XtGem Forum catalog
Vong Hoàng Lan

Vong Hoàng Lan


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 55
5 sao 5 / 5 ( 76 đánh giá )

Vong Hoàng Lan - Chương 17

↓↓
Mụ Thùy Dung lù lù xuất hiện trước ngưỡng cửa. Mụ ấy đã đi theo tụi mình, nhưng làm sao mụ ấy có thể biết được? Hay là, mình đã lo lắng thái quá! Chẳng qua, mụ Thùy Dung đến nhà ông Ca Lạy, có chuyện riêng, tình cờ lại gặp mình và Khôi Nguyên.



Nhưng, nói gì thì nói, vừa trông thấy mụ là mình đã giống như con chuột nhắc gặp phải con mèo thành tinh.



bạn đang xem “Vong Hoàng Lan ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Khôi Nguyên vẫn tỏ ra điềm tĩnh như không có chuyện gì, điềm tĩnh đến mức anh ấy đã mở lời trước mụ Thùy Dung, anh ấy làm ra vẻ lịch sự:

- Chào bà! Chắc bà còn nhớ tôi chứ?



Mụ Thùy Dung nhe hàm răng đen sì ra, mụ cười rất thâm, rồi “dịu dàng” đáp:

- Sao lại không nhớ, tôi có lời khen cho cậu đấy, chàng “nhân viên sở tài nguyên” ạ!

- Cám ơn bà đã quá khen!



Biết không thể làm gì được Khôi Nguyên, nên mụ nhìn xéo qua mình. Mụ lườm, huýt… sau đó, nói dằn từng tiếng:

- Những… kẻ… điêu… ngoa… sẽ… không… có… kết… quả… tốt… đẹp…đâu.



Mình bị thái độ đáng sợ và lời nói của mụ tác động, mình bước lùi lại một bước. Có lẽ mình sẽ bỏ chạy nếu Khôi Nguyên không nắm lấy cổ tay mình.



Ông Ca Lạy, lúc này mới chịu lên tiếng:

- Bà đến đây có việc gì không?



Giọng nói của ông rất khô khốc, có vẻ như ông không ưa mụ cho lắm.



Mụ cười khằn khặc, rồi đáp:

- Ông tiếp khách như vậy sao ông Ca Lạy? Tôi đang đi tìm con mèo, vô tình đi ngang qua đây nên ghé vào thăm vợ chồng ông đó thôi. Nghe nói, thằng con của ông vẫn đang ở trong đó… tôi cũng từng ở đó ra nên tôi đồng cảm hơn ai hết, rồi cậu Bo, con ông cũng sẽ trở về nhà một ngày thôi. Nhưng ông cũng nên thường xuyên cầu nguyện đi, vì ở trong đó thời tiết không lành như ngoài này đâu.



Và mụ tiếp tục cười khằn khặc.



Hình như ông Ca Lạy, cũng sợ mụ. Ông không dám quát nạt, hay đuổi mụ ra khỏi nhà. Còn bà Hai thì chẳng khác gì con thỏ gặp phải hổ báo. Bà Hai dồn hết can đảm, chỉ để đứng lên và đi nhanh vào phòng, khóa cửa lại không cho ai vào.



Mụ Thùy Dung thật là đáng kinh, ở mụ ta có thứ gì đó khiến người ta bất an, lo lắng và dựng hàng phòng thủ.



Chỉ có Khôi Nguyên là lì lợm nhất.



Ảnh cắt ngang tràng cười điên loạn của mụ:

- Bà cũng chuẩn bị tinh thần đi là vừa.



Mụ ngưng bặt tiếng cười, đứng trơ ra, một lát sau mụ nghiến răng, nói bằng giọng cổ:

- Mày nói vậy là có ý gì?



- Ý gì đâu thưa bà, cũng đã lâu rồi, bà không ghé thăm những người bạn cũ của bà còn gì. Bất cứ lúc nào bà muốn trở lại cái trại đó – bệnh viện tâm thần – thì tôi cũng sẵn sàng giúp bà.



- Mày… - Mụ cứng họng.



Lúc này, mình mới có đủ bình tĩnh để quan sát mụ. Mụ vẫn mặc trên người chiếc đầm đỏ như ngày đầu tiên mình và Khôi Nguyên đến nhà mụ. Nhưng lần này móng tay, móng chân và môi son của mụ đã khác trước. Mụ quét lên những cái móng dài ngoằn co quắp, đôi môi dày nạc như đít vịt thứ màu đen thẫm gớm ghiếc, đôi mày mụ kẻ đường xăm dài đến tận mang tai, hai mắt to như mắt bò với hàng lông mi uốn cong. Cơ thể mụ đi mưa phả ra mùi tanh tưởi khiến người đứng bên cạnh muốn lộn mửa. Mụ giống như một con cóc hôi hám, chứa toàn những nọc độc chết người.

- Chúng ta đi được chưa bác Ca Lạy?



Khôi Nguyên thấy đã đến lúc phải đi làm công việc của mình, không nên mất thời gian với mụ cóc già nữa.



- Được rồi cậu Khôi Nguyên.



Sau đó, ông Ca Lạy quay sang nói với mụ:



- Nếu không có việc gì thì hẹn bà lúc khác rảnh rỗi chúng ta sẽ “nói chuyện”.



Ông Ca Lạy muốn đuổi khéo mụ.



Mụ tức ói máu, nhưng giả vờ ra mặt không có gì. Mụ “nhẹ nhàng” xuống nước:



- Ông đi đâu mà vội thế?

- Bà hỏi để làm gì, không liên quan đến bà đâu.

- Tại sao lại không liên quan?



Ban đầu mụ nói rất nhẹ, bỗng dưng mụ nổi đóa lên, nạt nộ:

- Hai đứa này đã đến nhà tao để điều tra, thằng kia là thám tử, còn còn kia là đồ con gái hư đốn không nên nết. Chúng nó chung sống với nhau như vợ chồng ở tại nhà tao, mà mày nói là không liên quan đến tao hả?



Bây giờ thì mụ không còn nói năng lịch sự nữa, với mụ lúc đó chỉ có sự hằn học, tức tối.



Ông Ca Lạy và em sợ xanh da mặt. Chỉ có Khôi Nguyên là còn dũng khí đáp lại mụ:



- Xin bà hãy bình tĩnh cho, nếu bà đã biết rõ về tôi như vậy thì chúng tôi cũng chẳng thể giấu diếm gì được nữa. Thực ra, Ngọc Diệp chính là người yêu của tôi. Tôi về sống với người yêu của mình thì có gì khiến cho bà phải tức tối như vậy? Hợp đồng thuê nhà cũng không có điều khoản cấm người thuê ở với chồng, với người tình của họ. Tôi nói có đúng không nào?



Mụ dơ tay lên định bợp cho Khôi Nguyên một tát tai, nhưng nghĩ sao đó liền rút tay về lại, mụ đớp chát:



- Mày ở, hay làm tình với nó, thì kệ mẹ mày, tao chẳng bận tâm. Nhưng mày dám lén phén đến nhà tao để điều tra tao, mày đã đụng tới tao rồi đó con trai ạ!



Mụ lại nghiến răng.



Khôi Nguyên từ tốn đáp:



- Bà có tật nên mới giật mình đó thôi.



- Tật cái đầu cha mày. Mày nói mau! Đứa nào đã thuê mày điều tra tao?



- Trước khi trả lời bà, tôi muốn hỏi: tại sao bà biết tôi là thám tử?



- Mày tưởng chỉ có mỗi mày là thám tử thôi sao? Tao có tiền, và tao muốn biết điều gì thì tao sẽ biết thôi.



- Vậy thì bà cứ dùng tiền đó mà tìm hiểu xem “đứa nào đã thuê tôi điều tra bà”.



- Thằng chó! Tao sẽ giết...ttt mày...yyy!



Chương trước | Chương sau

↑↑
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Gặp Anh Trong Chiều Mưa

Tên truyện: Gặp Anh Trong Chiều MưaTác giả: Himasu RinThể loại: Truyện TeenTình trạng:

27-07-2016 25 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Hai Phía Chân Trời

Hai Phía Chân Trời

Tôi biết điều này là một dự báo chẳng hề hay ho, nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào

21-07-2016 10 chương
Dì Nhỏ Của Tôi

Dì Nhỏ Của Tôi

Tên truyện: Dì Nhỏ Của TôiTác giả: Nguyễn Bích Hồng (Caycodai)Thể loại: Truyện

26-07-2016 26 chương
Thử Yêu Côn Đồ

Thử Yêu Côn Đồ

Tên truyện: Thử Yêu Côn ĐồTác giả: WinnyThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 42 chương
Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi

Lớp Trưởng Và Tôi là một truyện teen mình mới sưu tầm được muốn chia sẻ với các

23-07-2016 36 chương
Giờ xanh

Giờ xanh

Thật lạ lùng khi yêu được một ai đó, Hoan biết. *** 1. Cùng những đợt gió lạnh

24-06-2016
Con gái

Con gái

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Con gái đứng

27-06-2016
Đem nắng ra hong

Đem nắng ra hong

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai

25-06-2016