cho ngươi!


Phương Bửu Ngọc cảm động:


- Tiểu điệt xin tuân lời nhị thúc.


Vừa đưa tay tiếp nhận phong thơ, Phương Bửu Ngọc vụt quát khẽ:


- Người nào đó!


Thủy chung, chàng nhìn nơi cửa phòng, không hề quay mình, chừng như phía sau lưng chàng có đôi mắt, sáng như đôi mắt trên gương mặt.


Phía lưng chàng là khu rừng, lưng hướng về rừng mà chàng lại biết có người ẩn hiện, thính giác của chàng kể ra cũng nhạy phi thường.


Công Tôn Bất Trí kêu lên:


- Phải ngươi không, Thiết Oa?


Ngưu Thiết Oa mỉm cười:


- Trừ Ngưu Thiết Oa ra, còn ai có thân vóc khổng lồ chứ?


Công Tôn Bất Trí trầm gương mặt:


- Ngươi làm trò quỷ gì mà lấp ló nơi bìa rừng thế?


Ngưu Thiết Oa lúc đó đã đến gần, chớp chớp mắt, hỏi lại:


- Chờ đây, xem đại ca trước khi đi, có nói lời gì chăng cũng chẳng được sao? Chẳng lẽ đại ca lặng lẽ mà đi, không chào biệt họ Ngưu nầy một tiếng?


Công Tôn Bất Trí xúc động, cố mím miệng vẻ một nụ cười:


- Tốt quá! Tiểu tử tốt lắm đấy! Bửu nhi có người anh em như ngươi thật là...


Y sực nhớ lại y cũng có anh em, có đến bảy tám người, song hiện tại thì còn những ai? Và trong số bảy tám người đó được bao nhiêu người tốt?


Y ngậm ngùi, không tiếp được tiếng nào nửa.


Ngưu Thiết Oa nắm tay Phương Bửu Ngọc thốt:


- Đại ca! Đi đâu cứ đi nhưng phải dẫn Thiết Oa nầy theo, đại ca đừng bỏ Thiết Oa như những lần vừa qua nhé!


Phương Bửu Ngọc hỏi:


- Không lẽ ngươi không muốn về quê thăm nhà?


Chàng cũng nở một nụ cười, song nụ cười của chàng chứa đựng niềm cảm xúc thấy rõ, niềm cảm xúc không hiện lộ toàn vẹn, phần còn lại vương đọng nơi yết hầu, ngăn chận những lời nói kế tiếp mà chàng sắp nói ra, chàng muốn nói nhiều hơn một câu quá ngắn như vậy.


Ngưu Thiết Oa sững sờ một lúc, mơ màng nghĩ ngợi xa xôi, sau cùng gã đáp:


- Không dấu chi đại ca, thì tiểu đệ có nghĩ đến thật, nghĩ đến thiết tha tưởng chừng như chết đi được, nhưng giờ đây, thì vô luận làm sao tiểu đệ không thể trở về quê thăm nhà được nữa rồi!


Phương Bửu Ngọc lấy làm lạ:


- Tại sao?


Ngưu Thiết Oa hơi cao giọng một chút:


- Nhà, có chi đâu mà phải thăm? Người trong nhà, tiểu đệ tưởng, đã sống những ngày rất an tịnh, người trong nhà nhàn hạ thung dung chứ có chi đâu mà phải thăm? Còn... đại ca... có ngày nào đại ca được nhàn hạ an tịnh chăng? Tiểu đệ làm sao rời đại ca trong hoàn cảnh nầy chứ?


Đại ca dù tài, song một thân, một bóng trong những bước điêu linh, có tiểu đệ bên cạnh chẳng là đỡ đơn côi quạnh quẽ hơn chăng?


Phương Bửu Ngọc cảm thấy mắt mờ sau làn lệ mỏng, niềm xúc cảm càng dâng cao, chàng không thốt được tiếng nào.


Ngưu Thiết Oa vụt kêu lên:


- Thiết Oa có nói sai chăng đại ca?


Phương Bửu Ngọc cố đè nén nguồn lòng, lắc đầu thốt:


- Không! Không sai đâu, Thiết Oa!


Ngưu Thiết Oa tiếp:


- Nếu tiểu đệ không nói sai, tại sao đại ca có thái độ đó? Hay là...


hay là muốn đi một mình? Đại ca không muốn cho Thiết Oa theo!


Phương Bửu Ngọc ngẩng mặt lên không thở dài:


- Tại sao ngu huynh không muốn cho hiền đệ đi theo? Có hiền đệ bên cạnh, ngu huynh càng thêm cao hứng, phương ngại gì đó mà chẳng cho hiền đệ đi theo? Ngu huynh cao hứng lắm!


Ngưu Thiết Oa mầng rở:


- Thật vậy hở đại ca? Thiết Oa nầy yên tâm lắm rồi!


Đột nhiên, tiểu công chúa từ bên trong cửa, gọi vọng ra:


- Phương Bửu Ngọc! Ngươi vào đây!


Phương Bửu Ngọc hỏi:


- Có việc chi đó, cô nương?


Tiểu công chúa trầm giọng:


- Ta bảo vào, thì cứ vào, còn hỏi tới hỏi lui gì nửa?


Phương Bửu Ngọc cười khổ, đưa mắt nhìn Công Tôn Bất Trí.


Công Tôn Bất Trí thốt:


- Ngươi cứ đi, ta đứng tại đây chờ ngươi!


oo Phương Bửu Ngọc xô cửa bước vào:


Cửa sổ phòng được mở ra, Tiểu công chúa đứng tại cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, trầm tư man mác, không hề quay lại.


Phương Bửu Ngọc im lặng một lúc lâu, rồi lập lại câu hỏi:


- Việc gì thế?


Tiểu công chúa hừ một tiếng:


- Ta gọi ngươi, ngươi lại dần dà mãi, người khác gọi ngươi, ngươi ứng tiếng liền!... Ngươi nghe lời thiên hạ hơn nghe ta, phải không?


Phương Bửu Ngọc điềm nhiên:


- Người gọi tại hạ, là nhị thúc của tại hạ mà cô nương! Còn cô nương thì...


Tiểu công chúa hét:


- Ta? Ta là bà nội của ngươi, biết không?


Bỗng nàng bật cười, rồi nàng quay mình lại, nụ cười hấp dẫn điểm tươi đôi môi nàng, nhìn vào đó như một đóa hoa đẹp đang nở màu hoa xinh quá, màu hoa làm say đắm lòng người, màu hoa làm rạng rỡ luôn, ấm dịu luôn gian phòng đang chìm trong khí lạnh.


Phương Bửu Ngọc phẩn hận?


Phương Bửu Ngọc buồn cười!


Chỉ có chàng biết được là chàng đang phẫn hận hay buồn cười thôi.


Song chàng chẳng làm một phản ứng gì cả, chỉ đứng lặng người tại chỗ nhìn nàng.


Hay, đúng hơn chàng nhìn nụ cười của nàng.


Tiểu công chúa tiếp:


- Tiểu tử! Bước lại đây cho bà bảo tí nào!


Nàng vẫy nhẹ, trong bàn tay nàng có một phong thơ.


Phương Bửu Ngọc giật mình. Chàng đưa mắt về cánh cửa sổ mở toang, hỏi:


- Thơ của Hỏa Ma Thần?


Tiểu công chúa gằn giọng:


- Thông minh đấy! Muốn xem thơ, hãy bước gấp lại đây!


Phương Bửu Ngọc vừa bước tới, vừa đưa tay:


- Trao đây!


Tiểu công chúa vội rút tay về, dấu sau lưng, mỉm cười hỏi:


- Bây giờ, ngươi nghe lời ta, vì nóng xem thơ, phải không?


Phương Bửu Ngọc không đáp ngay câu hỏi:


- Trao đây! Gấp!


Tiểu công chúa cười lạnh:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Những đêm mưa rơi...

Những đêm mưa rơi...

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Bến xe cuối đường

Bến xe cuối đường

(khotruyenhay.gq)...Hình như Hương thích anh. Chuyện đó thật là lạ! *** “Này cô, cô

28-06-2016
Chạm khẽ trái tim

Chạm khẽ trái tim

Chân thành, thì ra có thể cảm nhận được như vậy, không phải qua những quan tâm từ

24-06-2016
Vay Tiền

Vay Tiền

Buổi sáng, vợ Bằng Tam hỏi anh ta: - Anh Bằng Tam ơi, đêm qua vợ của em trai anh ở trong

01-07-2016
Mưa Sài Gòn

Mưa Sài Gòn

Nhưng mẹ biết, dù mưa hay nắng, còn có một Sài Gòn khác có thể che mưa che nắng cho

24-06-2016
Em nợ anh

Em nợ anh

- ''Em nợ anh nhiều lắm, trả cả đời chưa hết đâu!'' ***** Nó biết anh trong một

29-06-2016