Disneyland 1972 Love the old s
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 114 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 154 (hết)

↓↓
“Nghe thánh chỉ rất nhiều lễ nghi phiền phức, ai chịu nổi”. Tần Thiếu Vũ vỗ đầu hắn. “Ta mang ngươi đi chỗ khác nghe”

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Vậy cũng được”. Kết quả mới quan trọng, phương pháp hoàn toàn không quan trọng!

Tần Thiếu Vũ ôm hắn nhảy lên lầu hai, núp phía sau cây cột.

Sau khi Sở Uyên kế vị thì toàn quốc nổi lên phong trào tiết kiệm, dù lần trước ngự giá đến Nhật Nguyệt sơn trang cũng chỉ mang theo mười người tuỳ tùng. Nhưng lần này Thẩm trang chủ dẫn người nhà đến sân trước thì lại thấy quân đội trùng điệp và mười mấy rương gỗ đỏ thẫm, vì vậy trong lòng đều giật mình.

“Thẩm trang chủ, đã lâu không gặp”. Khâm sai ôm quyền. “Chúc mừng chúc mừng”

“Lý đại nhân nói đùa, Thẩm mỗ có gì mà chúc mừng?”. Thẩm trang chủ cũng quen biết với hắn. “Sao không báo trước một tiếng để Thẩm mỗ ra ngoài thành nghênh đón?”

“Ta không dám”. Khâm sai cười to. “Từ nay về sau còn mong Thẩm trang chủ chiếu cố nhiều hơn”

“Bọn họ muốn nói đến khi nào chứ?”. Thẩm Thiên Lăng ngồi trên lan can phàn nàn. “Tê chân, còn rất lạnh”

Tần Thiếu Vũ ôm hắn vào lòng. “Hay là ta đi giục một tiếng?”

“Không cần”. Thẩm Thiên Lăng tức khắc cự tuyệt. Để ngươi đi giục không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, có một nam nhân không đáng tin cậy quả thật khiến người ta sốt ruột.

Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng, cúi đầu hôn nhẹ lên má hắn.

“Đừng quậy!”. Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn ra. “Đã tuyên chỉ rồi, nghiêm túc nghe đi”

“Còn có nội dung gì khác đâu, sẽ nói rõ thân phận của Diệp Cẩn sau đó tứ hôn mà thôi”. Tần Thiếu Vũ bóp bụng mỡ của hắn. “Ta phát hiện lúc ngươi nghe trộm vẻ mặt thật đáng yêu”

Thẩm Thiên Lăng hết nói nổi nhìn trời, không thể không quấy rối ư, thật phiền muốn chết.

Bên này hai người đang liếc mắt đưa tình, bên kia mọi người trong viện lại bị thánh chỉ này khiến cho chấn động. Cốc chủ Quỳnh Hoa cốc trong một đêm trở thành Tiêu Dao vương gia em ruột của Hoàng thượng, chuyện này thì thôi đi, còn tứ hôn là sao?

“Thẩm trang chủ, xin tiếp chỉ”. Khâm sai hớn hở chỉ vào mấy cái rương. “Hoàng thượng nói không cần sính lễ, những thứ này là của hồi môn gửi đến Nhật Nguyệt sơn trang, sau này xin trang chủ chiếu cố tiểu vương gia nhiều hơn”

“Cha ta không sao chứ?”. Thẩm Thiên Lăng khẩn trương nhìn xuống lan can. “Sao không nói chuyện cũng không nhúc nhích vậy?”

Tần Thiếu Vũ cũng nhíu mày, tứ hôn bề ngoài là ban ơn, bên trong chính là uy hiếp. Người trong võ lâm tính tình kiêu ngạo, huống chi còn là trang chủ Nhật Nguyệt sơn trang, nếu nóng giận mà kháng chỉ không theo thì không biết giải quyết thế nào.

Thẩm trang chủ lấy lại bình tĩnh, sau đó nhìn khâm sai chậm rãi nói. “Xin Lý đại nhân báo cho Hoàng thượng, ý tốt Thẩm mỗ xin nhận, chỉ tiếc…”

“Ta quay về Quỳnh Hoa cốc”. Thẩm trang chủ mới nói được phân nửa thì bị người cắt ngang.

“Diệp đại ca?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình. “Hắn đến lúc nào thế?”

“Sáng sớm ta dặn Bảo Đậu ở ngoài cửa chờ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Dựa theo tính tình của hắn, tám chín phần sẽ đến”

Thẩm Thiên Lăng thở dài. “Sao đại ca còn không hiểu Diệp đại ca bằng ngươi vậy?”

“Ngươi trách lầm Thiên Phong rồi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Thiên Phong bố trí không ít người xem chừng nhà cũ sợ Diệp Cẩn đến, vì vậy ta phái ám vệ đánh ngất xỉu những người đó rồi”

Thẩm Thiên Lăng: …

“Thiên Phong muốn tự gánh vác mọi chuyện, đợi xong xuôi sẽ mang Diệp Cẩn vào Nhật Nguyệt sơn trang”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tuy có lòng bảo hộ nhưng không phải biện pháp giải quyết vấn đề, có một số việc phải để hai người cùng nhau đối mặt mới được”

Thật ra nam nhân của ta rất đáng tin cậy! Ánh mắt Thẩm Thiên Lăng hơi sùng bái.

“Hôn một chút nhé?”. Tần Thiếu Vũ yêu cầu.

“Nằm mơ!”. Thẩm Thiên Lăng cự tuyệt, tiếp tục nhìn xuống dưới.

Mà mọi người trong sân sau khi thấy Diệp Cẩn cũng có chút bất ngờ. Thẩm Thiên Phong nắm tay hắn, nhíu mày nói. “Không phải bảo ngươi ở đó chờ ta ư?”

“Có một số chuyện không phải miễn cưỡng là được”. Diệp Cẩn rút tay về, nhìn Thẩm trang chủ nói. “Trang chủ không cần phiền lòng, ta lập tức quay về Quỳnh Hoa cốc, sau này sẽ không trở lại nữa”

“Ta sẽ không để ngươi một mình”. Tính cách Thẩm Thiên Phong trước giờ rất ôn hoà, khó thấy sắc bén như vậy.

Xung quanh một mảnh yên tĩnh, dường như cây kim rơi xuống đất cũng sẽ nghe thấy tiếng.

“Làm sao đây?”. Thẩm Thiên Lăng rất khẩn trương. “Chúng ta có cần xuống dưới hay không?”

“Không cần”. Tần Thiếu Vũ nhếch môi. “Sẽ có người đến hỗ trợ”

“Hả?”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu.

Tần Thiếu Vũ chỉa cằm ra ngoài.

Thẩm Thiên Lăng nhìn ra thì thấy bên dưới có một đám đông đang đến, tiếng pháo trong nháy mắt vang lên, giống như mười mấy dây pháo đang nổ bên tai.

“Ngươi làm ư?”. Thẩm Thiên Lăng nhìn Tần Thiếu Vũ.

Tần Thiếu Vũ cười nói. “Chuyện cưới hỏi cần gì phải căng thẳng như vậy”

“Trang chủ”. Có người hầu chạy vào cửa. “Bên ngoài có mười mấy chưởng môn tới, nói chúc mừng đại thiếu gia và Diệp cốc chủ thành thân. Dân chúng cũng đến xem náo nhiệt, còn nói muốn xem Diệp cốc chủ dáng dấp ra sao, đương nhiên nếu sẵn tiện nhìn thấy tiểu thiếu gia thì càng tốt”

Thẩm Thiên Lăng: …

Ta quả thật là bia đỡ đạn!

“Cái này không phải ta nói”. Tần Thiếu Vũ kịp thời giơ tay. “Ta còn ước gì đem ngươi giấu trong phòng, ai lại không công cho người ngoài xem?”

Thẩm trang chủ chóng mặt hoa mắt.

Khâm sai cũng hiểu ý, khiến cho gánh hát mang tới bắt đầu thổi kèn đánh trống, trong sân tức khắc trở nên vui vẻ. Ám vệ Truy Ảnh cung đồng loạt tràn vào, ầm ĩ đẩy Thẩm Thiên Phong và Diệp Cẩn ra cửa. Ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang theo sau rất phẫn nộ, sáng sớm thế mà bị đánh lén ngất xỉu, những người này chừng nào mới về vậy, ở lại Giang Nam không chịu đi quả thật thiếu ăn đòn!

Sự việc đến nước này, mặc dù Thẩm trang chủ không đồng ý thì tin tức tứ hôn cũng đã truyền khắp võ lâm, thậm chí khắp thiên hạ, cho dù phản đối cũng không có ý nghĩa. Mọi người ở đây đều là dân lão luyện, có ai lại không hiểu rõ điểm này?

“Được rồi, trước hết đi tiếp đãi những chưởng môn kia thôi”. Thẩm phu nhân vuốt lưng cho Thẩm trang chủ, trấn an. “Nhìn bọn trẻ cũng không tệ, xong việc rồi hãy nói chuyện với con trai”

“Đúng vậy, trang chủ”. Nhà ngoại của Nhị di nãi nãi là trọng thần trong triều, đương nhiên không hi vọng Thẩm trang chủ kháng chỉ gây xích mích với Hoàng thượng, vì vậy cũng khuyên theo. Hai người ngươi một câu ta một câu, cuối cùng vẫn khuyên được Thẩm trang chủ ra đại sảnh.

“Giải quyết rồi sao?”. Thẩm Thiên Lăng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn Tần Thiếu Vũ.

“Ừ, giải quyết rồi”. Tần Thiếu Vũ kéo hắn đứng dậy. “Đi thôi, ra ngoài hít thở không khí, ta lười nghe bọn họ làm rộn”

“Chờ chút!”. Thẩm Thiên Lăng rất nghiêm túc.

“Sao vậy?”. Tần Thiếu Vũ dừng bước.

Thẩm Thiên Lăng khổ sở nói. “Tê chân”

Tần Thiếu Vũ bật cười, bế hắn lên đi xuống dưới lầu.

Giống như Tần Thiếu Vũ nói, hôm nay Nhật Nguyệt sơn trang đâu chỉ dùng hai chữ “náo nhiệt” là có thể hình dung. Những chưởng môn kia đều rất lươn lẹo, Hoàng thượng tứ hôn là chuyện lớn, huống hồ trước kia ám vệ Truy Ảnh cung còn liến thoắng ba hoa, không chỉ đúng lúc nhắn lại chuyện ‘Hoàng thượng tứ hôn cho Thẩm đại thiếu và Diệp cốc chủ, có muốn đến chúc mừng hay không các ngươi tự xem xét đi’, còn suy một ra ba mà tăng thêm không ít tình tiết. Ví dụ như ‘Diệp cốc chủ trên chiến trường liều mạng cứu Hoàng thượng trong tay Cổ Lực Hãn trở về’, hay ‘Diệp cốc chủ và Hoàng thượng xa nhau nhiều năm, lúc gặp lại trên trời rơi xuống đầy cánh hoa’. Muốn bao nhiêu kì lạ có bấy nhiêu kì lạ, muốn bao nhiêu ảo tưởng có bấy nhiêu ảo tưởng, khiến các chưởng môn và dân chúng sửng sốt, đồng loạt khởi hành, sợ rằng nếu chậm trễ sẽ đắc tội.

“Chúc mừng Thẩm trang chủ, chúc mừng Thẩm trang chủ”. Trong đại sảnh Nhật Nguyệt sơn trang, các chưởng môn đang vui vẻ chúc tụng, đồng loạt cảm thán Thẩm thiếu gia và Diệp cốc chủ quả là trời sinh một đôi, Thẩm trang chủ thật có phúc, hâm mộ chết người! Ai mưu toan chia rẽ cặp đôi này quả thật không có mắt, nhất định sẽ bị trời phạt.

Thẩm trang chủ chóng mặt hoa mắt, thấy trong lòng bực bội.

“Không biết các vị anh hùng có muốn xem của hồi môn Hoàng thượng ban cho không?”. Khâm sai cũng góp vui. “Có rất nhiều bảo bối quý hiếm”

“Vậy thì quá tốt!”. Trong đám đông có người tán thành, vì vậy mọi người vui sướng vây quanh Thẩm trang chủ đi ra hậu viện, quả thật giống như đón mừng năm mới!

Thẩm trang chủ hết cách, thở dài thật sâu!

Mà trong phòng Thẩm Thiên Phong, Diệp Cẩn đang yên lặng ngồi trên bàn uống trà.

“Còn đang giận ư?”. Thẩm Thiên Phong ngồi xổm trước mặt hắn, nhẹ nhàng nắm tay hắn.

“Ta giận cái gì?”. Diệp Cẩn nhìn hắn. “Sáng nay Thiếu Vũ phái người đến nói ngươi quỳ suốt đêm”

Thẩm Thiên Phong cười khổ. “Hắn đúng là nhanh mồm nhanh miệng”

“Cần gì phải vậy”. Diệp Cẩn dùng tay vuốt ve gò má hắn. “Có bao nhiêu cô nương tốt đang chờ được gả cho ngươi”

“Đến nước này rồi sao còn nói những chuyện này?”. Thẩm Thiên Phong đứng lên ôm hắn vào lòng, thở dài. “Ta biết trong lòng ngươi ấm ức”

“Ta muốn quay về”. Giọng Diệp Cẩn rất thấp.

“Ừ, sau này ta sẽ về với ngươi”. Thẩm Thiên Phong ôm chặt lấy hắn. “Sau này dù ngươi đi đâu ta cũng ở bên ngươi”

Ánh mặt trời ấm áp lan toả, mà tuyết đọng trên ngọn cây cũng bắt đầu hoà tan. Có tia sáng chiếu vào khung cửa sổ, rất sáng sủa.

Mấy ngày tiếp theo, võ lâm và quan viên hết người này tới người khác đến thăm, thậm chí còn có người trực tiếp đề nghị thành thân. Nhưng vừa nói ra đã bị Thẩm phu nhân bác bỏ, vì còn chưa xem được ngày lành.

“Thật ra cũng không quan trọng như vậy”. Thẩm Thiên Lăng nỗ lực thuyết phục nương hắn, sớm ngày nào hay ngày nấy, khó thấy cha không phản đối, đỡ phải xảy ra chuyện.

“Vậy ngày mai là được”. Thẩm phu nhân vỗ một phát.

Thẩm Thiên Lăng lập tức nghiêm túc nắm tay nương hắn. “Ta thu hồi lại những lời vừa rồi, xem ngày rất quan trọng, nhất định phải từ từ chọn, không vội”

Sao có thể thành thân ngay ngày mai chứ, chỉ nghĩ thôi đã thấy sợ!

Một tháng sau, trong nhà rốt cuộc yên tĩnh lại. Diệp Cẩn nhất quyết không chịu ở Nhật Nguyệt sơn trang, vì vậy Thẩm Thiên Phong đưa hắn về nhà cũ, mỗi ngày đọc sách xem thảo dược, cũng yên bình trôi qua.

Hôm đó đẹp trời, Diệp Cẩn ở trong phòng lấy thảo dược ra định phơi nắng, ngẩng đầu thì thấy có người đang bước vào.

“Diệp đại ca”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Nương muốn tới thăm ngươi”

“… Phu nhân”. Trong lòng Diệp Cẩn hơi kinh ngạc.

“Đừng tìm, Thiên Phong không biết ta tới tìm ngươi”. Thẩm phu nhân nói. “Ở đây quen chưa?”

“Vâng”. Diệp Cẩn gật đầu. “Tạ ơn phu nhân”

Thẩm Thiên Lăng ở bên cạnh xen mồm. “Chúng ta tới đón ngươi về Nhật Nguyệt sơn trang”

“Ta?”. Diệp Cẩn bất ngờ.

“Ở một người tuy yên tĩnh nhưng không có ý nghĩa”. Thẩm phu nhân nói. “Người một nhà ở cùng nhau mới náo nhiệt”

Khoé mắt Diệp Cẩn nóng lên.

“Mẫu thân còn nấu canh cho ngươi”. Tuy trình độ nấu ăn hữu hạn nhưng tràn đầy yêu thương! Thẩm Thiên Lăng phân phó ám vệ. “Thu dọn đồ đạc, chúng ta cùng nhau về nhà!”

“Chíp!”. Cục Bông cũng phấn khởi hất đầu.

Cực kì tuyệt vời!

Mà Thẩm trang chủ cũng không ý kiến với chuyện này, không khí trên bàn cơm cũng ngày càng náo nhiệt. Thời tiết giao mùa, Thẩm phu nhân tái phát bệnh cũ, Diệp Cẩn không ngủ chăm sóc nàng suốt ba ngày, người nhà thấy vậy đều cảm thán đại thiếu gia thật tốt số. Thẩm trang chủ cũng khó thấy được bình tĩnh lại, cùng Diệp Cẩn chơi cờ trong viện.

“Xuân về hoa nở”. Một ngày nọ, Tần Thiếu Vũ ôm lấy Thẩm Thiên Lăng từ phía sau. “Ngày thành thân của chúng ta cũng sắp tới rồi”

Chương trước

↑↑
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Vĩnh biệt Dạ Thủy

Vĩnh biệt Dạ Thủy

Tôi luôn đứng nhìn em từ phía sau, nhìn em đi cùng bạn trai của em, nhìn em cười bên anh

23-06-2016
Cái Tết nghèo

Cái Tết nghèo

Một buổi chiều tà đang dần bao trùm lên khắp thành phố, thấp thoáng chiếc bóng thon

24-06-2016
Tiếng thở dài

Tiếng thở dài

(khotruyenhay.gq) - Bây giờ mà trúng con lô được năm bảy trăm thì tốt cô nhỉ? - Đừng

29-06-2016
Vì sao ta yêu nhau?

Vì sao ta yêu nhau?

Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định

01-07-2016