Lục Tiểu Phụng - Cổ Long

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 08-07-2016
Số chương: 151
5 sao 5 / 5 ( 18 đánh giá )

Lục Tiểu Phụng - Cổ Long - Chương 9 - Lọt vào mắt mỹ nhân

↓↓

Lục Tiểu Phụng không để ý tới câu cuối cùng của y, chàng hỏi :

bạn đang xem “Lục Tiểu Phụng - Cổ Long ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Ngươi bị người ta đẩy từ trên núi cao xuống, lại nằm trong vũng bùn cả mấy chục ngày, mà ngươi còn chưa chết?


Cái bóng cười thảm nói :


- Ta cũng không biết sao mình còn sống được, hình như ông trời muốn giúp đỡ ta, nhưng lại giống như ông trời cố ý muốn cho ta phải chịu khổ.


Người này còn sống tới bây giờ quả thật là một kỳ tích, nhưng cái kỳ tích ấy chỉ bất quá là nhờ vào những đám lá đã rữa nát ra thành bùn kia.


Đám lá rã nát thành bùn sinh ra một thứ nấm, như một thứ linh dược chữa trị được vết thương lở lói đau nhức của người ta.


Cái bóng nói :


- Ta bèn nhờ vào những thứ còn chưa nát ra để sống lây lất qua ngày, vài chục ngày sau đó mới bò ra được, sau đó ta mới phát giác ra, những đám bùn đó rất có ích cho thương thế của mình, vì vậy cứ mỗi khi thương thế trong người bắt đầu lở lói, ta lại nằm lăn ra vũng bùn ngâm một lúc, bao nhiêu năm nay, đã thành ra tập quán.


Lục Tiểu Phụng rốt cuộc mới hiểu ra, thân hình người này tại sao mà uốn éo cong quẹo được tùy ý như con rắn.


Cái bóng nói :


- Có điều cái thứ tội đó không phải là con người chịu cho được, may mà ta vô ý tìm ra được lá cây đại ma, có thể làm cho ta quên được rất nhiều đau đớn, vì vậy cho đến bây giờ, ta vẫn còn sống ra đó.


Cái sức sống kỳ diệu, cái phối hợp kỳ diệu của vạn vật, có phải là con người tưởng tượng ra được đâu.


Lục Tiểu Phụng thở ra một hơi thật dài, sự vật trước mắt bây giờ cũng đã từ từ trở lại nguyên hình.


Chàng đang tập trung ý chí của mình nãy giờ, chỉ tiếc là tuy hiện tại sức thuốc đã từ từ thoái dần, huyệt đạo đã bị điểm cứng rồi.


Chàng bỗng hỏi :


- Ngươi nhận ra ta là Lục Tiểu Phụng, ngươi biết ta sao?


Cái bóng nói :


- Không quen biết, nhưng ta có gặp qua ngươi.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Gặp hồi nào?


Cái bóng nói :


- Lúc nãy.


Lục Tiểu Phụng thay đổi nét mặt hỏi :


- Lúc nãy ngươi thấy ta?


Cái bóng nói :


- Ngươi biết bí mật của ta, đáng lý ra ta đã giết ngươi bịt miệng, nhưng bởi vì ta thấy ngươi, vì vậy ngươi mới còn sống đó.


Lục Tiểu Phụng lại càng không hiểu :


- Tại sao?


Cái bóng nói :


- Bởi vì dù gì ngươi cũng không phải là hạng người xấu, không hề thừa cơ lừa gạt A Tuyết.


Giọng nói của y đầy vẻ cảm động :


- A Tuyết là con bé ngoan lắm, ta không muốn nó bị người ta lừa gạt.


Lục Tiểu Phụng nhìn y lộ vẻ kinh ngạc, chàng hỏi :


- Ngươi là gì của cô ấy?


Cái bóng không chịu trả lời câu hỏi, lại hỏi ngược :


- Tại sao Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết ngươi? Ngươi có thù hận gì với y?


Lục Tiểu Phụng ngần ngừ một lát, rốt cuộc chàng quyết định nói thật :


- Y bắt gặp tôi và bà vợ của y nằm chung giường.


Cái bóng câm miệng lại, nhìn dính vào chàng một hồi thật lâu, bỗng cười lên một tiếng thật quái dị, y nói :


- Hiện tại ta cũng hiểu được tại sao ngươi đến U Linh sơn trang.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Tôi đến đây để tỵ họa.


Cái bóng nói :


- Không phải vậy.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ngay cả ông còn không muốn chết, dĩ nhiên tôi càng không muốn chết.


Cái bóng nói :


- Cũng không phải ngươi sợ chết, ngươi đến đây, chỉ bất quá vì muốn vạch trần bí mật của nơi này.


Y nói giọng cả quyết :


- Ngay cả A Tuyết một cô gái như vậy, ngươi còn không động lòng, làm sao lại đi lén lút với bà vợ của Tây Môn Xuy Tuyết?


Lục Tiểu Phụng lại thở ra, chàng nói :


- Tôi chỉ muốn hỏi ông một câu.


Cái bóng nói :


- Cứ hỏi.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Nếu tôi là gian tế, lão Đao Bả Tử sao còn để tôi sống đến bây giờ, ông ta là hạng người lợi hại thế nào, chắc ông còn rõ ràng hơn cả tôi.


Cái bóng bỗng run lên, thân hình co rúm lại thành một nắm, ánh mắt y lộ đầy vẻ bi phẫn, thù hận và sợ hãi.


Lục Tiểu Phụng chầm chậm nói :


- Dĩ nhiên là ông biết, bởi vì người đẩy ông rớt từ trên núi cao xuống chính là ông ta!


Cái bóng lại càng run rẩy hơn nữa.


Lục Tiểu Phụng thở ra nói :


- Nhưng ông cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không nói bí mật này ra đâu.


Cái bóng nhịn không nổi hỏi :


- Tại sao?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Bởi vì thật tình tôi cũng thích Diệp Tuyết lắm, tôi nhất định không thể nào hại phụ thân của cô ấy được.


Cái bóng rụt người bước về sau một bước, giọng nói ú ớ hẳn ra :


- Ai là phụ thân của cô ta?


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ông.


Cái bóng bỗng ngã lăn ra, nằm sóng soài dưới đất, ngay cả hô hấp cũng ngưng bặt lại.


Nhưng y vẫn còn chưa chết, một hồi thật lâu, y mới thở dài nói :


- Đúng vậy, ta là phụ thân của nó, mọi người ai cũng ngỡ là ta đã chết, ngay cả chị em nó cũng đều nghĩ là ta đã chết.


Lục Tiểu Phụng nói :


- Ít ra ông cũng nên để bọn họ biết ông còn sống.


Cái bóng lại nhảy bật người dậy nói :


- Ngươi không được nói cho chúng nó biết, nhất quyết không thể.


Lục Tiểu Phụng hỏi :


- Tại sao?


Cái bóng nói :


- Bởi vì bất kể thế nào, ta không thể để chúng nó thấy ta hình dạng thế này. Ta thà...


Giọng nói của y bỗng ngưng bặt lại, y đặt tai xuống mặt đất, nghe một hồi rồi hạ giọng nói :


- Không được nói ngươi đã gặp ta, ta van ngươi.


Nói xong ba chữ cuối cùng, y đã biến mất, ba tiếng đó còn đang vang vang, đầy vẻ cầu khẩn.


Rồi một hồi thật lâu, Lục Tiểu Phụng mới nghe có tiếng chân, một người đang đạp trên lá bước lại hướng này.


Lục Tiểu Phụng chỉ hy vọng người đến là Diệp Tuyết.


Người đến không phải là Diệp Tuyết, mà là Diệp Linh.


Cô thấy Lục Tiểu Phụng, cũng giật nảy cả mình lên, nhưng cô lập tức trấn tĩnh lại ngay.


Cô gái này hiển nhiên còn trấn tĩnh hơn bất kỳ ai tưởng tượng nhiều, và cũng lão luyện hơn nhiều.


Cô hỏi :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Nếu mọi nhà ở thành Lạc Dương nao nức chờ đến một ngày mới trong cái Tết ròng

11-07-2016 51 chương
Phong Vân - Đan Thanh

Phong Vân - Đan Thanh

Giới thiệu: Bạn là người yêu thích truyện kiếp hiệp? Bạn là người yêu thích đến

09-07-2016 70 chương
Mùi ký ức

Mùi ký ức

Đây có lẽ là lần cuối cùng trong cuộc đời hắn ăn tàu hũ.                    

25-06-2016
Ai cho ta hạnh phúc?

Ai cho ta hạnh phúc?

Với tuổi thơ của mình, tôi đã quen với những trận đòn roi, ngày đó Bố Mẹ không

30-06-2016
Mưa tháng tư

Mưa tháng tư

"Tôi chả hiểu sao, đã nói với bà bao lần rồi, là kêu đau đầu thì đừng có ôm

29-06-2016
Gái già

Gái già

Kim ngồi phịch xuống giường sau khi đi dự đám cưới của một người bạn cùng phòng.

30-06-2016

Old school Swatch Watches