XtGem Forum catalog
Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 14
5 sao 5 / 5 ( 97 đánh giá )

Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long - Chương 5 - Biến họa lạ kỳ

↓↓

- Ta hỏi ngươi, ta và họ Dư đang đấu thương với nhau, can hệ gì đến ngươi mà ngươi xía vào? Các người dựa vào đâu mà nhiều chuyện thế?

bạn đang xem “Thất Chủng Binh Khí 5 - Bá Vương Thương - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đinh Hỷ nói:


- Hình như cô vừa mới nói tức thì, những chuyện đó cô không tính nữa mà.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Hiện tại ta cứ muốn tính thì sao?


Đinh Hỷ nói:


- Tiểu Mã vốn muốn trợ giúp cô.


Vương đại tiểu thơ hỏi:


- Trợ giúp gì?


Đinh Hỷ nói:


- Y sợ cô thua rồi sẽ bị chết mất.


Vương đại tiểu thơ tức giận nói:


- Không lẽ y không thấy rằng, chỉ trong vòng hai mươi chiêu nữa, ta sẽ đánh bại gã Dư Tam Thương ấy sao?


Đinh Hỷ nói:


- Y nhìn không ra.


Vương đại tiểu thơ hỏi:


- Không lẽ y là kẻ mù?


Đinh Hỷ nói:


- Mắt của y mà nhìn thấy rõ ràng, tại sao lại thấy cái vị Đổ đại tiểu thơ kia vừa ngoan ngoãn vừa thành thật? Không những vậy còn đối xử với y rất tốt?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Bất kể cô ta là hạng người nào, không can hệ gì đến ngươi.


Đinh Hỷ nói:


- Ta cũng không muốn xen vào.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Gã họ Mã kia tốt nhất cũng đi xa xa ra, đừng có để cho ta đụng phải.


Đinh Hỷ nói:


- Tôi cũng sẽ nói cho y biết.


Vương đại tiểu thơ nói:


- Dù đàn ông trong thiên hạ này có chết hết đi, ta cũng không để cho Tiểu Lâm lấy phải y.


Đinh Hỷ nói:


- Cám ơn, cám ơn.


Vương đại tiểu thơ cắn chặt môi, hằn học trừng mắt nhìn y một cái, nói:


- Ta đã nói hết rồi đó, bây giờ ngươi có thể quỳ xuống được rồi.


Đinh Hỷ hỏi:


- Qùy xuống?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Không những phải quỳ xuống, mà còn cung kính lạy ba lạy cho ta.


Đinh Hỷ hỏi:


- Tại sao tôi phải quỳ xuống lạy?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Bởi vì ta nói vậy.


Đinh Hỷ hỏi:


- Bởi vì các vị huynh đệ đây của cô biết bắn liên châu tiễn?


Vương đại tiểu thơ nói:


- Không sai tý nào.


Đinh Hỷ bật cười.


Nụ cười của y có nhiều loại, hiện giờ, y đang cười đây là loại không làm cho người ta vui thích.


Vương đại tiểu thơ trừng mắt hỏi:


- Ngươi khinh thường liên châu tiễn của chúng ta?


Đinh Hỷ hững hờ nói:


- Liên châu tiễn của các ngươi rốt cuộc dài hay ngắn, tròn hay nhọn, ta còn chưa thấy qua.


Vương đại tiểu thơ tức giận nói:


- Ngươi muốn thưởng thức sao?


Đinh Hỷ nói:


- Rất muốn.


Vương đại tiểu thơ cười nhạt nói:


- Ta vốn không muốn ngươi đoản mệnh lắm, ngươi có chết cũng không thể oán ta.


Đinh Hỷ lại cười cười, nói:


- Cô yên tâm, ta chết không được đâu.


Y bỗng nhiên đứng dậy, kéo cái lưới trên đầu ra, y kéo một cái là xé cái lưới ra một đường lớn.


Vương đại tiểu thơ biến sắc, khẻ la lên:


- Không được để y chạy, giữ lại!


Tiếng la vừa vang lên, cung tên đã bật ra, tám cây cường cung, bảy mủi tên liên châu, tiếng động xé gió rít lên, loạn tiễn như phi hoàng bay lại tới tấp.


Hai bàn tay của Đinh Hỷ giống như con chim sẽ chuyên môn ăn hoàng trùng, mủi nào bay lại, y đều chụp lấy bẻ một cái, mười mủi y chụp mười mủi, trong khoảnh khắc y đã chụp hết năm mươi sáu mủi tên cầm trong tay.


Sau đó, năm mươi sáu mủi tên, như một đường chỉ, từ trong tay của y bay vùn vụt ra, cắm vào gốc cây bên cạnh chỗ Đổ Nhược Lâm đang ngồi.


Đinh Hỷ đột nhiên hét lên một tiếng lớn:


- Gãy!


Năm mươi sáu mủi tên cắm trên cây cổ thụ lập tức gãy thành mấy khúc rớt lả tả xuống, chỉ còn để mủi tên bóng loáng đâm lút vào trên cây.


Đinh Hỷ phủi phủi tay, mỉm cười nói:


- Xem ra, món liên châu tiễn này ngay cả một con heo còn không bắn chết nổi.


Vương đại tiểu thơ sắc mặt xanh lè, cặp môi run rẩy, cô còn nói được lời nào nữa.


Đinh Hỷ tươi tắn nói:


- Tôi ở lại đây, chẳng qua chỉ muốn nghe cô ta hỏi tôi chuyện gì, cỡ cái loại liên châu tiễn này, dù có một ngàn tám trăm mủi, tôi muốn đi là đi muốn lại là lại.


Vương đại tiểu thơ cắn môi hằn học nói:


- Được lắm, được lắm.


Đinh Hỷ hỏi:


- Bây giờ cô còn muốn ta quỳ xuống cúi đầu không?


Vương đại tiểu thơ hỏi lại:


- Bây giờ ngươi muốn gì?


Đinh Hỷ hỏi:


- Cô có biết đọc không?


Vương đại tiểu thơ nhìn y lom lom, hình như muốn gõ thũng hai lỗ thật lớn trên đầu y.


Đinh Hỷ nói:


- Nếu cô đọc được chữ, tại sao không quay đầu lại nhìn cho rõ một tý?


Vương đại tiểu thơ quay đầu lại, mới phát hiện ra, năm mươi sáu mủi tên, bày thành hai chữ trên cây:


- Tái kiến.


Đấy là thủ pháp gì vậy? Kình lực gì vậy?


Vương đại tiểu thơ hít vào một hơi thật dài, hình như không muốn quay đầu lại nữa.


Cô quả thật không cách nào quay đầu lại đối diện Đinh Hỷ.


Đinh Hỷ nói:

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Hạnh phúc trọn vẹn

Hạnh phúc trọn vẹn

Ngay cả hai đứa con của cô cũng thấy hận mẹ, nhưng anh nói: "Cứ để cho mẹ con chơi,

29-06-2016
Ô-sin

Ô-sin

Chỉ cần tác động để vợ chồng ông chủ thêm sứt mẻ, chắc chắn họ sẽ chia tay và

30-06-2016
Nước chảy xuôi dòng

Nước chảy xuôi dòng

(khotruyenhay.gq) Bà không kịp nghe con nói gì nhưng cũng nhanh nhẹn nắm chặt tờ bạc giấu

30-06-2016
Những tia nắng sau mưa

Những tia nắng sau mưa

Hôm nay trời lại mưa. Mưa rơi tí tách trên mái nhà, bầu trời thì u ám. Phải chăng

30-06-2016
Ký ức gió và Vì sao xa

Ký ức gió và Vì sao xa

Giữa biển người xuôi ngược mênh mông, họ có trở về và lại tìm thấy nhau? Mong manh

29-06-2016
Quên đi.

Quên đi.

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Cuộc

25-06-2016
Ngoại ơi!

Ngoại ơi!

Năm tháng các cháu ngoại đều lớn cả sao ngoại lại cứ nhỏ bé hơn vậy ngoại, vẫn

24-06-2016