- Ngươi phét lác cái gì? Họ Bao này cũng có cái tính chẳng giống ai, nếu như ai muốn chữa bệnh cho ta thì phải ngon ngọt cầu xin, còn như đối phương cậy mạnh áp bức, Bao mỗ thà để cho bệnh đến chết chứ không cho ai chữa.
bạn đang xem “Thiên long bát bộ - Kim Dung ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Khang Quảng Lăng cười ha hả nói:
- Ngươi là cái quái gì mà báu thế? Người ta muốn chữa bệnh cho ngươi mà phải năn nỉ, họa chăng... họa chăng...
Ông ta chưa nghĩ ra "họa chăng" cái gì thì Bao Bất Đồng đã tiếp:
- Họa chăng ngươi có là con ta thì mới thế.
Khang Quảng Lăng ngơ ngẩn, nghĩ bụng lời y quả không sai, nếu như cha mình bị bệnh mà không chịu đi thầy lang thì mình đành phải năn nỉ ông ta vậy. Ông ta là người rất biết đạo lý, không nghĩ đến chuyện Bao Bất Đồng nói câu đó là chơi trèo mình, liền đáp:
- Đúng thật! Thế nhưng ta nào có phải là con ngươi đâu?
Bao Bất Đồng đáp:
- Ngươi có phải là con ta hay không, chỉ có mẹ ngươi mới biết chứ ngươi làm sao mà biết được?
Khang Quảng Lăng ngẩn người nhưng rồi cũng gật gù nói:
- Ngươi nói quả có lý.
Bao Bất Đồng cười sằng sặc nghĩ thầm: "Gã này đúng là một tên đại ngốc, nếu mình còn tiếp tục chơi gác y thì có thắng cũng chẳng vinh dự gì."
Công Dã Can nói:
- Tiết tiên sinh, hai người kia nếu quả ngôn ngữ vô lễ, ông liền từ chối hay sao?
Tiết Thần Y gật đầu nói:
- Chính thị. Khi đó ta còn nói: "Tại hạ tài năng hữu hạn, không làm được, chư quân đi kiếm người khác cao minh hơn." Gã đầu sắt đối với ta hết sức khiêm cung, lúc ấy mới nói: "Tiết tiên sinh, y đạo của ông thiên hạ vô song trên giang hồ đặt tên là Diêm Vương Địch, trong võ lâm ai mà không kính ngưỡng? Tiểu nhân trước nay kính trọng bội phục tiên sinh, gia phụ vốn cũng là bạn cũ của lão nhân gia, xin tiên sinh mở lòng từ bi cứu chữa cho đứa con khốn khổ của cố nhân.
Mọi người ai cũng quan tâm đến lai lịch của gã đầu sắt, lập tức sáu bảy người nhao nhao hỏi:
- Thế phụ thân y là ai?
Lý Khổi Lỗi đột nhiên xen vào:
- Y là con ai thì chỉ có mẹ y mới biết được chứ y làm sao mà biết?
Gã bắt chước giọng của Bao Bất Đồng không sai một mảy. Bao Bất Đồng cười nói:
- Hay lắm, ngươi học cách nói của ta giống y chang, xem chừng không cần phải bắt chước mà chính là cha nào con nấy.
Lý Khổi Lỗi lại hát:
Hoàng Đế đích thực mỗ,
Ông tổ cả Trung Nguyên,
Phàm là dân Hoa Hạ,
Có ai không cháu con.
Y muốn đóng vai ai là ý tưởng tuôn ra đóng được ngay vai đó, Bao Bất Đồng lấn lướt chơi trèo y cũng chẳng để vào tai. Tiết Mộ Hoa tiếp tục nói:
- Ta nghe gã đầu sắt tự nhận là con của người quen lập tức hỏi ngay cha y là ai thì gã trả lời: "Tiểu nhân gặp cảnh không may làm nhục đến tiên nhân cho nên tên của phụ thân không dám nhắc đến. Thế nhưng khi tiên phụ còn tại thế, quả thực là chỗ chí giao với tiên sinh, việc đó hoàn toàn có thật, tiểu nhân không dám đem cha mình ra để đánh lừa ai."
Ta nghe thấy y thành khẩn như thế, chắc không phải là lời nói không. Có điều tại hạ giao du rất rộng, bằng hữu không phải là ít, nghe y nói phụ thân đã qua đời rồi, trong nhất thời không đoán ra được là ai. Ta cũng định khi tháo được cái mặt nạ cho y rồi, xem diện mạo may ra biết được cha y là người nào.
Thế nhưng để gỡ được cái lồng sắt đó nhưng làm sao cho mặt y ít bị tổn thương, quả không phải dễ, còn đang trầm ngâm thì một tên đồng bạn của y liền nói: "Pháp chỉ của sư phụ, việc trước hết là trị cho lành vết thương của hòa thượng Tuệ Tịnh, còn cái lồng sắt của gã này tháo được hay không, chẳng quan hệ lắm." Ta nghe nói thế, lửa giận bốc lên bừng bừng nói: "Tôn sư là ai? Pháp chỉ của ông ta là cho các ngươi, chứ làm sao bắt ta phải theo cho được?" Gã kia hầm hầm nói: "Tên sư phụ của ta nói ra, chỉ e ngươi sợ đến vỡ mật. Lão nhân gia bảo ngươi mau mau trị cho khỏi vết thương của nhà sư mập này, nếu còn diên trì thời khắc, làm hỏng chuyện của lão nhân gia thì sẽ cho ngươi đi chầu Diêm Vương ngay."
Khi ta vừa mới nghe y nói, trong bụng tức lắm thế nhưng y nói xong thấy khẩu âm của y không thuần, lơ lớ giọng người Hồ ở Tây Vực, nhìn lại diện mạo y thấy mắt sâu tóc quăn, khác hẳn người Trung Hoa mình, chợt nghĩ ra một người bèn hỏi: "Ngươi từ biển Tinh Tú đến đây chăng?" Người kia vừa nghe thế, mặt liền biến sắc nói: "Hừ, mắt của ngươi sắc bén nhỉ? Đúng đó, ta từ Tinh Tú Hải đến đây. Nếu ngươi đã đoán ra được thì mau mau chữa bệnh đi thôi." Ta thấy y ngang nhiên nhận là đệ tử của Tinh Tú Lão Quái, nghĩ thầm: "Thâm cừu của sư môn không thể không báo." Ta liền giả vờ làm như sợ hãi lắm hỏi thêm: "Đã từ lâu ngưỡng mộ pháp thuật của Đinh lão tiên ở biển Tinh Tú thông thiên triệt địa, đệ tử khâm phục xiết bao nhưng chưa từng có duyên bái kiến, không biết lão tiên lão nhân gia có đến Trung Nguyên hay không?"
Bao Bất Đồng nói:
- Chậc, chậc! Ngươi nói Tinh Tú Lão Quái cũng được mà ngươi nói Tinh Tú Lão Ma cũng được, hà cớ gì cam tâm hạ mình, gọi y là "lão tiên." Thật đáng thẹn ơi là đáng thẹn!
Đặng Bách Xuyên nói:
- Tam đệ, Tiết tiên sinh cố ý dùng lời thăm dò, chứ có phải thực lòng gọi y là "lão tiên" đâu?
Bao Bất Đồng nói:
- Chuyện đó thì dĩ nhiên đệ biết rồi. Nếu như muốn dò hỏi thì lại càng phải gọi là "lão quỉ", "lão yêu", "lão tặc" để khích cho bọn yêu tử tặc tôn gầm lên cũng phải thổ lộ chân tình chứ gì nữa.
Tiết Mộ Hoa đáp:
- Lời của Bao tiên sinh quả là hữu lý. Lão phu không giỏi dối trá, miệng vừa gọi y là "lão tiên" nhưng mặt lại lộ vẻ phẫn nộ. Yêu nhân kia cực kỳ giảo hoạt, vừa thấy thế là nghi ngay, giơ tay chộp lấy mạch môn của mỗ, quát hỏi: "Ngươi tra vấn hành tung sư phụ ta là dụng ý gì?" Ta thấy việc bị bại lộ, đối phó với môn hạ phái Tinh Tú không thể dung tình được, lật tay đâm ra một chỉ điểm ngay vào tử huyệt của y. Yêu nhân thứ hai rút ngay ra một thanh chủy thủ tẩm thuốc độc, xông tới đâm.
Ta trong tay không có binh khí, yêu nhân đó võ công cũng ghê gớm lắm, trong lúc nguy cấp bỗng tên đầu sắt đưa tay đoạt con dao găm nói: "Sư phụ sai chúng ta đi cầu thầy chữa thuốc chứ nào có bảo mình đi giết người." Yêu nhân kia giận dữ đáp: "Thập nhị sư đệ bị y giết rồi, ngươi không thấy hay sao? Sao... sao ngươi... ngươi dám che chở cho người ngoài?" Gã đầu sắt nói: "Nếu ngươi muốn giết vị thần y này là tùy ngươi, thế nhưng nếu gã sư mập này không cứu chữa, tính mạng khó toàn. Y không chỉ đường được để đi tìm băng tàm, sư phụ sẽ hỏi đến ngươi đó."
Ta nhân lúc hai đứa đó cãi nhau, lập tức rút binh khí ra. Yêu nhân kia thấy giết ta không phải dễ, lại nghe tên đầu sắt nói cũng phải liền nói: "Nếu đã thế, ngươi bắt lấy tên quỉ y sinh này đem về cho sư phụ." Gã đầu sắt đáp: "Hay lắm!" Y vừa nói vừa đâm ngay thanh chủy thủ vào ngực, giết luôn tên kia.
Mọi người ai nấy ồ lên kinh ngạc. Bao Bất Đồng nói:
- Thế thì có gì là lạ. Tên đầu sắt kia có chuyện cầu đến ông nên ra tay giết đồng môn để lấy lòng.
Tiết Mộ Hoa thở dài một tiếng nói:
- Trong giờ phút đó, ta nào biết được chân ý của y ra sao, không hiểu vì ta là bạn của phụ thân y, hay vì y muốn tỏ chút ân huệ với mình. Ta vừa định hỏi, bỗng nghe đằng xa có một tiếng còi, gã đầu sắt mặt liền biến sắc nói: "Sư phụ tại hạ giục phải quay về. Tiết bá phụ, tốt hơn cả bá phụ chữa cho gã hòa thượng mập này đi. Sư phụ trong lòng vui vẻ không chừng sẽ tha cho bá phụ cái tội giết đồ đệ của ông ta." Ta đáp: "Tinh Tú lão yêu cùng ta thù sâu tợ bể, bất cứ ai có liên quan với y một chút là ta nhất định không trị. Ngươi có giỏi thì cứ giết ta đi."
Gã đầu sắt mới nói: "Tiết bá phụ, tiểu điệt quyết không dám đắc tội với bá phụ." Y đang định giãi bày thì tiếng còi của Tinh Tú lão yêu lại nổi lên, y bèn cắp gã sư mập hấp tấp chạy đi.
Tinh Tú lão tặc đã đến Trung Nguyên rồi, hai tên đệ tử của lão chết nơi nhà ta, sớm muộn gì rồi lão cũng tìm đến. Dẫu gã đầu sắt có dấu giùm ta chăng nữa thì cũng chẳng dấu được lâu. Thành thử ta đành phải giả chết, trong quan tài ám tàng thuốc độc cực mạnh mong sẽ dụ được y tới. Toàn gia già trẻ lớn bé đều trốn trong địa đạo này. Khi các vị đến tệ xá, người lão bộc của tại hạ, tuy trung thành thật đấy nhưng đầu óc chậm lụt, lại tưởng các vị là kẻ đối đầu mà ta đang e ngại...
Bao Bất Đồng nói:
- Ha ha, y lại tưởng Huyền Nạn đại sư là Tinh Tú Lão Quái, còn bọn chúng ta là đồ tử đồ tôn của y trong phái Tinh Tú. Bao mỗ và mấy người bạn hình dung quái dị, bảo là yêu ma của phái Tinh Tú cũng còn giống vài phần, thế nhưng Huyền Nạn đại sư cao nhã từ tường, đạo mạo trang nghiêm, vậy mà lại nhận lầm thành Tinh Tú Lão Quái thì quả là vô lễ thật.
Mọi người ai nấy cười ồ lên. Tiết Mộ Hoa mỉm cười nói:
- Quả đúng thế, việc đó đáng phải đánh đòn. Thế nhưng lại khéo làm sao, cũng đúng vào dịp hai năm một lần tám anh em chúng tôi tụ hội. Người lão bộc thấy tình thế gấp gáp, không đợi dặn dò, đốt ngay lưu tinh hỏa pháo báo tin cho đồng môn lên. Lưu tinh hỏa pháo đó là do lục sư đệ khéo léo chế tạo, bắn lên trên không rồi có thể chiếu ra chung quanh mấy dặm, tám anh em đồng môn, mỗi người một kiểu không giống nhau.
Chuyện này phải nói là vừa may, vừa không may. May là Hàm Cốc bát hữu trong lúc nguy nan lại tụ lại một chỗ, chung sức kháng địch, thế nhưng nếu như thế thì Tinh Tú Lão Quái một mẻ vét sạch, quả là cực kỳ bất hạnh.
Bao Bất Đồng nói:
- Tinh Tú Lão Quái bản lãnh dẫu có lợi hại cũng chắc gì thắng được cao tăng chùa Thiếu Lâm là Huyền Nạn đại sư? Lại thêm bao nhiêu binh tôm tướng cá chúng ta đứng bên hò hét trợ uy, liều chết một trận thì đã biết mèo nào cắn mỉu nào. Việc gì phải... việc gì phải... phải làm thế...
Y ấp úng mấy tiếng, hai hàm răng đập vào nhau kêu lộp cộp, hàn độc đang phát tác nói không nổi nữa. Lý Khổi Lỗi lớn tiếng hát:
Tay Kinh Kha bạo Tần kia phải chết,
Gió thổi hắt hiu chừ, người lạnh ngắt.
Tráng sĩ phều phào chẳng ra hơi,
Người run cầm cập răng lách cách.
Đột nhiên một bóng người thấp thoáng phóng tới dùng đầu húc vào ngực y. Lý Khổi Lỗi "ối trời" một tiếng, dùng vai đẩy y ra. Người kia nắm được y rồi liền đấm đá túi bụi, chính là Nhất Trận Phong Phong Ba Ác. Đặng Bách Xuyên vội kêu:
- Tứ đệ, không được làm càn.
Y đưa tay lôi Phong Ba Ác lại. Ngay lúc đó, một giọng nhỏ vo ve truyền vào sơn động:
- Hỡi các đồ tử đồ tôn của Tô Tinh Hà, mau mau ra đầu hàng may ra còn giữ được tính mạng, nếu còn dùng dằng thì đừng trách lão nhân gia không nghĩ đến nghĩa khí đồng môn.
Khang Quảng Lăng giận dữ đáp:
- Tên này quả là không biết xấu, vẫn còn nói gì đến nghĩa khí đồng môn.
Phùng A Tam quay sang nói với Tiết Mộ Hoa:
- Ngũ ca, cái hang này cứ xem thớ gỗ và đất cát thì phải kiến tạo ít ra cũng ba trăm năm, không biết do thợ khéo của phái nào?
Tiết Mộ Hoa đáp:
- Đây là sản nghiệp tổ truyền của gia đình, là chỗ dùng để tị nạn đời đời truyền xuống, quả ta không biết ai đã dựng nên.
Khang Quảng Lăng nói:
- Giỏi nhỉ, nhà ngươi có cái hang rùa thế này vậy mà trước nay chưa từng hở môi cho ai biết.
Tiết Mộ Hoa sượng sùng:
- Đại ca rộng lượng cho. Cái hang này nào có phải cái gì đáng khoe khoang, thành thử không dám đề cập...
Nói chưa dứt câu bỗng nghe ầm một tiếng thật lớn, tưởng chừng như có động đất, mọi người trong hang ai cũng thấy dưới chân lắc lư, đứng không vững. Phùng A Tam thất sắc nói:
- Không xong rồi, Đinh lão tặc dùng thuốc nổ phá hoại, chỉ phút chốc sẽ đến đây ngay.
Khang Quảng Lăng hầm hầm:
- Thật là hèn hạ vô sỉ không đâu cho hết. Tổ sư gia và sư phụ đều là những người tinh thông kiến trúc, giỏi cách sắp đặt cơ quan, coi đó là bản lãnh chân thực của bản môn. Tên Tinh Tú Lão Quái này không phí thì giờ giải quyết cách sắp xếp, chỉ dùng thuốc nổ phá vỡ, thế thì còn xưng là đệ tử bản môn sao được?
Bao Bất Đồng khinh khỉnh nói:
- Y đã giết sư phụ, hại sư huynh, không lẽ ngươi vẫn còn coi y là sư thúc trong bản môn hay sao?
Khang Quảng Lăng đáp:
- Cái đó...
Vừa lúc đó lại một tiếng ầm thật lớn, trong sơn động bụi bay mù mịt khiến cho mọi người không ai mở mắt nổi. Trong động bị bịt mất lỗ thông hơi, dưới sức chấn động không khí giật thật mạnh khiến người nào cũng ù cả tai.
Huyền Nạn nói:
- Nếu như y dùng thuốc nổ tấn công vào địa động, chi bằng mình đi ra thì hơn.
Đặng Bách Xuyên, Công Dã Can, Bao Bất Đồng, Phong Ba Ác cả bốn người cùng hùa theo khen phải. Phạm Bách Linh nghĩ Huyền Nạn là một cao tăng Thiếu Lâm, nay trốn dưới hầm sâu để tránh địch, quả thực tổn thương đến uy danh chùa Thiếu Lâm rất lớn, huống chi nay chỉ còn một mất một còn, không thể nào ẩn dưới này mãi được bèn nói:
- Nếu đã thế thì tất cả bọn mình đi ra một lượt, cùng lão quái sống mái một phen.
Tiết Mộ Hoa nói:
- Huyền Nạn đại sư cùng lão quái không thù không oán, chẳng may bị vướng mắc vào vụ này, vậy xin chư tăng chùa Thiếu Lâm tụ thủ bàng quan.
Huyền Nạn đáp:
Chương trước | Chương sau