The Soda Pop
Thiên long bát bộ - Kim Dung

Thiên long bát bộ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 100
5 sao 5 / 5 ( 7 đánh giá )

Thiên long bát bộ - Kim Dung - Chương 69 - Hồng nhân đạn chỉ lão, sát na phương hoa

↓↓

- Đã nhát gan lại còn ngu ngốc, thiệt không ra cái giống gì!

bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tiếng nói đó dường như chỉ ở ngay sau lưng cách chừng một hai thước, tưởng chừng vói tay cũng tới. Hư Trúc nghĩ thầm: "Chết rồi! Chết rồi! Người này võ công cao cường như thế, thôi không còn cách gì thoát khỏi độc thủ của y được nữa." Y lại càng hết sức chạy cho nhanh, tiếng nói đó tiếp:


- Nếu đã sợ thì sao còn ra vẻ anh hùng cứu người khác. Ngươi tính chạy tới tận đâu nữa chớ?


Hư Trúc thấy tiếng nói dường như ghé sát bên tai mình, chân tay bủn rủn, tưởng chừng như muốn khuỵu xuống, lảo đảo mấy cái quay đầu lại, lúc này trời đã sáng rõ, ánh mặt trời chiếu rọi qua tàn cây nhưng vẫn không thấy một bóng người nào. Y nghĩ thân pháp người đó nhanh đến thế, võ công cao hơn mình đâu phải chỉ gấp mười, nếu muốn ra tay làm hại, thì dù có mười cái mạng Hư Trúc cũng không còn, mà theo giọng nói của người kia, chỉ trách cứ y nhút nhát bất tài, chứ không phải cùng bọn với Ô Lão Đại, nên cố gắng định thần nói:


- Tiểu tăng vô năng, mong được tiền bối ban ơn chỉ điểm.


Giọng nói kia cười khẩy:


- Ngươi nào có phải đồ tử đồ tôn gì của ta, sao ta lại phải chỉ điểm cho ngươi?


Hư Trúc đáp:


- Dạ! Dạ! Tiểu tăng vọng ngôn, tiền bối thứ tội cho. Bên địch người đông, tiểu tăng không thể chống lại được nên... nên chỉ có nước bỏ chạy.


Nói xong mấy câu đó, y lại đề khí chạy tiếp lên đỉnh núi. Thanh âm sau lưng nói:


- Đỉnh núi này là nơi tuyệt lộ, bọn chúng chặn hết các nẻo ở dưới kia rồi, làm sao ngươi chạy cho ra khỏi được?


Hư Trúc sững sờ, dừng chân lại nói:


- Tôi... tôi... tôi không nghĩ ra. Tiền bối từ bi làm ơn chỉ cho một con đường sáng.


Giọng nói kia hắc hắc cười khẩy nói:


- Trước mắt chỉ có hai con đường, một là quay lại xung sát, tiêu diệt hết bọn yêu ma quỉ quái kia.


Hư Trúc đáp:


- Một là tiểu tăng vô năng, hai nữa không muốn giết người.


Giọng nói lại tiếp:


- Nếu thế thì theo con đường thứ hai, ngươi tung mình nhảy xuống vực sâu vạn trượng cho tan xương nát thịt, mọi việc coi như xong lên thẳng cõi Niết Bàn.


Hư Trúc ấp úng:


- Cái đó...


Y quay đầu nhìn lại thấy khắp mặt đất chỗ nào cũng là tuyết, thế nhưng trên tuyết địa trừ dấu chân của mình ra, không còn vết của một ai khác, nghĩ thầm: "Người này đạp tuyết vô ngấn, võ công quả là cao cường, thật không sao tưởng nổi." Giọng nói kia lại tiếp:


- Cái đó cái kia gì, ngươi định nói sao?


Hư Trúc đáp:


- Một khi nhảy xuống tiểu tăng chết thì đã đành nhưng cô bé con tiểu tăng cứu được cũng chết theo. Làm như thế một là cứu người không cứu cho đến nơi đến chốn, hai nữa tiểu tăng phật pháp tu tập còn nông, chắc không lên được cõi Niết Bàn thanh tịnh, ắt phải đọa nhập luân hồi, quay về với cái khổ của vòng sinh tử.


Giọng kia hỏi lại:


- Ngươi có uyên nguyên gì với Phiêu Miểu Phong? Sao lại không kể sống chết cứu cho bằng được người này?


Hư Trúc một mặt rảo bước chạy nhanh lên núi, một mặt nói:


- Cái gì Phiêu Miểu Phong, Linh Thứu Cung, tiểu tăng hôm nay mới lần đầu nghe nói đến. Tiểu tăng là đệ tử phái Thiếu Lâm, phụng mệnh hạ sơn lần này là thứ nhất chưa từng có liên hệ với môn phái nào.


Giọng kia lại cười nhạt nói:


- Nếu thế ra ngươi chỉ là một tiểu hòa thượng kiến nghĩa dũng vi thôi chứ gì?


Hư Trúc đáp:


- Tiểu hòa thượng thì đúng thế, còn thấy chuyện nghĩa hăng hái làm thì không phải. Tiểu tăng chẳng hiểu biết gì, làm ẩu làm tả, trong đầu có vô số chuyện khó khăn, không biết phải làm sao cho phải.


Giọng kia nói:


- Nội lực ngươi dồi dào, quả thực sung túc. Có điều công lực này không phải hoàn toàn của phái Thiếu Lâm, thế là vì cớ gì?


Hư Trúc đáp:


- Chuyện này nói ra thì dài, chính là một nạn đề rất lớn của tiểu tăng.


Giọng nói tiếp:


- Cái gì mà bảo nói ra thì dài, nói ra thì ngắn, ta không muốn ngươi đưa qua đẩy lại, mau nói ta nghe.


Ngữ khí nghe thật nghiêm nghị, không để cho y có dịp tránh né gì được nữa. Thế nhưng Hư Trúc nhớ lại Tô Tinh Hà từng nói: "Cái tên phái Tiêu Dao cực kỳ bí mật, không thể để cho người ngoài môn phái biết." Y biết rằng người ở sau lưng là một tiền bối võ công cực kỳ cao siêu, đến mặt cũng chưa thấy, làm sao có thể đem chuyện bí mật trọng đại của mình nói cho y nghe, bèn đáp:


- Tiền bối thứ tội cho, tiểu tăng quả có điều khó khăn, không thể tương cáo được.


Thanh âm kia đáp:


- Được, nếu đã thế ngươi mau để ta xuống.


Hư Trúc giật mình kinh hãi lắp bắp:


- Cái... cái gì ?


Giọng kia đáp:


- Ngươi mau bỏ ta xuống, cái gì với chẳng cái chi, lải nhải mãi.


Hư Trúc nghe giọng nói, đàn ông không ra đàn ông mà đàn bà không ra đàn bà, chỉ thấy thật già nua, đến lúc y nói ngươi mau bỏ ta xuống, không hiểu ý tứ ra sao, lập tức đứng lại, quay đầu nhưng sau lưng nào có thấy ai, còn đang kinh ngạc, giọng kia lại chửi:


- Hòa thượng thối tha, mau bỏ ta xuống, ta ở trong cái túi vải sau lưng ngươi đây, chứ còn ai nữa?


Hư Trúc hoảng hốt, hai tay bủn rủn nghe bịch một tiếng đã tuột tay để rơi cái túi xuống đất, từ trong cái bao vọng ra một tiếng Ôi chao, chính là một giọng già nua kêu đau, đúng là tiếng mình vẫn nghe nãy giờ. Hư Trúc cũng chao ôi một tiếng nói:


- Tiểu cô nương, thì ra là ngươi, sao giọng ngươi lại già thế?


Y lập tức mở chiếc bao, đỡ người trong đó ra. Người đó thân hình bé nhỏ, là một cô bé con chừng tám chín tuổi nhưng hai mắt như điện, lấp lánh có thần, khi nhìn Hư Trúc có uy nghiêm như muốn lấn áp người ta. Hư Trúc há hốc mồm, nhất thời không nói được tiếng nào. Nữ đồng nói:


- Gặp trưởng bối sao không biết hành lễ, thật chẳng có qui củ chi cả.


Giọng nói đã già nua, bộ dạng lại ra chiều kẻ cả. Hư Trúc ấp úng:


- Tiểu... tiểu cô nương...


Cô bé con quát lên:


- Cái gì mà tiểu cô nương, đại cô nương? Ta là mỗ mỗ đây.


Hư Trúc mỉm cười nói:


- Chúng mình hãm thân vào nơi tuyệt địa, thôi đừng dỡn nữa. Thôi lại đây, mau chui vào trong túi để ta cõng ngươi lên núi. Nếu không chỉ trong khoảnh khắc là kẻ địch lên tới đó.


Nữ đồng đưa mắt nhìn Hư Trúc dò xét, đột nhiên thấy trên ngón tay bên trái của y chiếc nhẫn bằng bảo thạch, mặt liền biến sắc, hỏi:


- Ngươi... ngươi có cái gì đó? Đưa ta xem nào!


Hư Trúc vốn dĩ không muốn đeo cái nhẫn trên tay, tuy nhiên biết vật này rất quan trong, sợ đánh mất nên không dám để trong bọc, nghe cô bé kia lên tiếng hỏi bèn cười nói:


- Cái này không phải vật gì có thể nghịch chơi được đâu!


Nữ đồng đưa tay ra nắm lấy cổ tay trái của y, săm xoi chiếc nhẫn. Cô ta lật qua lật lại bàn tay Hư Trúc, coi kỹ một hồi lâu. Hư Trúc bỗng thấy bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm tay mình run lẩy bẩy, nghiêng đầu nhìn, thấy đôi mắt to trong vắt của cô ta rưng rưng hai hàng lệ. Một hồi lâu sau cô gái mới bỏ tay Hư Trúc ra.


Cô bé con nói:


- Chiếc thất bảo chỉ hoàn này, ngươi ăn trộm được ở đâu đây?


Giọng nói gay gắt chẳng khác gì thẩm vấn đạo tặc. Hư Trúc trong lòng không vui nói:


- Người xuất gia nghiêm thủ giới luật, lẽ nào trộm cắp lấy bừa của ai bao giờ? Cái này là của người khác cho tôi, sao lại bảo là ăn trộm được?


Nữ đồng nói:


- Đừng có bố láo! Ngươi bảo ngươi là đệ tử phái Thiếu Lâm sao người ta lại đưa cho ngươi cái nhẫn này được? Nếu ngươi không nói thực thì ta rút gân, lột da cho ngươi chịu trăm ngàn khổ sở.


Hư Trúc cảm thấy tức cười, nghĩ bụng: "Nếu như ta không mắt thấy, chỉ bằng tai nghe tiếng nói thì đã bị con bé con này dọa cho chết khiếp." Y bèn nói:


- Tiểu cô nương...


Đột nhiên nghe bộp một tiếng, bên hông đã trúng một quyền, có điều nữ đồng dù sao sức cũng yếu nên không đau đớn gì. Hư Trúc bực tức nói:


- Sao ngươi ra tay đánh người là sao? Mới tí tuổi đầu đã ngang ngược vô lễ.


Cô bé con kia hỏi:


- Ngươi pháp danh là Hư Trúc. Ồ, Linh, Huyền, Tuệ, Hư, trong phái Thiếu Lâm ngươi là đệ tử đời thứ ba mươi bảy. Huyền Từ, Huyền Bi, Huyền Khổ, Huyền Nạn mấy chú tiểu đó đều là sư tổ của ngươi chăng?


Hư Trúc lùi lại một bước, kinh ngạc hết sức, cô gái tám chín tuổi kia không những đã biết sư thừa lai lịch của mình, lại gọi Huyền Từ, Huyền Bi những người sư bá, sư thúc tổ kia là tiểu hòa thượng, giọng điệu có vẻ tự nhiên lắm đâu có phải lời của một cô bé con? Y đột nhiên nghĩ ra: "Người ta bảo trên đời có chuyện ma nhập, hay là... hay là có hồn của một lão tiền bối nào nhập vào thân thể của tiểu cô nương này đây?"


Nữ đồng kia lại hỏi:


- Ta hỏi ngươi, có thì nói có, không thì nói không, sao lại không trả lời?


Hư Trúc đáp:


- Cô nói không sai, có điều gọi phương trượng đại sư của bản tự là chú tiểu, không khỏi quá đáng.


Cô bé con nói:


- Sao lại không phải chú tiểu? Ta với sư phụ y Linh Môn đại sư bằng vai bằng vế, Huyền Từ không phải tiểu hòa thượng thì là gì? Nói thế có gì mà quá đáng hay không quá đáng?


Hư Trúc lại càng kinh ngạc, sư phụ của Huyền Từ phương trượng Linh Môn đại sư là một cao tăng kiệt xuất, đệ tử đời thứ ba mươi bốn của phái Thiếu Lâm, y vốn biết rồi. Y càng nghĩ càng tin chắc nữ đồng này bị ma nhập bèn nói:


- Vậy thì... vậy thì... cô là ai?


Nữ đồng khó chịu đáp:


- Lúc đầu ngươi luôn mồm gọi ta là tiền bối, quả là cung kính lễ phép, sao tự nhiên đổi giọng là thế nào? Nếu ta không nghĩ tới cái công ngươi cứu ta thì mỗ mỗ đã một chưởng đánh chết cái mạng chó của ngươi rồi.


Hư Trúc nghe cô ta tự xưng mỗ mỗ lại càng sợ hãi hỏi lại:


- Xin thỉnh giáo mỗ mỗ tôn tính đại danh là gì?


Nữ đồng đổi giận làm vui nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Âm công - Cổ Long

Âm công - Cổ Long

Lời tựa: Bạch Bất Phục, người con hiếu thảo, lấy việc "đổi của chôn người"

12-07-2016 1 chương
Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Ân Cừu Ký - Giả Cổ Long

Mở đầu: Bốn đại cao thủ Thiên giáo vận y phục bó chẽn, màu xám ngoét sầm sập

12-07-2016 50 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Đàn bà thông minh

Đàn bà thông minh

Chị xinh đẹp, thông minh và kiêu hãnh. *** Học hết phổ thông, chị được chọn đi

30-06-2016
Dù là gió thoảng

Dù là gió thoảng

Tôi chưa bao giờ thấy ai buồn như vậy! Cảnh vật của một ngày đẹp trời như thế

01-07-2016
Chị gà nhát cáy

Chị gà nhát cáy

Audio - Ôi! Trời sắp sập rồi. Chính mắt tôi trông thấy, chính tai tôi nghe thấy. Một

30-06-2016
Tiếng giao mùa

Tiếng giao mùa

Bạn đã bao giờ cảm thấy xót xa chưa? Hoặc thấy áy náy? Hoặc thấy mình sống ở trên

25-06-2016
Tiếng chuông

Tiếng chuông

"Bố mày rất tàn bạo, tao nói thật lòng. Một con quỷ." "Ông ấy rất thích máu, nên

29-06-2016
Khi tình đã cạn

Khi tình đã cạn

Vợ chồng thằng bạn lấy nhau được 10 tháng thì xảy ra xích mích rồi chia tay. Trong

23-06-2016
Gửi người yêu dấu

Gửi người yêu dấu

Giữa dòng đời bất tận, bản tình ca nào sẽ đi vào thiên thu? Giấc mơ nào sẽ tiến

25-06-2016