XtGem Forum catalog
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 115 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 154 (hết)

↓↓
“Cái gì?”. Diệp Cẩn giật mình.

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Ta vốn không phải Thẩm Thiên Lăng kia”. Thẩm Thiên Lăng lặp lại lần nữa. Nếu lần này không nói rõ hai người nhất định sẽ có rạn nứt. Huống hồ giống như Tần Thiếu Vũ đã nói, nếu đã ước hẹn trọn đời thì cần thành thật với nhau, nếu không sẽ không công bằng với hắn.

“Dịch dung ư?”. Diệp Cẩn thật sự rất khó tin.

“Không phải”. Thẩm Thiên Lăng lắc đầu. “Đại khái là thời không giao nhau, ngươi cũng có thể xem như Tá thi hoàn hồn”

“Càng nói càng thái quá”. Diệp Cẩn dở khóc dở cười. “Nói thêm nữa ngươi sẽ biến thành yêu tinh hô phong hoán vũ thật đó”

“Là thật”. Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn. “Ta vốn không thuộc về thế giới này”

Diệp Cẩn vươn tay đo nhiệt độ trên trán hắn.

Thẩm Thiên Lăng đẩy tay hắn ra, bắt đầu chậm rãi kể. Từ việc ngoài ý muốn xảy ra trong lễ trao giải, đến lúc vừa tới thế giới này không biết phải làm sao, rồi gặp được Tần Thiếu Vũ, rồi có duyên gặp được sách cổ và chân nhân, biết rằng nếu thu thập đủ hạt châu sẽ trở về thế giới kia. Nói ra từng chuyện, tảng đá trong lòng cũng dỡ xuống từng mảnh.

Diệp Cẩn lúc đầu còn nửa tin nửa ngờ, càng về sau càng kinh ngạc, thậm chí không biết nên nói gì.

“Ngươi tin không?”. Sau khi nói xong, Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn. “Không tin cũng đúng thôi, nếu không phải là đương sự ta cũng cảm thấy đều là nói bậy nói bạ”

Diệp Cẩn lắc đầu. “Ngươi để ta suy nghĩ một chút”. Lượng thông tin quá lớn, trong thời gian ngắn rất khó tiêu.

“Hắn đang nghe, có phải không?”. Thẩm Thiên Lăng yên lặng hỏi.

Tần Thiếu Vũ đẩy cửa bước vào.

Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn, khoé mắt đỏ bừng.

“Giúp ta bảo mật”. Tần Thiếu Vũ nhìn Diệp Cẩn. “Mọi người, kể cả Thiên Phong”

“Ừ”. Diệp Cẩn hoàn hồn lại, gật đầu. Xưa kia lỡ tay khiến Thẩm Thiên Lăng bị thương suýt mất mạng, hắn đã tự trách hồi lâu, huống hồ là bí mật lớn như vậy.

“Đa tạ”. Tần Thiếu Vũ gật đầu, xoay người nhìn Thẩm Thiên Lăng.

“Ta ra ngoài trước”. Diệp Cẩn thức thời rời khỏi. Ngoài sân mọi người vừa thấy hắn ra thì lập tức xông tới, vô cùng tò mò!

“Đôi lứa cãi nhau mà thôi”. Diệp Cẩn vẻ mặt chán ghét. “Quan tâm chuyện nhà người ta như vậy, đổi nghề làm mai đi”

Thẩm Thiên Phong nhìn trời, ám vệ đồng loạt tan nát cõi lòng.

Diệp cốc chủ sao lại độc miệng như vậy, quả thật không chịu nổi!

Thời điểm này rất muốn xếp hàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của phu nhân.

Nhưng cung chủ rất hung dữ.

Cuộc đời thật vô vọng.

Trong phòng, Tần Thiếu Vũ bước tới ôm Thẩm Thiên Lăng vào lòng. “Chỉ vì chuyện này thôi sao?”

“Chuyện này không phải chuyện lớn ư?”. Mũi Thẩm Thiên Lăng đỏ bừng.

“Chuyện này mà là chuyện lớn gì?”. Tần Thiếu Vũ cúi đầu nhìn hắn. “Lăng nhi là yêu tinh không biết từ đâu chui ra, cũng không phải bí mật gì, khắp thiên hạ đều biết”

Thẩm Thiên Lăng bị hắn chọc cười.

“Đứa ngốc, không sao đâu”. Tần Thiếu Vũ nhéo mặt hắn.

“Ngươi tin không?”. Thẩm Thiên Lăng nhìn Tần Thiếu Vũ. “Chắc vì ta và hắn giống nhau như đúc, cũng có thể hắn là kiếp trước của ta, nói chung ta không phải Thẩm Thiên Lăng trước kia của Nhật Nguyệt sơn trang, mà đã thay đổi linh hồn”

“Ta tin”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Ngươi nói gì ta cũng tin”

“Đừng bình tĩnh như vậy”. Trong mắt Thẩm Thiên Lăng còn ngấn lệ, nhưng khoé miêng đã mang ý cười. “Ít nhiều gì cũng phải tỏ ra kinh ngạc một chút”

“Ta chỉ quan tâm một chuyện”. Tần Thiếu Vũ nắm lấy tay hắn. “Ngươi còn muốn quay về không? Trở về thế giới của ngươi”

Thẩm Thiên Lăng lắc đầu.

“Chắc chứ?”. Tần Thiếu Vũ hỏi lại một lần.

“Ừ”. Mười ngón tay Thẩm Thiên Lăng giao nhau với hắn. “Lam Tinh Ngọc là sư phụ cho ta vào lần đầu gặp nhau¸ lúc đó ta còn muốn về nên không nói cho ngươi biết. Càng che giấu, ta càng không biết phải nói thế nào với ngươi”

“Không sao”. Tần Thiếu Vũ lau nước mắt cho hắn. “Cho phép ngươi gạt ta lần này”

Thẩm Thiên Lăng vùi mặt vào sâu trong ngực hắn. “Ta từ bỏ linh thạch, ngươi trả lại cho mọi người đi”

“Được”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Sẽ không hối hận đấy chứ? Sau này cũng không trở về được”

“Sau này ngươi không được phép phụ ta”. Thẩm Thiên Lăng ôm chặt lấy hắn.

“Ta thề”. Tần Thiếu Vũ hôn lên tóc hắn. “Kiếp này hay kiếp sau đều đối xử tốt với ngươi”

“Cung chủ”. Ám vệ ở bên ngoài gọi. “Thẩm trang chủ phái người đến nói đã pha trà Phổ nhị hảo hạng, mời công tử qua nếm thử”

“Ta đi với ngươi”. Mười ngón tay Tần Thiếu Vũ giao nhau với Thẩm Thiên Lăng. “Trừ sư phụ, ta và Diệp Cẩn ra, lai lịch của ngươi vĩnh viễn là bí mật, tuyệt đối không có người thứ năm biết”

“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu.

Tần Thiếu Vũ trao cho hắn một nụ hôn triền miên mà ngắn ngủi, tay trong tay đi ra cửa.

Bên ngoài bầu trời rực rỡ.

Từ nay về sau, quan hệ của hai người cũng chưa từng biến đổi, thậm chí vì mở rộng cõi lòng mà càng thân mật. Diệp Cẩn đã từng tò mò hỏi. “Ngươi quả thật vứt hết mớ linh thạch kia ư?”

Tần Thiếu Vũ lắc đầu. “Vẫn giữ lại toàn bộ”

“Sao lại giữ, không sợ hắn đi ư?”. Diệp Cẩn cau mày.

“Giữ lại linh thạch vì sợ sau này hắn đổi ý. Nếu đã quyết định đi, ép ở lại cũng không có ích gì”. Tần Thiếu Vũ cười nói. “Nhưng ta tuyệt đối tin rằng sẽ không khiến hắn có ý định quay về”

“Đúng như tính cách của ngươi”. Diệp Cẩn suy nghĩ một chút, lại hỏi. “Vậy ta có thể tìm hắn trò chuyện về thế giới khác không?”

“Đương nhiên”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Gần đây Lăng nhi cũng nói một ít với ta, nghe rất thú vị”

“Bảo đảm sẽ giữ bí mật”. Diệp Cẩn giơ tay thề, sau đó vui sướng đi tìm Thẩm Thiên Lăng.

Tần Thiếu Vũ lắc đầu cười, tựa trên cây phơi nắng.

Lại qua mấy ngày, người hầu báo rằng phu nhân mời công tử và cung chủ qua có chuyện quan trọng bàn bạc.

“Còn có chuyện gì quan trọng?”. Thẩm Thiên Lăng bối rối.

“Chuyện quan trọng của nhạc mẫu không phải là hầm một nồi canh đại bổ cho ngươi ư?”. Tần Thiếu Vũ nhanh trí ra ngoài. “Ta đột nhiên có việc gấp, không đi được”

“Đừng có mà lần nào cũng xài chiêu này!”. Thẩm Thiên Lăng ra sức kéo hắn. “Có nạn cùng chịu, quay lại đây! Nếu không chúng ta sẽ ly hôn!”

Trong mắt Tần Thiếu Vũ bất đắc dĩ.

“Lăng nhi, mau tới đây”. Thấy hai người tiến đến, Thẩm phu nhân ở bên cửa sổ gọi.

“Sao vậy?”. Thẩm Thiên Lăng bước vào.

“Đến xem mấy thứ vải này”. Thẩm phu nhân sắp xếp. “Lựa làm đồ cưới cho ngươi và Thiếu Vũ”

“Lăng nhi lựa là tốt rồi”. Tần Thiếu Vũ vuốt cằm. “Trước kia sư phụ đã cho Tần mỗ một bộ đồ, căn dặn nhất định phải mặc vào ngày đại hôn, không thể trái lệnh”

“Vậy à”. Thẩm phu nhân hơi thất vọng. “Nếu Quỷ Thủ thần y đã ra lệnh thì không thể làm gì khác”

Thẩm Thiên Lăng dùng ánh mắt phẫn nộ mà khiển trách nam nhân của hắn. Rõ ràng là kiếm cớ! Không muốn mặc đồ đỏ thêu hoa mẫu đơn thì cứ nói thẳng, đừng tìm một lý do chính nghĩa như vậy chứ!

Cái gọi là phu thê giống như chim rừng, tai vạ tới nơi thì mạnh ai nấy bay!

“Cái này thế nào?”. Thẩm phu nhân ôm một cây vải đỏ thẫm tới.

Thẩm Thiên Lăng khổ sở nói. “Hơi chói mắt”

“Chói mắt mới tốt, mới phú quý!”. Thẩm phu nhân vỗ một phát. “Chọn cái này đi, ngày mai sẽ kêu thợ may tới đo cho ngươi”

“Vì sao Diệp đại ca và đại ca không mặc?”. Thẩm Thiên Lăng kháng nghị.

“Vì nương thương ngươi”. Thẩm phu nhân vỗ vỗ tay hắn. “Vải này chỉ có một thôi”

Thẩm Thiên Lăng chân thành nói. “Hay là tặng cho Diệp đại ca đi?”

“Không cần”. Thẩm phu nhân nói. “Ta đã đặt một cây vải mới, rất nhanh sẽ mang tới”

Thẩm Thiên Lăng: …

Quả nhiên phải chấp nhận số phận.

Không biết Diệp đại ca có xù lông không?

Hai vị thiếu gia của Nhật Nguyệt sơn trang thành thân trong một ngày, vốn là chuyện lớn. Huống hồ còn là hôn lễ với Truy Ảnh cung, Quỳnh Hoa cốc và triều đình. Tần Thiếu Vũ cũng chọn địa điểm thành hôn ở Nhật Nguyệt sơn trang, chỉ cần cưới đúng người thì địa điểm ở đâu không quan trọng. Hôm đó không chỉ có các chưởng môn, quan viên và thương gia, thậm chí Sở Uyên cũng tự bãi giá xuôi nam, quy mô cực kì to lớn, trước nay chưa từng có.

Những ngày trước khi thành thân, Thẩm Thiên Lăng bắt đầu chóng mặt hoa mắt, thậm chí còn cố gắng ôm con trai bỏ trốn, kết quả không được như ý. Vì vậy người hầu Nhật Nguyệt sơn trang vẫn thường thấy tiểu thiếu gia nhà mình lo lắng, chống cằm đờ ra.

“Thầy bói cũng thật là”. Nha hoàn vừa đau lòng vừa oán hận. “Đang êm đẹp sao lại xem ngày hoàng đạo xa như vậy, nhìn xem tiểu thiếu gia đã trông ngóng thành dạng gì rồi”

Thời gian này đối với mỗi người đều là dày vò, cho nên tới ngày đại hôn thì từ trên xuống dưới ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Rốt cuộc cũng thành thân, nếu chờ thêm nữa tiểu thiếu gia sao có thể chịu đựng được, đã ủ rũ thì thôi, cái đuôi xù nhất định sẽ không còn xù nữa.

Quả thật khiến người ta đau lòng.

Thẩm Thiên Lăng cũng đã vài ngày không ngủ ngon, sáng hôm đó lại bị kêu dậy sớm chuẩn bị, ngay cả cơm cũng chưa ăn. Cả phòng đỏ chót, người người chạy ra chạy vào, ngay cả Cục Bông cũng bị quấn vải đỏ, lắc lư đến chóng mặt.

“Hôm nay đã thành thân rồi”. Thẩm phu nhân lau nước mắt. “Đại ca ngươi còn biết tìm một người về, sau ngươi lại gả ra ngoài cơ chứ?”

“…”.Thẩm Thiên Lăng còn chưa kịp nói gì thì đã bị ôm vào lòng. Tiểu thư Đường gia bảo ai lại không biết võ công, khuôn mặt Thẩm Thiên Lăng bị vùi vào ngực nương hắn, đẩy không ra, quả thật toàn thân hít thở không thông, cực kì thê thảm!

“Phu nhân phu nhân, cung chủ tới!”. Bên ngoài có người gọi.

Những người trong phòng lập tức rối tung lên, thường xuyên có người giẫm phải chân nhau. Bên tai ầm ĩ, trước mắt cũng ầm ĩ, Thẩm Thiên Lăng chóng mặt hoa mắt, quả thật muốn nhắm mắt lại ngất đi.

Cục Bông ngồi trong mâm bánh cưới, dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Thẩm tiểu thụ. Tuy không biết những người này đang làm gì, nhưng hình như rất lợi hại.

Cả ngày này Thẩm Thiên Lăng chưa từng có một giây phút tỉnh táo. Cho đến khi màn đêm buông xuống, vào phòng tân hôn rồi mới bình tĩnh một chút. Cục Bông vốn cố gắng theo vào nhưng lại bị Thẩm Hàm ôm đi, chỉ đành không cam lòng bỏ cuộc.

Cảm giác bị cha mẹ vứt bỏ thật đáng buồn!

Thẩm Thiên Lăng ngồi trên giường, quay đầu nhìn chữ “Hỉ” xung quanh, vẫn cảm thấy như ở trong mơ.

Chương trước

↑↑
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử

Cực Phẩm Công Tử là một truyện võng du được đăng tải miễn phí tại KhoTruyenHay.Gq

19-07-2016 105 chương
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Kỹ năng đặt câu hỏi

Kỹ năng đặt câu hỏi

Nếu anh dành toàn bộ cuộc sống của anh để tìm hiểu những câu hỏi sai, câu trả lời

23-06-2016
Ranh Giới

Ranh Giới

Tên truyện: Ranh GiớiTác giả: rain8xThể loại: Truyện VOZTình trạng: Hoàn ThànhNguồn:

22-07-2016 36 chương
Biển Khóc

Biển Khóc

Tên truyện: Biển KhócTác giả: Hạt CátThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn

27-07-2016 28 chương
Chuyện tình hôm qua

Chuyện tình hôm qua

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016