Old school Easter eggs.
Thiên long bát bộ - Kim Dung

Thiên long bát bộ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 100
5 sao 5 / 5 ( 124 đánh giá )

Thiên long bát bộ - Kim Dung - Chương 69 - Hồng nhân đạn chỉ lão, sát na phương hoa

↓↓

- Vâng!

bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Y để luôn quân xuống chẹt chết luôn quân trắng một mảng lớn, cục diện lập tức rộng rãi ra, sau đó cứ theo y hệt những gì Đoàn Diên Khánh truyền âm chỉ điểm, phản kích lại bên quân đen. Cô bé con đó mồ hôi trán nhỏ xuống tong tong, lẩm bẩm nói:


- Quả là ý trời! Quả là ý trời! Trên đời này có ai lại nghĩ ra được cái cách "tiên sát tự thân, tái công địch nhân" kỳ quái như thế này bao giờ?


Đến khi Hư Trúc giải xong bàn cờ Trân Lung rồi, nữ đồng lại trầm ngâm một hồi rồi nói:


- Nếu như thế thì chú tiểu này không phải thuần nói năng tầm xàm. Tiêu Dao Tử truyền thất bảo chỉ hoàn cho ngươi ra sao, diễn tiến thế nào ngươi nói hết cho ta nghe, không được dấu diếm chút nào.


Hư Trúc đáp:


- Dạ!


Y đem đầu đuôi ngọn nguồn, từ lúc sư phụ sai hạ sơn cho đến khi giải xong bàn cờ Trân Lung, rồi Tiêu Dao Tử truyền cho y chiếc nhẫn, Đinh Xuân Thu hạ độc ám hại Tô Tinh Hà và Huyền Nạn ra sao, đến lúc mình đuổi theo đi tìm bọn nhà sư Tuệ Phương thế nào, kể lại hết một lượt.


Nữ đồng kia không nói một lời, đợi đến lúc y nói xong mới bảo:


- Nếu đúng thế, Tiêu Dao Tử là thầy ngươi, sao ngươi không gọi là sư phụ mà lại gọi là Tiêu Dao Tử lão tiên sinh?


Hư Trúc mặt mày ngượng nghịu đáp:


- Tiểu tăng là sư chùa Thiếu Lâm, không thể đổi qua gia nhập môn phái khác được.


Cô bé con lại nói:


- Có thực ngươi không muốn làm chưởng môn phái Tiêu Dao chăng?


Hư Trúc liên tiếp lắc đầu nói:


- Quả thực vạn lần không muốn.


Nữ đồng nói:


- Thế thì dễ quá, ngươi đem thất bảo chỉ hoàn giao lại cho ta, thế là xong. Ta thay ngươi làm chưởng môn phái Tiêu Dao được chăng?


Hư Trúc mừng quá nói:


- Như thế thật đúng là cầu được ước thấy.


Y tháo chiếc nhẫn trên tay giao lại cho nữ đồng. Vẻ mặt cô gái hoang mang, tưởng như vừa vui vừa buồn, cầm lấy chiếc nhẫn, đeo lên ngón tay. Thế nhưng ngón tay cô ta quá nhỏ, cả ngón tay giữa lẫn ngón tay vô danh đều không vừa, đành phải đeo vào ngón cái, thử tới thử lui một hồi lâu xem chừng không được hài lòng rồi hỏi:


- Ngươi bảo Tiêu Dao Tử đưa cho ngươi một bức tranh, bảo ngươi đi tới núi Vô Lượng nước Đại Lý tìm người học môn Bắc Minh Thần Công, thế bức tranh đó đâu?


Hư Trúc lấy bức tranh trong bọc ra, cô gái mở quyển trục, vừa nhìn thấy hình người đàn bà mặc cung trang, mặt liền biến sắc, chửi ngay:


- Y... y lại muốn con tiện tì này truyền võ công cho ngươi ư? Y... y đến lúc sắp chết vẫn khắc sâu không quên con tiện tì này, vẽ nó đẹp đến thế.


Trên khuôn mặt hiện lên đầy vẻ ghen tuông phẫn nộ, cầm bức tranh vứt xuống đất, giơ chân đạp lên. Hư Trúc kêu lên:


- Chao ôi!


Y vội vàng đưa tay nhặt lên. Nữ đồng giận dữ quát:


- Bộ ngươi tiếc lắm hả?


Hư Trúc nói:


- Một bức tranh vẽ đẹp thế này, làm hỏng đi quả là đáng tiếc.


Cô bé con hỏi lại:


- Con tiện tì này là ai, tên tiểu tặc Tiêu Dao Tử đã nói cho ngươi biết chưa?


Hư Trúc lắc đầu:


- Chưa!


Y nghĩ thầm: "Sao Tiêu Dao Tử lão tiên sinh nay lại biến thành tên tiểu tặc được nhỉ?" Nữ đồng giận dữ nói:


- Hừm, tiểu tặc si tâm vọng tưởng, vẫn tưởng con tiện tì đó sau mấy chục năm dung mạo vẫn còn nguyên như thế hay sao? Hứ, ngay cả hồi đó, thị cũng đâu có được đẹp như vầy!


Cô ta càng nói càng tức tối, lại thò tay ra toan giựt lấy bức tranh xé đi. Hư Trúc vội vàng rụt lại dấu bức tranh vào trong bọc, nữ đồng kia người nhỏ sức yếu, không vói tới được, vừa thở hồng hộc vừa chửi oang oang:


- Tên tiểu tặc vô lương tâm, con tiện tì mặt dầy mày dạn.


Hư Trúc hoang mang không hiểu ra sao, đoán chừng con lão quỉ nhập vào cô gái kia nhận ra người trong tranh, hai người trước nay thù ghét nhau, thành thử tuy chỉ là bức tranh mà cũng không dằn được cơn giận.


Cô gái còn đang luôn mồm rủa sả toàn những câu độc địa, Hư Trúc đã thấy bụng ục ục sôi lên. Y nhảy nhót chạy lung tung một hồi lâu mà chưa có hột cơm nào vào bụng nên quả thực đói lắm. Nữ đồng hỏi:


- Ngươi đói rồi phải không?


Hư Trúc đáp:


- Đúng vậy, trên núi tuyết này e rằng chẳng có gì ăn được.


Cô bé con hỏi lại:


- Sao lại không có gì? Trên tuyết phong rất nhiều gà gô,(35.2) lại có mai hoa lộc và linh dương. Để ta dạy ngươi một môn khinh công chạy trên đất bằng, lại dạy ngươi phương pháp bắt gà, săn dê...


Hư Trúc không đợi cô gái nói hết, xua tay rối rít nói:


- Người xuất gia lẽ nào lại sát sinh? Tôi thà chết đói chứ nhất định không chạm đến đồ mặn.


Nữ đồng liền mắng ngay:


- Tặc hòa thượng, không lẽ cả đời ngươi chưa từng ăn mặn bao giờ hay sao?


Hư Trúc nghĩ đến hôm ở quán ăn bị một cô gái ăn mặc giả trai đùa cợt khiến y ăn phải một miếng thịt mỡ, lại húp cả nửa bát miến gà nên nhăn mặt nói:


- Tiểu tăng bị người ta đánh lừa một lần ăn phải đồ mặn, nhưng đó chỉ là vô tâm mà thất thố, chắc Phật tổ không bắt tội đâu. Còn như bảo tiểu tăng chính tay sát sinh thì trăm lần vạn lần không thể được.


Cô bé con nói:


- Ngươi không chịu giết hươu bắt trĩ mà lại bằng lòng giết người, như thế còn tàn ác hơn nhiều.


Hư Trúc lạ lùng hỏi:


- Tiểu tăng bằng lòng giết người ư? A Di Đà Phật, tội lỗi thay, tội lỗi thay!


Cô gái lại nói:


- Còn niệm Phật được, quả thực tức cười! Ngươi không đi bắt trúc kê cho ta ăn, ta chỉ sống được thêm vài giờ nữa rồi cũng chết, không phải là ngươi giết ta hay sao?


Hư Trúc đưa tay gãi đầu nói:


- Chắc trên ngọn núi này thể nào chẳng có rau cỏ, nấm, măng chi đó, để tiểu tăng đi hái về cho tiền bối ăn.


Cô bé con kia mặt sầm xuống, chỉ vào vầng thái dương nói:


- Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, nếu ta không được uống máu tươi thì thể nào cũng chết.


Hư Trúc kinh hãi quá, ngạc nhiên hỏi:


- Đang khỏe như thường, cớ gì lại phải uống máu tươi?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sao anh không nói yêu em?

Sao anh không nói yêu em?

Anh khờ lắm! Tại sao trước kia anh không nói yêu em? *** Một tháng kể từ ngày gã lên

29-06-2016
Đừng lướt qua nhau

Đừng lướt qua nhau

"Có khi nào anh nhớ một người, Người đã đến bên anh, như em, bước về nơi cuối

24-06-2016
Bố và nó

Bố và nó

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để

29-06-2016