- Thế mới phải chứ! Ta hỏi ngươi trước, cái thất bảo chỉ hoàn kia ở đâu ra?
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Hư Trúc đáp:
- Đây là do một vị lão tiên sinh cho tiểu tăng. Tiểu tăng vốn dĩ không muốn lấy vì là đệ tử Thiếu Lâm nên không thể nào nhận được. Có điều lão tiên sinh kia mệnh đang lâm nguy, không cho tiểu tăng giãi bày...
Nữ đồng đột nhiên giơ tay chộp lấy cổ tay Hư Trúc, run run hỏi:
- Ngươi nói vị... vị lão tiên sinh đó mệnh đang lâm nguy? Y chết rồi sao? Không, không thể được, thôi ngươi nói trước cho ta nghe, vị lão tiên sinh kia tướng mạo ra sao?
Hư Trúc đáp:
- Ông ta râu dài ba thước, mặt như quan ngọc, hình dáng cực kỳ đẹp đẽ.
Cô bé con run bắn người lên hỏi thêm:
- Thế tại sao y mệnh đang lâm nguy cho được? Y... y một thân võ công...
Đột nhiên cô ta đang buồn bã biến thành giận dữ, mắng chửi:
- Đồ hòa thượng thối tha, Tiêu Dao Tử(35.1) một thân võ nghệ, nếu không tán công thì làm sao chết được? Một người mà chết được đâu có dễ dàng đến thế?
Hư Trúc gật đầu:
- Đúng thế!
Nữ đồng kia tuy tuổi nhỏ nhưng khí thế uy hiếp người khác, lời nói của cô ta Hư Trúc không dám cãi lại câu nào, có điều không hiểu: "Thế nào gọi là tán công? Một người chết đi thật dễ ợt, có gì mà bảo rằng khó?" Cô bé con lại hỏi thêm:
- Ngươi gặp Tiêu Dao Tử ở đâu?
Hư Trúc đáp:
- Có phải cô nói vị lão tiên sinh dung mạo thanh tú, chính là sư phụ của Thông Biện tiên sinh Tô Tinh Hà đấy ư?
Nữ đồng đáp:
- Dĩ nhiên là y. Hừ, đến tên của người đó ngươi còn chưa biết, vậy mà nói láo là y đưa cho ngươi thất bảo chỉ hoàn, thật là mặt dày mày dạn, vô liêm sỉ, lớn mật hết cỡ.
Hư Trúc nói:
- Thế cô nhận ra vị Tiêu Dao Tử tiên sinh ấy hay sao?
Cô bé kia giận dữ nói:
- Ta hỏi ngươi chứ không phải ngươi được hỏi ta. Tả hỏi là ngươi gặp Tiêu Dao Tử ở đâu, mau mau trả lời.
Hư Trúc đáp:
- Ở trên một ngọn núi, tiểu tăng vô ý giải phá được một bàn cờ Trân Lung vì thế mới gặp vị lão tiên sinh này.
Nữ đồng lập tức giơ tay lên dường như toan đánh, hầm hầm nói:
- Chỉ nói càn! Bàn cờ Trân Lung đó mấy chục năm nay làm điên đảo không biết bao nhiêu kẻ tài trí trong thiên hạ, cái thứ tiểu hòa thượng nhà ngươi ngu như bò mà đòi giải được ư? Ngươi mà còn láo lếu huênh hoang, ta sẽ không tha đâu nhé.
Hư Trúc đáp:
- Nếu với tài nghệ tiểu tăng dĩ nhiên không thể nào giải được. Thế nhưng lúc đó ở vào thế cưỡi lưng cọp, Thông Biện tiên sinh ép tiểu tăng phải đi quân, tiểu tăng đành nhắm mắt đặt bừa, chẳng ngờ lạng quạng làm sao tự mình làm chết mất một nhóm quân trắng, khiến cho thế cờ sáng ra, lại thêm cao nhân chỉ điểm, thành thử mới giải được, quả đúng là vận may. Có điều tiểu tăng làm bừa làm ẩu, tội nghiệp về sau không phải là nhỏ. Ôi, quả là sai lầm, A Di Đà Phật, A Di Đà Phật.
Nói xong y chắp hai tay, niệm Phật liên tiếp. Nữ đồng bán tín bán nghi nói:
- Ngươi nói thế thì cũng vài phần có lý...
Vừa nói tới đây bỗng nghe phía dưới văng vẳng tiếng người lao xao. Hư Trúc kêu lên:
- Chết rồi!
Y mở chiếc túi ra bỏ nữ đồng vào trong đó vác lên vai, chạy vụt lên trên núi. Chạy được một hồi, tiếng người dưới kia xem chừng đã xa, quay đầu nhìn lại, thấy trên mặt tuyết rõ ràng một hàng dấu chân, thất thanh kêu lên:
- Không xong!
Nữ đồng kia hỏi:
- Cái gì mà không xong?
Hư Trúc đáp:
- Tiểu tăng để lại dấu chân trên mặt tuyết, dù cho chạy xa đến đâu, bọn họ rồi cũng đuổi kịp được mình.
Nữ đồng nói:
- Lên cây mà phi hành thì không có dấu chân nữa, tiếc một điều võ công ngươi thấp kém quá, đến chút khinh công thô thiển cũng không biết. Tiểu hòa thượng, ta xem ngươi nội lực không phải là yếu, sao không thử coi nào.
Hư Trúc đáp:
- Được, để tiểu tăng thử xem sao.
Y tung mình nhảy lên, vọt lên trên trời hơn khỏi ngọn cây đến một trượng, lúc rơi xuống đưa chân đạp vào một cành cây, lắc cắc một tiếng, cành cây gãy lìa cả người lẫn cành cây đều rơi xuống. Y rơi như thế ắt ngã ngửa, đè lên cái túi nhưng Hư Trúc sợ mình sẽ làm nữ đồng bị thương, ở lưng chừng vội vàng xoay người cho mình rơi xuống trước, nằm sấp xuống nghe bình một tiếng trán đập vào một tảng đá, sứt một miếng máu chảy chan hòa. Hư Trúc kêu lên:
- Ấy chết! Ấy chết!
Y cố gắng nhỏm dậy, cực kỳ ngượng ngập nói:
- Tôi... tôi võ công thấp kém, vụng về quá, chẳng đâu với đâu cả.
Cô gái kia nói:
- Ngươi thà để chính mình bị thương, chứ không đành đè lên ta, xem chừng đối với mỗ mỗ cũng cung kính lễ độ. Mỗ mỗ một là muốn dùng ngươi vào việc của mình, hai là để thưởng công cho hậu bối nên truyền cho ngươi thuật nhảy lên. Ngươi nghe cho kỹ, khi nhảy lên hai đầu gối hơi gập lại, đề khí vào đan điền, đợi cho chân khí đưa lên thì lúc đó thả lỏng bắp thịt, tập trung ý nghĩ nơi huyệt Ngọc Trẩm...
Nói rồi từng câu từng câu giải thích cho y nghe, lại dạy y làm thế nào xoay người trên không trung, làm thế nào lướt ngang, làm thế nào lên thẳng, dạy xong hết rồi mới nói:
- Ngươi theo đúng lời dạy của ta nhảy lên coi nào!
Hư Trúc nói:
- Vâng! Để tiểu tăng một mình nhảy thử, lỡ có lộn mèo lần nữa thì khỏi làm đau tiền bối.
Y nói rồi liền để chiếc bao xuống. Cô bé kia giận dữ nói:
- Công phu mỗ mỗ dạy cho ngươi, không lẽ còn sai hay sao? Việc quái gì mà phải thử? Ngươi mà còn ngã nữa thì mỗ mỗ lập tức giết ngươi ngay.
Hư Trúc không khỏi nổi da gà, nghĩ đến hồn ma nhập vào cô bé ở sau lưng, bao nhiêu lông tóc đều dựng cả lên, chỉ muốn cầm cái bao quăng đi thật xa, nhưng lại không dám, liền nghiến răng, vận khí theo đúng pháp môn nữ đồng truyền thụ, thúc đẩy chân khí, tập trung ý nghĩ tại huyệt Ngọc Trẩm, hai đầu gối hơi cong xuống nhẹ nhàng nhún mình nhảy lên một cái.
Lần này y nhảy lên rồi, thân hình từ từ bay lên, tuy ở trên không chẳng có gì bám víu nhưng vẫn xoay chuyển dễ dàng, mừng quá kêu lên:
- Được rồi! Được rồi!
Ngờ đâu y vừa há miệng, chân khí tiết ra hết, lập tức rơi xuống, cũng may lần này rơi thẳng, hai gót chân giáng xuống nghe ê ẩm nhưng không ngã nhào. Nữ đồng kia liền mắng:
- Đồ ngốc thật, nếu ngươi muốn mở miệng ra nói, thì phải điều quân nội tức trước. Bước thứ nhất học chưa thông, đã nhảy qua bước thứ năm, bước thứ sáu.
Hư Trúc đáp:
- Vâng! Vâng! Quả là tiểu tăng sơ xuất.
Y lại theo đúng phương pháp đề khí nhảy lên, nhẹ nhàng rơi xuống một cành cây, cành cây đó oằn lên oằn xuống nhưng không gãy. Hư Trúc trong lòng cực kỳ vui sướng nhưng không dám mở miệng, lại theo đúng phương pháp nữ đồng dạy cho nhảy ngang ra hơn một trượng, rơi xuống một cành cây khác, cành cây bật lên lại nhảy tiếp qua một cây thứ hai, khí tức đã thuận rồi, chỉ thấy thân hình nhẹ nhàng, nội lực sung túc, càng nhảy càng xa. Đến về sau, nhảy ngang một cái vượt qua hai ngọn cây, trên không trung thật chẳng khác gì cưỡi gió, khiến cho vừa vui sướng vừa ngạc nhiên. Trên đỉnh tuyết cây cối rậm rạp, y chỉ nhảy trên những ngọn cây dưới tuyết không có dấu vết gì mà tìm được, chỉ khoảng chừng một bữa ăn đã mất hút trong rừng sâu.
Nữ đồng nói:
- Thôi được rồi! Xuống đi!
Hư Trúc đáp lời:
- Vâng!
Y nhẹ nhàng nhảy xuống, đỡ cô gái ra khỏi túi vải. Cô bé con thấy y mặt hớn hở, xem chừng hết sức đắc ý liền mắng:
- Thật đúng là một chú tiểu không nên trò trống gì, mới học được một chút công phu thô thiển bằng móng tay đã nhơn nhơn rồi.
Hư Trúc đáp:
- Dạ! Dạ! Nhãn giới tiểu tăng nông cạn lắm, mỗ mỗ dạy cho công phu đó thật là hữu dụng...
Nữ đồng nói:
- Ngươi quả đã thông rồi đó, đủ biết mắt mỗ mỗ chưa hoa. Thế nhưng nội công của ngươi không phải của phái Thiếu Lâm, công phu đó ngươi học ai thế? Sao ngươi còn trẻ mà nội công lại thâm hậu như vậy?
Hư Trúc trong dạ xót xa, đôi mắt rưng rưng nói:
- Đó là lão tiên sinh Tiêu Dao Tử khi lâm chung, đem... đem hơn bảy mươi năm nội công tu tập nhất định trút vào người tiểu tăng. Tiểu tăng thực sự không muốn phản bội phái Thiếu Lâm để đầu nhập phái khác, nhưng khi đó Tiêu Dao Tử lão tiên sinh không cho giãi bày, lập tức hóa tán công phu của tiểu tăng, mặc dù nội công tiểu tăng nông cạn lắm, chẳng đáng gì đâu, thế nhưng... thế nhưng tiểu tăng luyện được cũng phải khổ sở lắm. Tiêu Dao Tử lão tiên sinh đem công phu truyền cho tiểu tăng không biết như thế là phúc hay là họa, nên hay không nên. Ôi, nói tóm lại, ngày sau tiểu tăng về chùa Thiếu Lâm, nói tóm lại... nói tóm lại...
Y lập đi lập lại nói tóm lại mấy lần mà cũng chẳng biết là tóm lại cái gì. Cô bé con kia ngơ ngẩn lặng thinh, lấy chiếc túi trải lên một tảng đá ngồi xuống chống tay vào cằm suy nghĩ, nhỏ nhẹ nói:
- Nếu ngươi nói thế, Tiêu Dao Tử quả thực đem chức chưởng môn phái Tiêu Dao truyền cho ngươi ư?
Hư Trúc giật mình:
- Hóa ra... hóa ra tiền bối cũng biết đến tên phái Tiêu Dao?
Y trước nay không dám nói đến phái Tiêu Dao, Tô Tinh Hà từng nói rằng nếu không phải người trong bản phái, nếu nghe được ba chữ phái Tiêu Dao thì quyết không để cho sống trên đời. Lúc này nghe nữ đồng nói đến trước, y mới dám tiếp lời nhưng trong bụng nghĩ đây chắc là ma chứ không phải là người, dù có muốn giết cũng không được.
Cô gái kia giận dữ nói:
- Sao ta lại không biết phái Tiêu Dao? Khi mỗ mỗ biết đến phái Tiêu Dao thì Tiêu Dao Tử còn chưa biết nữa là.
Hư Trúc đáp:
- Dạ! Dạ!
Bụng nghĩ thầm: "Xem chừng ra đây là một con lão quỉ mấy trăm năm, so với Tiêu Dao Tử còn lớn tuổi hơn nhiều."
Bỗng thấy cô bé con nhặt một cành cây khô vạch lên tuyết tích trên mặt đất, tất cả đều là những vạch thẳng, chẳng bao lâu đã vạch ngang dọc mười chín đường thành một cái bàn cờ. Hư Trúc kinh hãi: "Nếu như mụ ta bắt mình đánh cờ thì thật hỡi ôi!"
Thế nhưng y thấy cô ta sau khi vẽ xong bàn cờ thì lập tức đặt quân xuống, hình tròn rỗng là quân trắng, hình tròn đặc là quân đen, chi chít liền lạc, dường như để đầy cả bàn cờ. Cô gái mới xếp xong nửa bàn, Hư Trúc liền nhận ra ngay đây chính là thế cờ Trân Lung mình đã giải, nghĩ thầm: "Thì ra bà ta cũng biết bàn cờ này. Y lại nghĩ: "Hay là năm xưa mụ ta cũng đã từng tính chuyện phá giải nhưng suy nghĩ mãi không ra, tức quá mà chết?" Nghĩ đến đó y không khỏi thấy ơn ớn trong người.
Nữ đồng kia sắp đặt xong bàn cờ Trân Lung rồi liền nói:
- Ngươi bảo ngươi giải được bàn cờ này, thế quân đầu tiên ngươi đi làm sao, thử cho ta xem nào!
Hư Trúc đáp:
Chương trước | Chương sau