Thẩm Thiên Lăng ha ha nói. “Thiếu hiệp ngươi thật biết nói đùa”
bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!“Lần này đừng hòng trốn”. Tần Thiếu Vũ cắn lỗ tai của hắn. “Nếu không ta sẽ trói ngươi mang về Truy Ảnh cung”
“Sao lại bạo lực như vậy?”. Thẩm Thiên Lăng phàn nàn.
“Là ngươi không ngoan”. Tần Thiếu Vũ buông tay ra. “Ta và Thiên Phong có việc ra ngoài, ngươi tốt nhất hãy ở nhà đợi”
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Ta mang con trai đến tìm Diệp đại ca, tối qua nó ăn đậu mà Tam ca mang từ Tây dương về, còn đang phấn khởi tới bây giờ”. Nghe thật ngu xuẩn!
Tần Thiếu Vũ cười gật đầu, xoay người ra khỏi phòng.
Thẩm Thiên Lăng vào phòng thì thấy Cục Bông đang vui sướng ở trên bàn, trong miệng còn ngậm khô bò.
“Chíp!”. Thấy hắn đến, Cục Bông xoè cánh tỏ ra hoan nghênh.
“Sao lại ăn nữa rồi”. Thẩm Thiên Lăng lấy khô bỏ ra khỏi miệng nó, định ôm ra ngoài. Đáng tiếc Cục Bông không hề phối hợp, xoay tới xoay lui trong lòng hắn, điên cuồng hất đầu kháng nghị, sau cùng dứt khoát nhảy xuống đất, bắt đầu chạy xung quanh, tốc độ rất nhanh.
Thẩm Thiên Lăng dở khóc dở cười, vừa định gọi ám vệ hỗ trợ thì thấy Cục Bông chạy tới ám cách kia, giơ móng vuốt dùng sức đạp. “Chíp!”
“Không chơi được”. Thẩm Thiên Lăng cự tuyệt.
Cục Bông không nghe theo, tiếp tục đạp. “Chíp chíp!”
Sàn nhà nứt ra, Thẩm Thiên Lăng hết nói nổi.
“Chíp!”. Cục Bông lắc lư chạy tới bên chân hắn ngẩng đầu, đôi mắt hạt đậu rất MOE!
“Được rồi, chơi một chút thôi”. Thẩm Thiên Lăng thoả hiệp, sau khi đóng cửa thì lấy vách ngăn ra, đem chiếc hộp nhỏ ra ngoài.
Ánh mắt Cục Bông phấn khởi, sung sướng nhảy lên bàn.
“Không biết sao ngươi lại thích nó”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu. “Không tròn, màu sắc cũng không chói loá”
Thế nhưng hắn rất nhanh đã biết đáp án.
Vì dưới một đạp của Cục Bông, Huyết ngọc hồng liên đã vỡ nát, bên trong có một hạt châu lăn ra, bóng mượt không gì sánh được, đỏ như máu.
Trong đầu Thẩm Thiên Lăng nổ ầm ầm, cả người sửng sốt.
“Chíp”. Cục Bông rất hài lòng, dùng đầu đâm đâm để chơi.
Thẩm Thiên Lăng lấy lại bình tĩnh, xoay người lấy hộp gỗ trong tủ đặt lên bàn nhẹ nhàng mở ra.
Trong chín ngăn, tám viên linh thạch đang loé sáng, chỉ còn lại một khoảng trống cuối cùng.
Thẩm Thiên Lăng cầm hạt châu cuối cùng, tay hơi run run.
Trước kia sư phụ từng nói, lúc chín hạt châu kết nối với nhau, thời không sẽ giao nhau, các vì sao đảo ngược, không chừng mình có thể trở về thật.
Khi mới đến thế giới này, không có lúc nào là không nghĩ tới chuyện này, nhưng hiện tại có cơ hội thì lại không làm được bước cuối cùng.
Có hình bóng đã sớm mọc rễ ở trong tim, nếu nhổ ra sợ rằng trái tim cũng thiếu một mảnh.
“Lăng nhi”. Tần Thiếu Vũ đẩy cửa bước vào.
Thẩm Thiên Lăng trong lòng không yên, theo bản năng đậy hộp lại, trong mắt kinh hoảng.
“Chíp!”. Cục Bông hết hồn, vì sao lại làm ra tiếng động lớn như vậy chứ, quả thật hù chết chim!
“Ngươi đang làm gì vậy?”. Tần Thiếu Vũ khẽ nhíu mày.
“Không có gì”. Thẩm Thiên Lăng trốn tránh ánh mắt của hắn.
Tần Thiếu Vũ bước tới định mở nắp hộp, nhưng bị Thẩm Thiên Lăng chặn lại. Tuy Cục Bông không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn kiên định giúp mẹ nó, đặt mông ngồi lên nắp hộp không cho cha đụng vào, đôi mắt hạt đậu rất kiên nghị.
“Cầm cái gì trong tay thế?”. Tần Thiếu Vũ trầm giọng hỏi.
Thẩm Thiên Lăng cầm chiếc hộp muốn chạy nhưng bị kéo lại, lòng bàn tay phát ra ánh sáng bóng loáng.
Thẩm Thiên Lăng cắn chặt lưỡi.
“Là thứ bên trong Huyết ngọc hồng liên ư?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
Thẩm Thiên Lăng không nói gì.
“Mở ra”. Giọng Tần Thiếu Vũ càng nghiêm túc.
Thẩm Thiên Lăng không nhìn hắn.
Tần Thiếu Vũ mở nắp hộp ra.
“Chíp!”. Cục Bông thê thảm lăn lên bàn, cực kì tức giận!
Tám viên linh thạch nằm yên trong hộp, cộng thêm Phi Hà châu trong tay Thẩm Thiên Lăng nữa là đủ chín viên.
“Tìm được Lam Tinh Ngọc lúc nào vậy?”. Tần Thiếu Vũ gằn từng chữ hỏi.
“Ngươi đừng hỏi”. Thẩm Thiên Lăng nhắm mắt lại. “Đem đi đi, sau này đừng để ta nhìn thấy nữa”
“Ta còn tưởng giữa hai đứa không còn bất kì bí mật nào nữa”. Giọng Tần Thiếu Vũ bình lặng nhưng nghe vào có chút mất mát. “Ta còn phái người đi khắp thiên hạ tìm cho ngươi, không ngờ đã đến tay ngươi rồi”
“Xin lỗi”. Giọng Thẩm Thiên Lăng khàn khàn.
“Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Tần Thiếu Vũ chậm lại âm điệu, nhẹ nhàng nâng cằm hắn lên. “Chỉ cần ngươi nói ra, cho dù sai lầm cỡ nào ta cũng tha thứ cho ngươi”
Khoé mắt Thẩm Thiên Lăng đỏ bừng. “Xin lỗi”
“Ngươi không có lỗi với ta”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn vào lòng. “Chưa từng có”
Nước mắt Thẩm Thiên Lăng rơi lã chã, hai tay ôm chặt lấy eo hắn.
“Hồi nãy giọng điệu ta không tốt”. Tần Thiếu Vũ vỗ vỗ lưng hắn. “Chúng ta bình tĩnh nói chuyện được không?”
“Có thể cho ta một chút thời gian ngẫm nghĩ không?”. Trong đầu Thẩm Thiên Lăng hỗn loạn, thật sự không biết sắp xếp từ ngữ thế nào.
“Được”. Tần Thiếu Vũ hôn lên trán hắn. “Có muốn ta ở bên cạnh không?”
Thẩm Thiên Lăng lắc đầu.
“Vậy ta ra ngoài”. Tần Thiếu Vũ buông tay ra. “Nếu nghĩ xong thì bảo ám vệ đến tìm ta”
Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Ngươi mang linh thạch đi đi”
“Đó là vật của ngươi”. Tần Thiếu Vũ nhìn hắn.
“Ta chỉ cần cái này là được rồi”. Thẩm Thiên Lăng lấy Bích Lục Đồng lúc trước mẫu thân đưa rồi bỏ Phi Hà Châu vào. “Còn lại đều cho ngươi”
Tần Thiếu Vũ cũng không hỏi nhiều, cầm hộp ra ngoài.
Cục Bông rướn cổ lên nhìn cha nó, sao có thể lấy đi chứ, thật đáng ghét!
“Cung chủ”. Ám vệ đang canh giữ trong sân.
“Để ý Lăng nhi”. Giọng Tần Thiếu Vũ rất thấp. “Có bất cứ khác thường gì đều phải báo cho ta biết”
“… Vâng”. Tuy ám vệ không biết xảy ra chuyện gì, nhưng khó thấy Tần Thiếu Vũ lộ ra vẻ mặt này khi nói về Thẩm Thiên Lăng, vì vậy mọi người đều thức thời không hỏi nhiều.
“Sao lâu quá vậy?”. Ngoài sân, Thẩm Thiên Phong và Diệp Cẩn đang chờ Tần Thiếu Vũ. “Quay về lấy đồ thôi mà?”
“Ta không đi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nói cho mấy chưởng môn hôm khác ta sẽ đến xin lỗi”
“Sao vậy?”. Thẩm Thiên Phong khó hiểu. “Rõ ràng đã hẹn trước”
“Không có tâm trạng”. Tần Thiếu Vũ xoay người nhảy lên cây, tựa vào một chạc cây nhìn về phía tiểu viện.
“Cãi nhau với Lăng nhi ư?”. Thẩm Thiên Phong suy đoán.
Tần Thiếu Vũ vẫn nhìn chằm chằm vào tiểu viện, hoàn toàn không để ý hắn nói cái gì.
Thẩm Thiên Phong: …
Tính tình kiểu gì thế này?
“Ta đi xem Lăng nhi”. Diệp Cẩn bước vào trong sân.
“Giúp ta một chuyện”. Tần Thiếu Vũ gọi hắn lại.
“Chuyện gì?”. Diệp Cẩn hỏi.
Tần Thiếu Vũ nhảy xuống đất, kề vào tai hắn nói nhỏ vài câu.
“Sao ngươi không tự hỏi?”. Diệp Cẩn nghe vậy cau mày.
“Nếu hắn muốn nói cho ta biết thì sẽ không giấu đến bây giờ”. Tần Thiếu Vũ cười khổ. “Chắc là có những chuyện hắn không biết nên nói với ta thế nào”
“Được rồi”. Diệp Cẩn gật đầu. “Ta sẽ cố hết sức”
“Diệp cốc chủ”. Ám vệ canh giữ trong sân thấy hắn vào thì đồng loạt chào hỏi.
Diệp Cẩn đẩy cửa vào phòng thì thấy Thẩm Thiên Lăng đang ngồi bên bàn, Cục Bông đang vui sướng dùng móng đá Bích Lục Đồng để chơi.
“Rất nhiều đại phu muốn có nó, thế mà ngươi lại làm đồ chơi cho Cục Bông”. Diệp Cẩn ngồi xuống đối diện hắn. “Nếu truyền đi nhất định sẽ tức chết hơn trăm người”
“Hắn bảo ngươi tới ư?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.
Diệp Cẩn thở dài. “Ta còn định giả bộ nhưng xem ra không được rồi”
Thẩm Thiên Lăng cười cười, đưa cho hắn một chén trà.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”. Diệp Cẩn hỏi Thẩm Thiên Lăng. “Lần đầu tiên Thiếu Vũ mang ngươi tới Quỳnh Hoa cốc là vì Hoàng Kim Nhãn, hiện tại đã có đủ chín viên linh thạch, nếu ngươi không muốn nói cho Thiếu Vũ biết nguyên nhân thì nói với ta cũng được”
Thẩm Thiên Lăng nhìn hắn. “Nếu ta nói ta không phải Thẩm Thiên Lăng kia, ngươi tin không?”
Trên nóc nhà, Tần Thiếu Vũ cau mày, hai tay cũng không tự chủ siết chặt.
“Cốc chủ đang nói gì với công tử thế nhỉ?”. Ám vệ và Thẩm Thiên Phong ở xa xa nhìn, đều cảm thấy khẩn trương!
Đang êm đẹp đừng nghiêm túc thế chứ, thật khiến người ta vặn vẹo!
Chương trước