80s toys - Atari. I still have
Thiên long bát bộ - Kim Dung

Thiên long bát bộ - Kim Dung


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 100
5 sao 5 / 5 ( 113 đánh giá )

Thiên long bát bộ - Kim Dung - Chương 60 - Huy sái phọc hào anh (2)

↓↓

- Mọi việc liên quan đến võ lâm Trung Nguyên, phái Thiếu Lâm đều muốn nhúng tay vào, xin các vị tha lỗi cho. Huống chi Huyền Thống sư đệ viên tịch, cũng khởi đầu do trúng phải độc thủ của đệ tử phái Tinh Tú, phái Thiếu Lâm và phái Tinh Tú nào phải là không thù không oán đâu.

bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Phùng A Tam nói:


- Đại sư trượng nghĩa tương trợ, sư huynh đệ chúng tôi cực kỳ cảm kích. Chúng mình theo đường cũ mà ra để cho lão quái kinh hoảng một phen.


Mọi người đều gật đầu đồng ý. Phùng A Tam lại nói:


- Gia quyến của Tiết ngũ ca và hai vị Bao Phong có thể ở lại nơi đây, lão quái chưa chắc đã tìm ra được.


Bao Bất Đồng đưa mắt lườm y nói:


- Sao ngươi không ở lại đi có hay hơn không?


Phùng A Tam vội vàng phân trần:


- Tại hạ nào có dám coi thường hai vị, có điều hai người đang bị trọng thương, nếu phải ra tay e rằng không thuận lợi lắm.


Bao Bất Đồng đáp:


- Càng bị thương nặng ta đánh ra kình lực càng mạnh thêm.


Bọn Phạm Bách Linh ai nấy lắc đầu, thấy người này quả là ngang bướng. Kế đó Phùng A Tam vận động cơ quan, nhanh nhẹn tiến lên trước. Chỉ nghe kẹt kẹt mấy tiếng, cửa hang mở được một khe nhỏ, Phùng A Tam liền ném hỏa pháo ra, ầm ầm ầm ba tiếng, khói trắng mù trời. Ba viên hỏa pháo phá vỡ thạch bản đậy miệng hang một lỗ lớn đủ một người chui lọt, Phùng A Tam lại ném ra thêm ba viên hỏa pháo nữa, sau đó chuồi người phóng qua.


Hai chân Phùng A Tam chưa chạm đất, trong khói trắng mịt mù một bóng đen lướt ngang qua mình xông vào đám người đang đứng ở bên ngoài kêu lớn:


- Tên nào là Tinh Tú Lão Quái, họ Phong muốn gặp ngươi.


Người đó chính là Nhất Trận Phong Phong Ba Ác. Y thấy trước mặt có một gã mặc áo gai liền quát:


- Nếm của ta một quyền!


Bình một tiếng đã đánh trúng ngay ngực y. Gã đó là đệ tử thứ chín của phái Tinh Tú, thân hình lảo đảo, quyền thứ hai của Phong Ba Ác lại trúng ngay vai. Chỉ nghe chát chát bộp bộp liên miên bất tuyệt, Phong Ba Ác ra tay cực kỳ nhanh nhẹn, dường như quyền nào chưởng nào cũng trúng đối phương. Có điều sau khi bị thương rồi không còn lực khí, đánh không ngã được đệ tử phái Tinh Tú. Huyền Nạn, Đặng Bách Xuyên, Khang Quảng Lăng, Tiết Mộ Hoa tất cả mọi người đều từ dưới động chui lên.


Một lão già thân hình cao to đứng ngay nơi góc tây nam, đằng trước sau lưng, bên trái bên phải cao thấp hai hàng không đều đứng lố nhố, gã đầu sắt dĩ nhiên cũng ở trong số đó. Khang Quảng Lăng kêu lên:


- Đinh lão tặc, sao ngươi chưa chết? Ngươi còn nhớ ta không?


Lão già đó chính là Tinh Tú Lão Quái Đinh Xuân Thu, y chỉ liếc mắt đã nhận ra đối phương gồm những ai, quạt trong tay phe phẩy mấy cái, nói:


- Mộ Hoa hiền điệt, nếu như ngươi có thể chữa khỏi được gã sư Thiếu Lâm mập thì ta tha cho ngươi khỏi chết, nhưng có điều phải bái ta làm thầy, gia nhập làm môn hạ phái Tinh Tú.


Y chỉ mong Tiết Mộ Hoa chữa khỏi Tuệ Tịnh để y đưa mình lên đỉnh núi Côn Lôn bắt con băng tàm, xem giọng lưỡi chẳng coi những người trước mặt vào đâu, tưởng như sinh tử tồn vong của cả bọn đều do y muốn làm gì thì làm. Tiết Mộ Hoa biết rõ người sư thúc này rất lợi hại, trong bụng cũng hơi e dè nhưng vẫn nói cứng:


- Đinh lão tặc, trên đời này ta chỉ nghe lời một người, chỉ có lão nhân gia bảo ta chữa cho ai thì ta chữa cho người đó. Ngươi muốn giết ta, thật dễ như trở bàn tay. Thế nhưng bảo ta trị bệnh cho người thì ngươi phải đi cầu vị lão nhân gia đó mới được.


Đinh Xuân Thu lạnh lùng hỏi lại:


- Ngươi chỉ nghe lời Tô Tinh Hà, có phải thế không?


Tiết Mộ Hoa đáp:


- Chỉ có giống cầm thú mới có dạ khi sư diệt tổ.


Lời của ông ta nói ra, Khang Quảng Lăng, Phạm Bách Linh, Lý Khổi Lỗi cả bọn cùng reo hò tán trợ. Đinh Xuân Thu nói:


- Được rồi, các ngươi đều là những đứa học trò ngoan của Tô Tinh Hà, thế nhưng Tô Tinh Hà đã từng cho người đến báo cho ta hay, bảo là đã đuổi cả tám đứa chúng bay ra khỏi môn tường, không coi là môn hạ nữa. Hay là họ Tô kia không đếm xỉa đến lời đã nói ra, vẫn lén lút giữ danh phận sư đồ?


Phạm Bách Linh đáp:


- Nhất nhật vi sư, chung thân như phụ. Sư phụ quả đã đuổi bọn tám người chúng ta ra khỏi môn phái thật, trong bao nhiêu năm nay bọn ta chưa hề gặp lại được lão nhân gia một lần, có lên núi bái yết lão nhân gia cũng không tiếp. Thế nhưng cái bụng kính yêu sư phụ của chúng ta không vì thế mà giảm chút nào. Họ Đinh kia, tám anh em ta sở dĩ biến thành thứ ma trơi vất vưởng như thế này, không môn không phái cũng là do ngươi tên lão tặc mà ra.


Đinh Xuân Thu mỉm cười:


- Ngươi nói đúng lắm. Tô Tinh Hà vì sợ ta hạ độc thủ, đem từng đứa ra giết sạch nên mới đuổi các ngươi ra khỏi môn tường để mong bảo toàn cái mạng ong kiến của chúng bay. Y không đục tai, cắt lưỡi các ngươi đủ biết tình cảm sâu xa là dường nào. Ôi, cứ lèo nhèo như tuồng đàn bà thì làm sao nên chuyện lớn? Ha ha, hay lắm, hay lắm. Các ngươi nói lại đi, Tô Tinh Hà có còn là sư phụ chúng bay nữa hay không?


Bọn Khang Quảng Lăng nghe y nói thế đều hiểu rằng nếu như không phủ nhận danh hiệu "đệ tử của Tô Tinh Hà" thì Đinh Xuân Thu sẽ ra tay giết họ ngay, thế nhưng ơn thầy sâu nặng, lẽ nào tham sống sợ chết mà phản bội sư môn, trong tám người trừ Thạch Thanh Lộ đang bị thương nặng, còn ở trong địa động không ra ngoài, cả bảy người đồng thanh nói:


- Bọn ta tuy bị sư phụ trục xuất khỏi môn tường nhưng dạnh phận thầy trò không bao giờ thay đổi.


Lý Khổi Lỗi đột nhiên lớn tiếng hát:


Ta mẹ ruột của ngươi,


Tinh Tú Lão Quái ơi!


Năm xưa ta tư thông,


Với con Hao Thiên Khuyển,(30.31)


Đẻ ra loài súc sinh.


Đánh gãy cái cẳng chó,


Đồ khốn kiếp hôi tanh.


Y bắt chước giọng một bà già, kế đó gâu gâu gâu sủa lên mấy tiếng. Khang Quảng Lăng, Bao Bất Đồng cả bọn ai cũng cười sằng sặc. Đinh Xuân Thu giận không đâu cho hết, đôi mắt lóe ra một tia sáng lạ kỳ, tay áo trái phất một cái, một đốm lân tinh màu xanh biếc nhanh hơn cả sao băng bắn vào người Lý Khổi Lỗi. Lý Khổi Lỗi một bên chân đã gãy, tay chống gậy nên không còn nhanh nhẹn muốn tránh né cũng không kịp nữa rồi, nghe soẹt một tiếng, áo quần bốc cháy. Y vội vàng lăn tròn dưới đất nhưng càng lăn thì đốm lửa lân tinh càng bốc lên. Phạm Bách Linh vội vàng bốc bùn đất rắc vào người y.


Tay áo của Đinh Xuân Thu lại liên tiếp bắn ra thêm năm đốm hỏa tinh nữa, chia ra bắn vào năm người Khang Quảng Lăng, chỉ trừ Tiết Mộ Hoa mà thôi. Khang Quảng Lăng song chưởng cùng vung lên, đánh bạt đốm lân tinh. Huyền Nạn cũng dao động song chưởng, đánh tan hai đốm lửa khác. Thế nhưng Phạm Bách Linh, Phùng A Tam hai người vẫn bị trúng lân hỏa, chỉ trong chốc lát ba người bọn Lý Khổi Lỗi bị đốt cháy kêu ầm cả lên.


Lời ca tụng sư phụ của bọn đệ tử Đinh Xuân Thu liền vang lên:


- Sư phụ chỉ mới thi triển một trò vặt vãnh đã đốt chúng bay như heo quay, sao chưa mau mau quì xuống đầu hàng.


- Sư phụ có tài thông thiên triệt địa, tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả, nay dạy cho bọn chó lợn Trung Nguyên biết tay phái Tinh Tú.


- Sư phụ lão nhân gia đánh đâu được đó, công đâu cũng thắng, anh hùng hảo hán xưa nay nghe thấy đều chạy giạt hết.


Bao Bất Đồng la lớn:


- Rắm thối quá! Làm ta ngứa muốn chết! Đinh lão tặc, ngươi quả là đồ mặt dày.


Bao Bất Đồng nói chưa xong, hai điểm hỏa tinh đã bắn thẳng vào y. Đặng Bách Xuyên và Công Dã Can vội vàng mỗi người tung ra một chưởng, đánh giạt hai đốm lửa nhưng cả hai cảm thấy ngực như trúng phải một búa, hự lên một tiếng, lịch bịch lùi lại ba bước. Thì ra Đinh Xuân Thu đưa nội lực cực kỳ hùng mạnh của ông ta vào trong đốm lửa, Huyền Nạn nội lực tương đương nên khi đánh bạt hai đốm lửa vẫn không bị thương, còn Đặng Bách Xuyên và Công Dã Can thì chịu không nổi.


Huyền Nạn lạng người đến trước Lý Khổi Lỗi đánh ra một chưởng, chưởng lực nhẹ nhàng tống ra, phụp một tiếng áo đã nát bấy văng đi một mảng lớn, nhưng đốm lân tinh đang cháy trên người y cũng bị đánh tắt ngúm.


Một tên đệ tử phái Tinh Tú kêu lên:


- Con lừa trọc chưởng lực không phải yếu, so ra cũng được một phần mười của sư phụ ta.


Một tên khác vội vàng cãi lại:


- Xì, chỉ được một phần trăm của sư phụ thôi.


Huyền Nạn nương theo tiếp thêm hai chưởng nữa, đánh tắt hai đốm lửa lân tinh trên người Phạm Bách Linh và Phùng A Tam. Khi đó Đặng Bách Xuyên, Công Dã Can, Khang Quảng Lăng cũng đã nhảy tới tấn công bọn đệ tử phái Tinh Tú. Đinh Xuân Thu vuốt bộ râu dài nói:


- Thiếu Lâm cao tăng quả thực công lực phi phàm, hôm nay lão phu xin được lãnh giáo.


Nói xong tiến lên, tả chưởng nhẹ nhàng đánh vào Huyền Nạn. Huyền Nạn đã biết Đinh lão quái toàn thân đầy chất độc, lại giỏi môn Hóa Công Đại Pháp nên không dám sơ sẩy, lập tức song chưởng múa tít lên, đánh liên tiếp mười tám chưởng liền. Mười tám chưởng đó liên hoàn, tả chưởng chưa thu về hữu chưởng đã đánh ra, nhanh nhẹn dị thường khiến cho Đinh Xuân Thu không có lúc nào ở không mà sử dụng độc dược được. Môn Khoái Chưởng của phái Thiếu Lâm, quả nhiên uy lực cực mạnh ép cho Đinh Xuân Thu phải liên tiếp thối lui, Huyền Nạn đánh ra mười tám chưởng thì Đinh Xuân Thu phải lùi mười tám bước. Huyền Nạn đánh xong mười tám chưởng, hai chân lại liên hoàn uyên ương, nhanh như chớp đá liền ba mươi sáu lần, bóng vùn vụt khiến không ai biết đó là chân phải hay chân trái.


Đinh Xuân Thu triển động thân hình tránh né thật nhanh, ba mươi sáu cú đá đó đều vuột ra ngoài, nhưng nghe bạch bạch hai tiếng, đầu vai đã bị trúng hai quyền, thì ra Huyền Nạn đá hai cú sau cùng cũng giơ tay đấm luôn hai cái. Đinh Xuân Thu tuy tránh được ngọn cước nhưng không tránh kịp song quyền, thân hình loạng choạng kêu lên:


- Ghê gớm thật!


Huyền Nạn bỗng thấy choáng váng hoa cả mắt, lảo đảo muốn ngã, biết có sự chẳng lành, quần áo Đinh Xuân Thu có tẩm thuốc độc, vừa rồi đánh trúng y hai quyền đã bị ám toán, lập tức thở mạnh một cái, chân khí trong người lưu chuyển, quyền bên trái lại đánh vào Đinh Xuân Thu.


Đinh Xuân Thu giơ hữu chưởng chặn cú đấm của Huyền Nạn, tiếp theo chưởng bên trái tống ra. Huyền Nạn sau khi trúng độc cử động không còn linh hoạt nữa nên không tránh nổi, đành giơ chưởng ra chống đỡ. Đến nước đó hai cao thủ chỉ còn cách đấu bằng chân lực, Huyền Nạn trong bụng hoảng thầm: "Ta không thể đấu nội lực với y được." Thế nhưng nếu quyền không sử dụng nội kình thì chân khí của đối phương ào tới ắt tạng phủ sẽ nát ngưới, thành thử biết là đi vào chỗ chết nhưng vẫn phải vận sức lên chống đỡ. Ông vừa vận kình, bỗng thấy nội lực cuồn cuộn chảy ra không cách gì giữ lại được nữa.


Chưa đầy thời gian uống một chén trà, Đinh Xuân Thu cười ha hả, hất vai một cái, nghe bịch một tiếng đã xô Huyền Nạn ngã lăn quay, toàn thân hư thoát không còn hơi sức. Đinh Xuân Thu đánh ngã Huyền Nạn rồi đưa mắt nhìn quanh, thấy Công Dã Can và Phạm Bách Linh hai người cũng nằm dưới đất đang run cầm cập, thì ra đã trúng phải hàn độc chưởng của Du Thản Chi. Ngoài ra bọn Đặng Bách Xuyên, Tiết Mộ Hoa thì đang đánh với các đệ tử khác, phái Tinh Tú có đến bảy người hoặc chết, hoặc bị thương.


Đinh Xuân Thu cười một hồi dài, tay áo rộng phất lên, lướt tới sau lưng Đặng Bách Xuyên cùng y đối một chưởng lại quay về đá một cái trúng Bao Bất Đồng. Đặng Bách Xuyên hữu chưởng đụng phải Đinh Xuân Thu, trong ngực cảm thấy trống trải, muốn hít một hơi ngưng thần thì Đinh Xuân Thu lại đánh ra thêm một chưởng khác. Đặng Bách Xuyên không còn cách nào hơn, chỉ còn nước xuất chưỡng ra đỡ, lòng bàn tay thấy hơi lạnh, toàn thân đã mềm xèo không còn lực khí, trước mắt chỉ thấy mờ mờ một làn sương trắng. Một tên đệ tử phái Tinh Tú bước tới giơ tay đẩy một cái, Đặng Bách Xuyên liền ngã lăn ra.


Chỉ trong khoảnh khắc các bộ thuộc của nhà Mộ Dung, chư tăng do Huyền Nạn dẫn theo, bọn Khang Quảng Lăng Hàm Cốc bát hữu đều bị Đinh Xuân Thu và Du Thản Chi hai người chia nhau đánh ngã. Du Thản Chi vồn dĩ nội lực cực kỳ hồn hậu tuy võ nghệ thật tầm thường nhưng đã được Đinh Xuân Thu chỉ điểm ít ngày, cũng biết được bảy tám chiêu chưởng pháp, lấy võ công mà luận thì so với những người học võ bình thường cũng còn kém xa nhưng nhờ phát huy được hàn độc của con băng tàm tích kết trong người thành ra uy lực phi phàm. Bọn Công Dã Can xuất chưởng đánh trúng người y, vừa đụng phải đều bị hàn độc trong người y phản kích bị thương, lại bị y đánh thêm một chưởng không còn cách gì chống đỡ.


Khi đó chỉ còn một mình Tiết Mộ Hoa chưa bị thương, ông ta xung kích mấy lần, bọn đệ tử phái Tinh Tú đều chỉ mủm mỉm cười tránh ra, cũng không trả đòn. Đinh Xuân Thu cười nói:


- Tiết hiền điệt, võ công ngươi so với các sư huynh đệ giỏi hơn nhiều.


Tiết Mộ Hoa thấy các sư huynh đệ đồng môn từng người ngã xuống, chỉ còn mình không sao cả, biết là Đinh Xuân Thu thủ hạ lưu tình. Ông thở dài một tiếng nói:


- Đinh lão tặc, gã sư mập kia ngoại thương dễ khỏi, nội thương khó lòng, chỉ còn sống được vài ngày, ngươi nghĩ có thể bức bách ta cứu người ư, thôi đừng mơ tưởng hão.


Đinh Xuân Thu vẫy tay gọi:


- Tiết hiền điệt lại đây!


Tiết Mộ Hoa đáp:


- Ngươi muốn giết ta cứ việc giết, dù ngươi nói gì chăng nữa, ta quyết không nghe lời.


Lý Khổi Lỗi lại hát rằng:


Đại nghĩa thay con người Tiết ngũ,


Há sánh cùng Tô Vũ kém chi.


Hai chục năm nơi đất Hồ di,


Vẫn một dạ hướng về đất Hán.


Đinh Xuân Thu mỉm cười, đi đến cách Tiết Mộ Hoa chừng ba bước thì đứng lại, tả chưởng để nhẹ lên đầu vai y mỉm cười hỏi:


- Tiết hiền điệt, ngươi tập luyện võ công được bao nhiêu năm rồi?


Tiết Mộ Hoa đáp:


- Bốn mươi nhăm năm.


Đinh Xuân Thu nói:


- Bốn mươi nhăm năm, đông qua hè đến không phải dễ. Nghe nói ngươi dùng y thuật trao đổi võ học với người, học được không ít các chiêu thức tinh diệu của nhiều môn phái, có đúng vậy không?


Tiết Mộ Hoa đáp:


- Ta học những chiêu thức đó cũng chỉ mong dùng để giết ngươi, ngờ đâu... ngờ đâu dù chiêu thức tinh diệu mực nào, gặp phải tà thuật cũng đành vô dụng... ôi!


Nói xong lắc đầu thở dài. Đinh Xuân Thu nói:


- Không phải thế. Dù gì chăng nữa, nội lực mới là gốc rễ, chiêu số chỉ là lá cành. Gốc rễ có vững chắc, lá cành mới tốt tươi, chiêu số không phải hoàn toàn vô dụng. Ngươi đầu nhập môn hạ ta, ta sẽ truyền cho ngươi nội lực thiên hạ vô song, từ nay tung hoành Trung Nguyên thật dễ như lật bàn tay.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Tình bạn thực sự

Tình bạn thực sự

"- Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như

27-06-2016
Quà của tình yêu

Quà của tình yêu

Có tiếng chuông reo. Trâm vội đi ra cửa lòng thấp thỏm: "Liệu có phải bố con Tũn về

01-07-2016
Rơi tự do

Rơi tự do

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện " Chuyện đời sinh viên") Tôi đang thích

24-06-2016
Em đồng nát khả kính

Em đồng nát khả kính

"Này bào nhiêu?" Tôi chợt hỏi. "Hết giá là 300k chú ạ!" Em trả lời. "300k sao, rẻ

23-06-2016
Bó hoa có lõi

Bó hoa có lõi

Với mẹ, hoa là thứ không ăn được, tất nhiên, trừ loại có lõi vừa mới xuất hiện

30-06-2016