Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 31 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 154 (hết)

↓↓
“Cho nên ban đầu ta mới nói với ngươi, bệnh gì cũng được, nhưng không thể bị bệnh sợ độ cao”. Tần Thiếu Vũ cười khẽ, bế hắn hướng về phía đỉnh núi.

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Thẩm Thiên Lăng chỉ cảm thấy gió rít bên tai, lần thứ hai mở mắt thì lòng bàn chân đã tiếp xúc với mặt đất.

Trước mắt là một mảnh mênh mông xanh biếc, mây mù lượn quanh, vô số toà nhà đứng sừng sững, khí thế to lớn, giống như cảnh tiên.

“Có thích hay không?”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn từ phía sau. “Nhà của chúng ta”

“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng tựa vào ngực hắn, cười khẽ. “Nhà của chúng ta”

Cục Bông ló đầu ra khỏi ngực hắn, cũng dùng ánh mắt tò mò nhìn thế giới mới.

Gió nhẹ xua tan mây mù, ánh mặt trời dâng lên, chiếu ánh sáng vàng rực lên khắp ngọn núi.

Trời đất bao la, nơi có ngươi chính là nhà của ta.

PHIÊN NGOẠI: CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC SAU HÔN NHÂN!

Bốn bề xung quanh Truy Ảnh cung đều là núi cao mênh mông, vì vậy lúc rảnh Thẩm Thiên Lăng sẽ mang Cục Bông đi dạo, vừa ngắm cảnh vừa làm quen với hoàn cảnh mới. Trên núi không khí rất ẩm ướt, Thẩm Thiên Lăng leo núi nóng nực lại thích trốn dưới tàng cây mát lạnh, vì vậy một ngày nọ rốt cuộc bị bệnh, trên đầu đắp khăn, nằm ho khan trên giường giống như quả cà rụng.

Xui xẻo hơn là hắn bị bệnh đúng vào đêm trước sinh nhật.

Cục Bông ngồi xổm trên bàn, đôi mắt hạt đậu đầy đồng cảm.

“Uống thuốc đi”. Tần Thiếu Vũ bưng chén thuốc ngồi bên giường.

Thẩm Thiên Lăng nhăn mũi uống ừng ực, sau đó một lần nữa lảo đảo nằm xuống giường.

“Lần này không ăn đường sao?”. Tần Thiếu Vũ nhéo má hắn.

“Thôi bỏ đi, dù sao trong miệng cũng không có mùi vị gì”. Thẩm Thiên Lăng vô lực. “Chóng mặt”

“Ra ngoài hít thở không khí cũng bị bệnh, trừ ngươi ra không ai làm được”. Tần Thiếu Vũ vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

“Ngươi câm miệng”. Thẩm Thiên Lăng ủ rũ cắt ngang, vươn tay ôm Cục Bông định ngủ một giấc.

“Chíp”. Cục Bông xoè cánh nỗ lực giãy dụa, vì Thẩm Thiên Lăng đang sốt, bị ôm rất nóng!

Tần Thiếu Vũ giơ nắm đấm lên với nó.

“…”. Cục Bông căm giận ngồi vào lòng Thẩm Thiên Lăng trở lại, xoay mông về phía cha nó.

Quả thật đáng ghét.

Một lát sau, Thẩm Thiên Lăng đã ngủ. Tần Thiếu Vũ đắp chăn cho hắn rồi ra ngoài. Hoa Đường và mấy ám vệ đang chờ.

“Có việc gì ư?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Ngày mai là sinh nhật Thẩm công tử”. Hoa Đường nói. “Có cần chuẩn bị trước hay không?”

Ánh mắt ám vệ cũng kích động. Phu nhân nhà ta sắp sinh nhật, chuyện này chỉ nghĩ thôi đã thấy chờ mong! Chiêng trống kèn pháo gánh hát đương nhiên phải mời tới. Gánh hát đã đến dưới chân núi rồi, quả thật không thể tuyệt vời hơn nữa!

“Không cần”. Tần Thiếu Vũ lắc đầu. “Lăng nhi cũng không thích phô trương”

Ám vệ lập tức thất vọng, không được thật ư? Chúng ta còn mới học một ca khúc cực kì êm dịu, rất thích hợp hát cho phu nhân nghe!

“Giúp ta tìm một thứ”. Tần Thiếu Vũ nói nhỏ bên tai Hoa Đường. “Giữ bí mật”

Hoa Đường gật đầu. “Thuộc hạ hiểu rõ”

“Mọi người giải tán đi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Lăng nhi còn đang bệnh, đừng làm ồn đến hắn”

“Cung chủ vừa nói gì vậy?”. Đợi đi xa rồi, mọi người lập tức vây quanh Hoa Đường, cực kì nhiều chuyện, vừa nhìn đã biết là danh môn chính phái.

Hoa Đường nói. “Cung chủ muốn ta tìm một nhà nông bán các ngươi đi”

Ám vệ: …

Cho nên mới nói làm việc ở Truy Ảnh cung rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể bị bán. Cung chủ của chúng ta quả nhiên tàn bạo!

Bên ngoài có tiếng nhạc mơ hồ, Thẩm Thiên Lăng tò mò hỏi. “Có người đánh đàn ư?”

“Là gánh hát bọn hắn mời tới, vốn làm quà sinh nhật cho ngươi”. Tần Thiếu Vũ chỉnh quần áo cho hắn. “Nhưng thứ nhất là ngươi bị bệnh, thứ hai cũng không phải sinh nhật thật nên ta không đáp ứng”

“Vậy sao hiện tại lại đang hát tuồng?”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu.

“Lúc trước đã trả tiền rồi, đương nhiên phải nghe”. Tần Thiếu Vũ nói. “Cho nên ta để bọn họ đêm nay nướng thịt nghe hát tuồng rồi”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đã nói Truy Ảnh cung chính là chỗ không có khả năng chịu lỗ mà!

“Sinh nhật thật sự của ngươi là lúc nào?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

Thẩm Thiên Lăng nói. “Đầu tháng bảy, qua rồi”

“Sao không cho ta biết sớm?”. Tần Thiếu Vũ cau mày.

“Cũng không phải chuyện gì to tát, cần gì nhớ kĩ”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Nếu ngươi không hỏi ta cũng quên”

“Không được”. Tần Thiếu Vũ vỗ một phát. “Ta bù lại cho ngươi”

“Còn có thể bù ư?”. Thẩm Thiên Lăng lau nước mũi. “Không cần phiền phức như vậy”

“Sinh nhật của Lăng nhi sao lại phiền?”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nghe lời, mau khoẻ lại đi”

“Thử nói xem ngươi định tặng quà gì cho ta?”. Thẩm Thiên Lăng cảnh giác, nếu như là kiểu biến thái vô sỉ ‘ta tặng chính mình cho ngươi’ thì ta bệnh thêm vài ngày nữa sẽ an toàn hơn!

“Sao có thể nói trước được”. Tần Thiếu Vũ không chịu tiết lộ.

Thẩm Thiên Lăng không thể làm gì khác ngoài thay đổi chiến lược, hỏi lòng vòng. “Quà tặng là ngươi ư?”

Tần Thiếu Vũ nghe vậy cau mày. “Ngươi muốn ta tặng người cho ngươi ư?”

Thẩm Thiên Lăng: …

Đương nhiên không, không phải người mới yên tâm.

“Ngươi coi trọng ai đó ư?”. Tần Thiếu Vũ híp mắt nắm lấy cằm hắn.

Thẩm Thiên Lăng biện giải. “Ta chỉ ví dụ mà thôi”

“Sau này không được ví dụ kiểu này nữa”. Tần Thiếu Vũ buông tay ra. “Ta đảm bảo ngươi sẽ thích món quà này”

Cực kì chắc chắn.

Vì vậy những ngày kế tiếp, Thẩm Thiên Lăng vẫn luôn khó chịu muốn biết quà tặng rốt cuộc là gì, thậm chí nằm mơ cũng thấy cảnh bóc quà, quả thật muốn phát điên!

Cho nên đến khi nhìn thấy quà tặng trước mắt, trong lòng hắn kích động biết bao nhiêu!

Tần Thiếu Vũ đặt một hộp đỏ gắn khoá đồng lên bàn. “Mở ra xem”

Thẩm Thiên Lăng hớn hở cầm lấy chìa khoá, ngoài sân lại truyền tới tiếng bước chân vội vã, sau đó ám vệ đẩy ba cái xe tới, trên đó chất đầy hộp.

“Đã xảy ra chuyện gì?”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu.

“Đây là quà của chúng ta tặng cho công tử”. Ám vệ cười khoe răng, rõ ràng tâm trạng rất tốt. “Không phải thứ gì quý hiếm, chỉ là tấm lòng mà thôi”

“Sao ta lại có thể không biết ngượng như vậy” (Câu nói kinh điển khi nhận quà/ ân huệ của người khác để thể hiện phép lịch sự ~). Thẩm Thiên Lăng bị số lượng và kích thước chấn động.

“Thứ nhất vì may mắn, thứ hai vì vui vẻ, công tử đừng từ chối”. Ám vệ lại nói. “Đúng rồi, dân chúng dưới chân núi nghe vậy cũng đồng loạt gửi quà cho chúng ta, đều đặt ở sảnh trước, đợi chúng ta kiểm tra xong sẽ đưa cho công tử”

Thẩm Thiên Lăng: …

Quả thật không cần khách khí như vậy!

“Tặng quà xong rồi sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Xong rồi”. Ám vệ chờ mong gật đầu, thật muốn ở lại mừng sinh nhật với công từ, đương nhiên còn có Thiếu cung chủ!

Sau đó đã bị Tần Thiếu Vũ dội nước lạnh. “Đếm tới ba, mau biến đi, ba”

“Đừng như vậy chứ!”. Ám vệ ôm đầu chạy ra ngoài. Sao cung chủ có thể hèn hạ như vậy, không đếm một và hai! Ai có thể chịu đựng được chứ, quả thật đáng sợ!

Thẩm Thiên Lăng dở khóc dở cười nhìn Tần Thiếu Vũ. “Mọi người chỉ muốn náo nhiệt bên nhau thôi, để bọn họ ở lại cũng đâu có sao”

“Thời điểm này không nên có người ngoài”. Tần Thiếu Vũ ngồi xuống bên cạnh hắn. “Mở ra xem đi”

“Vì sao không thể có người ngoài?”. Trong lòng Thẩm Thiên Lăng hoài nghi. Tốt nhất đừng là thứ kì quái gì đó, nếu không nhất định phải ly hôn với hắn, cực kì biến thái!

“Mau lên”. Tần Thiếu Vũ giục.

Thẩm Thiên Lăng hít sâu một hơi, liều chết mở ra nắp hộp, quả thật chính là liệt sĩ cách mạng!

Thứ trong hộp “bình yên” lộ ra ngoài, là một miếng ngọc nho nhỏ, có hai người đang nắm tay nhau, bên cạnh còn có một con phượng hoàng.

“Cái gì thế này?”. Thẩm Thiên Lăng cười ra tiếng.

“Ngươi và ta”. Tần Thiếu Vũ tiến tới hôn nhẹ hắn. “Còn có con trai”

“Chíp”. Cục Bông phơi đủ nắng trên nóc nhà, lười biếng nhảy xuống, thân thiết nhào vào lòng Thẩm Thiên Lăng muốn được gãi.

“Là người khắc ngọc nổi tiếng nhất Tây Nam, đang ở gần Truy Ảnh cung”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta tìm hắn làm thứ này, có thích không?”

“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu, đồng thời hơi chột dạ. Đưa miếng ngọc thuần khiết như vậy thế mà mình cứ lo sẽ gặp phải thứ kì quái, mình đúng là đáng khinh và hèn hạ!

Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn vào phòng, tìm một cái giá đặt miếng ngọc lên, đúng lúc có một tia nắng chiếu vào khiến nó càng sống động hơn trước.

“Chíp”. Cục Bông ngồi phía trước miếng ngọc nhìn một chút, sau đó lại đi soi gương, cuối cùng kiêu ngạo hất đầu.

Cực kì khí phách, còn lãnh khốc hơn trên miếng ngọc!

Tần Thiếu Vũ từ phía sau ôm lấy Thẩm Thiên Lăng, kề vài tai hắn hôn một cái.

Thẩm Thiên Lăng quay đầu nhìn hắn. “Chúng ta đi xem quà mọi người tặng đi”

“Không”. Tần Thiếu Vũ lắc đầu.

“Vì sao?”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu.

Chương trước

↑↑
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Ôsin nổi loạn - Suly

Ôsin nổi loạn - Suly

Giới thiệu: Nữ chính hài, ngốc nghếch vs nam chính đẹp trai, lạnh lùng cực điểm

12-07-2016 105 chương
Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly

Giới thiệu: Nàng Giao dịch hoàn tất... Hắn chiếm lấy nàng, đẩy nàng vào thế giới

15-07-2016 69 chương
Tiếng giao mùa

Tiếng giao mùa

Bạn đã bao giờ cảm thấy xót xa chưa? Hoặc thấy áy náy? Hoặc thấy mình sống ở trên

25-06-2016
Hạnh phúc của tôi

Hạnh phúc của tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện ngắn: "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016

XtGem Forum catalog