- Còn nói nữa, rõ ràng là không biết ăn. Sao anh không chấm bánh mì đi?
bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!- Bánh mì nguội ngắt rồi, cô bảo tôi làm sao ăn đây.
- Vậy mà hồi chiều ai đó đã nói là: “Tôi dễ nuôi lắm đấy!”
Em bỉu môi, nhưng cũng đứng lên mang bánh mì đi nướng lại.
---
Dùng bữa tối xong, em đứng xem Khôi Nguyên làm việc.
Anh ấy đang lắp đặt một “hệ thống báo động”.
Khôi Nguyên đứng trên chiếc ghế gỗ cao, tuốt lại sợi dây thừng vừa được kéo từ đầu giường ngủ phòng em qua đầu giường ngủ phòng anh ấy.
- Cô mở vali đồ của tôi tìm lấy cái chuông đưa giúp tôi.
Em mở vali của anh ấy ra, mọi thứ thật là bừa bộn, áo quần đồ nghề tác nghiệp chồng chất lên nhau.
Em lục lọi để tìm cái chuông mà anh ấy nói, vô tình vớ phải mớ đồ lót của ảnh, khỏi phải nói lúc đó em quê độ như thế nào, mặt tự dưng đỏ bừng như gất.
- Làm gì có cái chuông nào? - Em nói.
- Cô tìm kỹ lại đi.
Em tiếp tục tìm kiếm, lục thấy một bao thuốc lá, một chai rượu ngoại, và một máy nghe nhạc mini, đặc biệt được chủ nhân ưu ái gói gém chung một chỗ.
- Anh uống rượu à? - Em hỏi.
- Tôi bảo cô tìm cái chuông chứ có bảo cô tìm chai rượu đâu.
- Tôi không tìm thấy.
Khôi Nguyên nhảy xuống ghế, đến lục tìm cả buổi cũng không thấy cái chuông đâu.
- Có khi nào anh bỏ quên ở văn phòng rồi không?
- Không thể, rõ ràng lúc nãy tôi còn thấy mà.
- Anh xem lại đi, coi có bỏ chỗ nào không.
Khôi Nguyên lục tìm trong túi áo mình. Cử chỉ của anh ấy khiến em nghi ngờ:
- Này, có phải nó ở trong túi anh không?
- Làm gì có.
- Thôi, đừng có xạo nữa, để tôi xem thử nào. - Em định kiểm tra túi ảnh.
- Tôi đùa với cô chút thôi mà, nó đây rồi. - Khôi Nguyên lôi từ trong túi ra cái chuông đồng nhỏ xinh.
Em buồn cười chịu không nổi, cười muốn ngất luôn.
- Hi hi hi, anh đúng là thiên tài. - He he, lâu lâu mới có cơ hội cho anh ấy một bài học, cái tội dám chê em đãng trí.
- Cô có vẻ sung sướng quá nhỉ? - Gương mặt anh chàng vẫn lãnh khốc.
- Sao lại có thể bỏ qua một dịp sung sướng như vậy được kia chứ... hí hí hí hí... - Em ôm bụng, ngã lăn xuống giường cười.
Khôi Nguyên lắc đầu nói:
- Con người của cô đúng là hết thuốc chữa.
- Cám ơn anh!
- Vì chuyện gì?
- Đã cho tôi mấy chục thang thuốc bổ.
- Bó tay.
- Nè,
- Lại gì nữa đây?
- Anh đã có vợ chưa?
- Cô điều tra tôi đấy à?
- Không, ai thèm điều tra anh kia chứ.
- Thế sao hỏi?
- Ờ, thì do tôi không thích sự im lặng thôi. Anh không muốn trả lời thì thôi.
- Chưa.
- “Bị ế rồi đây” - Em lầm bầm trong miệng.
- Cô vừa nói gì thế?
- Không nói gì cả.
- Bức ảnh đầu giường ngủ là đại gia đình của cô đó hả? - Anh ấy vừa buột cái chuông đồng vào sợi dây thừng, vừa hỏi em.
- Ừm. Ba mẹ và anh hai tôi đấy.
- Cô xa nhà lập nghiệp đúng không? Chắc cô nhớ ba mẹ lắm!
Khi anh ấy nhắc đến ba mẹ, bỗng dưng lòng em chạnh lại. Ánh mắt không giấu được nỗi buồn, em đáp lời ảnh:
- Ba mẹ tôi mất trong một tai nạn, khi tôi vừa tròn 7 tuổi.
- Xin lỗi cô!
- Anh có lỗi gì đâu, tại tôi quá thương ba mẹ đó thôi. - Mắt em rơm rớm.
Khôi Nguyên khi quan sát biểu hiện của em, ảnh bất ngờ đặt tay lên vai em an ủi:
- Thôi mà, chuyện xảy ra cũng đã lâu rồi. Việc bây giờ cô cần làm là hãy sống cho thật tốt, để ba mẹ cô được yên lòng.
- Cám ơn anh!
---
- Xong rồi đấy! - Khôi Nguyên lấy khăn mù xoa lau tay.
- Có chắc là khi gặp sự cố gì, tôi chỉ việc rung chuông là anh sẽ có mặt?
- Chắc.
- Vậy thì tôi yên tâm rồi.
---
12h đêm,
- Có nhất thiết phải như vậy không? - Em hỏi lại anh ấy.
- Phải. - Anh ấy đáp gọn lỏn.
- Tôi vẫn còn băn khoăn khó hiểu, tại sao cứ phải đi vào cái “giờ linh thiêng” này?
- Câu trả lời nằm trong câu hỏi của cô rồi đấy! Chỉ hai chữ thôi: “linh thiêng”.
Em kinh ngạc nhìn anh ấy.
- Cô vẫn chưa hiểu sao?
-Không lẽ nào(?) chắc chắn là không như vậy đâu. Không!
- Cô đang nghĩ điều quái quỉ gì trong đầu thế?
- Có phải anh muốn đập cái am đó?
Khôi Nguyên cốc nhẹ lên đầu em:
- Ai nói cô là tôi sẽ làm cái điều ngu ngốc đó hả? Tôi không muốn bị bóp cổ lúc nửa đêm đâu.
- Cũng phải ha, nhưng mà...
- Tôi chẳng muốn bí mật với cô làm gì Ngọc Diệp à! Nhưng cô làm ơn lần sau đừng có hỏi tôi, hãy cứ mặc kệ tôi đi, khi nào tôi thấy có trách nhiệm phải nói với cô điều gì tôi sẽ nói. Được chứ!
- Vâng, lần sau tôi sẽ không hỏi nữa.
Em vừa buồn, vừa tức anh ấy; anh hai thử nghĩ coi em có gì sai đâu. Việc lần này liên quan tới em, em có quyền được biết chứ! Anh ấy cứ làm giống như em là đồ ngu ngốc không bằng, đúng là con người kiêu ngạo, chảnh chọe mà.
- Cô đang giận đấy à?
- Có đâu.
- Thôi đừng nói nhiều nữa, chúng ta đi thôi!
Khôi Nguyên mang theo một cái bọc vải màu đen, em rất tò mò muốn biết bên trong đó đựng những gì. Nhưng vì mới hứa với anh ấy là sẽ không hỏi, nên thôi, im luôn. Em tự thuyết phục mình, trước sau gì cũng biết thôi thì cứ kiên nhẫn chờ đợi.
Đêm đó không trăng, con đường mòn tối đen như mực, cảnh vật rất im ắng...
Em bước theo lưng Khôi Nguyên, mặc dù có anh ấy nhưng em vẫn thấy sợ, vì không gian quá phẳng lặng - điều này rất khác thường.
Cảm giác có luồng khí đang bám theo tụi em, em chú ý quan sát xung quanh, một cơn gió lớn từ đâu ập đến thổi rất mạnh vào những bông trà kèm theo tiếng rít rất đáng sợ. Có mùi gì đó hăng hắc xộc vào cánh mũi.
- Anh Nguyên! - Em bất ngờ nắm lấy cánh tay của anh ấy làm rơi cái đèn pin trên tay anh.
Khôi Nguyên cúi xuống nhặt cái đèn pin, xong quay lại nói với em:
- Cô bị làm sao vậy?
- Tôi thấy sợ lắm!
Chương trước | Chương sau