Lưu tinh hồ điệp kiếm - Cổ Long

Lưu tinh hồ điệp kiếm - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 32
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Lưu tinh hồ điệp kiếm - Cổ Long - Chương 28 - Nhận rõ vàng thau

↓↓

Mạnh Tinh Hồn hỏi :

bạn đang xem “Lưu tinh hồ điệp kiếm - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Không có gì phải hối hận?


- Ta chỉ là một nữ nhân. Mỗi nữ nhân đều có quyền lựa chọn nam nhân mà mình thích. Vậy thì sao ta không có quyền đó? Vì sao các ngươi muốn ta phải trao cả cuộc đời mình cho một lão đầu sống dở chết dở?


Thị trừng mắt nhìn Mạnh Tinh Hồn tiếp :


- Nếu có người bắt ngươi phải gắn bó với một bà già sắp xuống lỗ thì ngươi sẽ làm gì?


Sắc mặt Mạnh Tinh Hồn vẫn không thay đổi, nhưng nỗi căm giận và sát cơ trong lòng chàng đã giảm đi nhiều.


Phượng Phượng cố gắng ngồi lên nhưng không nổi lại ngã xuống, vừa khóc vừa kêu :


- Ta làm gì sai nào? Ngươi hãy nói xem, vì ta mà nói một câu cho thật công bình xem?


Mạnh Tinh Hồn nắm chặt tay nói :


- Việc này ngay từ đầu lẽ ra cô không nên tham gia vào.


- Ngươi cho rằng ta thích làm chuyện đó sao? Thích ngủ với một lão già đáng tuổi tổ phụ mình ư?


- Nhưng tại sao cô lại làm việc ấy?


Phượng Phượng khóc hu hu trông rất thảm thiết, vừa khóc vừa nói :


- Ngươi bảo ta biết làm gì được? Mới mười tuổi ta đã phải bán mình cho Cao lão đại, bà ta có muốn ta phải ngủ với chó ta cũng không có quyền phản kháng.


Mạnh Tinh Hồn ngập ngừng nói :


- Nhưng cô...


Phượng Phượng gào át đi :


- Chẳng lẽ ngươi chưa vì Cao lão đại mà giết bao nhiêu người? Chẳng lẽ ngươi chưa từng vì nó mà làm những việc trái lương tâm? Không sai! Ta là nữ nhân vô sỉ, còn ngươi thì sao? Ngươi tốt đẹp hơn ta gì nào?


Cô ta chợt vừa khóc vừa khấn vái :


- Cha ơi! Mẹ ơi! Tại sao cha mẹ sinh con ra làm gì? Cũng hoài thai chín tháng mười ngày, vì sao số phận con không bằng loài chó?


Mạnh Tinh Hồn mím chặt môi, da mặt trắng bệch, lộ vẻ đau đớn thực sự.


Chàng nhận ra những lời cô ta vừa nói không phải hoàn toàn không có lý.


Cô ta cũng là người, cũng có quyền được sống, được lựa chọn người mình yêu, trao tất cả tình yêu và thể xác của mình cho người đó rồi cùng nhau sinh con đẻ cái, nuôi chúng thành người.


Đó là quyền cơ bản của mỗi con người và không ai có thể cướp đi quyền đó.


Cô ta bán rẻ Lão Bá, nhưng trước đó đã có người bán rẻ cô ta.


Mạnh Tinh Hồn thấy rằng có chỗ nào đó cô ta đáng được đồng tình.


Cô ta lùa dối người khác, nhưng buộc phải làm thế chỉ vì để bảo vệ mình mà thôi.


Muốn tiếp tục sống, cô ta không còn cách nào khác.


Một người để bảo vệ cuộc sống của mình, bất luận y làm gì cũng đáng được tha thứ.


Đừng bao giờ chỉ nhìn vào mặt xấu, mặt tiêu cực của người ta mà không xem xét toàn diện một cách khách quan. Tiếc rằng trên đời phần lớn người ta quen xem xét sự việc phiến diện như thế, tức là chỉ chú trọng vào cái ác mà cố tình lờ đi mặt tích cực, mặt đáng thương của họ.


Nếu con người có thể độ lượng với người khác như chính bản thân mình thì cuộc đời đáng yêu biết bao.


* * * * *


Tiếng kêu khóc của Phượng Phượng nhỏ dần, cuối cùng cô ta bức thị nhìn Mạnh Tinh Hồn hỏi :


- Chẳng phải ngươi định giết ta ư? Tại sao vẫn chưa động thủ đi?


Mạnh Tinh Hồn không biết phải trả lời thế nào, nét mặt lộ rõ vẻ thống khổ.


Trước đây chàng quyết giết nữ nhân này để trả thù cho Lão Bá, nhưng bây giờ chàng không sao hạ thủ được nữa. Bởi vì chàng chợt thấy rõ là mình không có quyền giết cô ta.


Bất cứ ai sinh mệnh cũng đáng quý, và không ai có quyền cướp đi tính mạng của người khác.


Mạnh Tinh Hồn buôn tiếng thờ dài rồi từ từ quay người bỏ đi.


Lục Hương Xuyên trố mắt nhìn hai người, vừa ngạc nhiên vừa thích thú.


Đột nhiên Mạnh Tinh Hồn quay lại nói :


- Chúng ta đi thôi!


Lục Hương Xuyên ngớ người hỏi :


- Đi đâu?


- Ngươi quên rồi sao? Đến chỗ Lão Bá!


Lục Hương Xuyên nháy mắt hỏi :


- Còn nữ nhân kia thì sao? Ngươi không định giết nó nữa ư?


Mạnh Tinh Hồn nghiến răng nói :


- Còn nhiều người khác đáng giết hơn cô ta nhiều nhưng vẫn sống...


Lục Hương Xuyên cười to nói :


- Quả nhiên lời Cao lão đại không sai!


Mạnh Tinh Hồn sầm mặt hỏi :


- Nói thế nào?


- Cô ta biết rằng ngươi không nhẫn tâm giết một nữ nhân. Và nói chung ngươi không thể vì mình mà giết người, chỉ Cao lão đại mới buộc được ngươi làm việc đó.


Mạnh Tinh Hồn lơ đãng nói :


- À...


Lục Hương Xuyên lại tiếp :


- Bời vì tâm trường ngươi không độc địa, tính cách ngươi không đủ cứng rắn. Bởi thế ngươi vĩnh viễn chỉ là một thích khách bị người ta lợi dụng mà thôi.


Mạnh Tinh Hồn cố nén cơn giận đang trào lên cổ :


- Chị ấy đâu?


Lục Hương Xuyên cười hỏi :


- Ngươi muốn gặp cô ta?


Rồi không chờ Mạnh Tinh Hồn trả lời, hắn lại tiếp :


- Ngươi có gặp cô ta thì cũng có ích gì? Chẳng lẽ ngươi định phản kháng Cao lão đại? Hay ngươi định giết cô ta? Nếu ngươi dám, ta sẽ bắt trói đưa cho ngươi ngay.


Hắn cười xởi lởi nói tiếp :


- Nhưng ta biết ngươi không thể, vì cô ta là ân nhân của ngươi, là lão đại của ngươi.


Ngươi nợ cô ta một món ân tình mà suốt đời cũng không trả hết.


Mạnh Tinh Hồn không nói gì, nhưng mồ hôi bỗng túa ra đầy mặt.


Lục Hương Xuyên giục :


- Nào đi thôi!


- Đi ư?


Lục Hương Xuyên nhướng mày hỏi :


- Chứ sao? Ta đã giao nữ nhân đó cho ngươi, như vậy là đúng thoả thuận. Còn ngươi không thể giết cô ta, đó lại là việc của ngươi.


Mạnh Tinh Hồn gật đầu :


- Ta hiểu!


- Bởi thế lời của ngươi cũng phải được thực hiện.


Mạnh Tinh Hồn gật đầu.


Phượng Phượng bỗng bò lại gần kéo áo Mạnh Tinh Hồn nói :


- Đừng đi! Ngươi hãy đừng vì loại súc sinh kia mà làm bất cứ việc gì. Nếu không ngươi càng chết nhanh mà thôi.


Mạnh Tinh Hồn rầu rĩ trả lời :


- Ta đã nói ra việc gì đều phải thực hiện!


Phượng Phượng hét lên :


- Chẳng cần thế! Lời hắn nói ra như phát trung tiện, việc gì ngươi phải giữ lời với hắn!


Mạnh Tinh Hồn bình tĩnh đáp :


- Vì ta không phải là hắn.


Phượng Phượng nhìn kỹ Mạnh Tinh Hồn với ánh mắt kỳ dị, nửa như kinh ngạc, nửa như lại nghi hoặc.


Cô ta không sao tin được rằng trên đời lại có kẻ ngu ngốc như thế.


Xưa nay cô ta chưa từng gặp kẻ nào như vậy.


Tuy rủa Mạnh Tinh Hồn là đồ ngốc, nhưng mãi đến bây giờ Phượng Phượng mới biết rằng trên đời vẫn còn có người đáng quý trọng như vậy.


Lục Hương Xuyên bỗng vẫy tay, lập tức từ Cúc Hoa viên có người đi nhanh đến.


Bây giờ mệnh lệnh của Lục Hương Xuyên cũng là mệnh lệnh của Lão Bá trước đây.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Tru tiên - Tiêu Đỉnh

Giới thiệu: "Tru Tiên " là tiểu thuyết huyễn tưởng thuộc thể loại tiên hiệp của

09-07-2016 258 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Ký vãng

Ký vãng

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải

25-06-2016
Đồng sàng dị mộng

Đồng sàng dị mộng

(khotruyenhay.gq) Đã hơn một nghìn lần, Mai nghĩ đến chuyện ngoại tình. Chồng đã như

30-06-2016
Mai xua mây tan

Mai xua mây tan

"Chị Hạ không như chị nghĩ đâu! Chị ấy là người rất kỳ lạ. Em thương chị, em

24-06-2016
Cúc áo của mẹ

Cúc áo của mẹ

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới

30-06-2016
Rất giống tình yêu

Rất giống tình yêu

Tình cảm phải đến từ cả hai phía thì mới gọi là tình yêu. Vậy những cảm xúc rất

27-06-2016
Bất chợt ở La Mã

Bất chợt ở La Mã

Thêm một lần Tùng thất hứa với Thảo. Khi mùa xuân ấm áp làm nở những bông hoa xinh

27-06-2016
Ngốc thế

Ngốc thế

  Người đâu mà ngốc thế không biết! *** "Nè, Nam làm cái gì vậy hả?". Giọng nhỏ

23-06-2016
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.                    

25-06-2016

Pair of Vintage Old School Fru